- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,578,877

MÙA VỌNG TƯỞNG TRONG THƠ PHƯƠNG UY

29 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 19413)


 phuong_uy_-photo
 Phương Uy



NỐT HƯƠNG CUỐI MÙA

 

Tôi muốn ru em giữa một chiều tháng Ba ngập nắng

cơn gió không biết mỏi mệt giật tung những cuống lá trên cây

cà phê chiều lẳng lặng

choáng nốt hương em

 

tôi muốn ru em giữa đêm sâu nội thị

hành lang hút sâu lồng lộng tiếng gót giày

căn phòng âm u không mở cửa

vẫn lọt lại trên tường tiếng động cơ ầm ì

bên cửa sổ

xác hoa còn đọng lại sau đợt gió thiên di

 

tôi từng ước thấy mình cùng em thức dậy bên ô cửa tràn ngập gió

nơi đường chân trời không biến mất vào đêm

nơi khứu giác kiệt quệ được phục sinh giữa đồi hương thảo

ánh trăng mang theo mùi hoa sứ chông chênh

 

tôi muốn kể em nghe về khu vườn dát vàng xác điệp

nơi cánh me sao hồng ửng trong đêm

nơi đóa ngọc lan ngập ngừng sương ướt

nơi khuôn mặt người không có vết chân chim

 

tôi đã không thể thì thầm bên em lời tình yêu màu trắng

đốm nến nhỏ trên bàn còn cháy đến kiệt cùng

tôi đã không thể ngăn những cơn mơ gieo mình xuống vực

mưa mang vũ điệu

rất buồn

 

tự ải lúc em đi

tôi đã chạy hụt hơi trong giấc mơ màu huyết dụ

mặt trời tháng Ba âm ỉ lăn về phía u trầm

những cánh gió nhìn tôi cười tê dại

bình an là không thật

sao lòng người còn cứ trầm ngâm?


rời khỏi cơn ám ảnh tháng Ba

tôi vớt nắng về hong khô nước mắt

để đừng chảy ngập ngụa vào câu chữ

trong căn phòng nhỏ không người

tiếng bàn phím đổ rạt rào như hàng cây rũ nhựa màu rêu

 

Phương Uy

 

 

 

RÊU XƯA

 

Sót lại mùa rơi vàng mắt lá

rêu xanh chập chững ngó hiên đời

chiều nay giữa tiếng chim tình tự

thảng thốt lan nhanh khúc đau rời

 

Sót lại ngày xuân buồn như tết

bên hiên còn thắm đóa khôi nguyên

sao để chiều xưa xa biền biệt

phong linh chừng trắng gió qua thềm

 

Sót lại phiến âm trầm ngày cũ

tháng chạp buộc ràng ngẫu nhiên em

nhợt nhạt khô trăng chiều ảo giác

khắc khoải loang mình bữa nhậu đêm

 

Sót lại giữa mùa hình nhân mới

khéo khôn mặt nạ trả cho đời

chiều nay đứng giữa đồng thoại gió

lần tay tìm chút sót xuân ngời...

 

Phương Uy

 


TỤNG CA CHO HOÀNG HÔN

 

Anh tháo hoàng hôn khỏi đường chân trời

bằng bình minh sợi tóc

cũng không tháo được đêm đen

trong dòng kí ức chảy tràn rực rỡ

 

Cơn gió ốm đau

trầy xước trên ngón tay long lanh

những ngón tay nuốt lạnh đang bò trốn vào bóng tối

từng đêm giật mình

 

Lúc sáng, một lũ chim không chịu hót

khi các giác quan mưa khuất mặt

chúng đã di trú về phương Nam

em di trú vào cơn mê mặn mùi cổ tích

chuyền dẫn chất im lặng vào cơ thể tôi

ú ớ buồn rợp người

 

Trên những chiếc lá non sáng nay

mảnh trăng đã không còn lưu trữ

lọt thỏm vào vùng tối

im lặng cháy

 

Cứ để ngày trôi qua chậm xám như thế

kìa cơn gió lạnh ám muội một nỗi đau

và câu kinh vốn dành cho tình yêu

lại tụng ca cho một buổi ngày vừa sập tối.

 

Phương Uy

 


VỌNG TƯỞNG

 

Vọng tưởng từ ngàn khe suối sâu mùa cũ

rong xanh có còn xanh?

rêu lập lờ lục bình ngày nứt nụ

người trôi mặt nạ đứng nhìn

 

âm thanh khứ hồi không vọng tiếng

thiên hà ngập rác hoa tung hô

em đừng để thơ đỏ mặt

khi ngập trong than khóc xô bồ

 

a dua nu nần thịt bắp

tro bụi hẩm lạnh sau cuộc tàn

để lại những nấm mồ khô

đừng mị ngôn lời văn khốc

 

tay già từng ngón cào cấu giữa hư vô

em đừng để tôi đỏ mặt

sao sáng không thể cháy bằng năng lượng thiên hà khác

mượn những nỗi đau tắt lụi

 

ngày siêu âm chập choạng

ngấm vào niềm vui hôm qua chút vọng tưởng tan chảy

khi trong cơn co quắp của giấc mơ

trái tim còn hát được một nhịp thật thà

 

để giấc mơ hờn dỗi một mình

 

Phương Uy

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Chín 202110:14 CH(Xem: 715)
Những linh hồn lặng lẽ bay lên từ ngọn lửa / Đi qua ngàn khung trời lạnh buốt / Hắt hiu / Những vì sao ngoảnh mặt cuối trời / Không có tiễn đưa / Chẳng một lời kinh thứ tội /
07 Tháng Chín 202110:01 CH(Xem: 688)
Tôi vẫn ước mơ … / về một ngôi nhà hạnh phúc / nơi thắm đượm ngọt ngào yêu thương / nơi kết chặt vòng tay thân ái / nơi thắp ấm con tim nơi đong đầy tin yêu, ước vọng
07 Tháng Chín 20219:38 CH(Xem: 652)
anh lỡ tay gói tình em rất kín / rồi đem chôn vào tận đáy cuộc đời / anh chia tay không buồn vui gì nữa / để cuộc đời đen trắng cũng thế thôi
07 Tháng Chín 20219:30 CH(Xem: 654)
Sài Gòn bao dung / Sài Gòn hào sảng / Chở che bao phận người hèn mọn tha hương / Ta len lỏi qua bụi đỏ con đường
07 Tháng Chín 20218:48 CH(Xem: 491)
Đã từng quen thuộc với tác phẩm văn học “Đất nước đứng lên” của nhà văn Nguyên Ngọc từ những ngày ngồi trên ghế nhà trường phổ thông, lại vốn rất có cảm tình với nhà văn này, nên hồi phim điện ảnh “Đất nước đứng lên” xuất xưởng, tôi đã háo hức tìm xem ngay. Song, trái ngược với dự đoán và mong đợi, bộ phim đồ sộ, tốn kém này đã gây cho tôi nhiều phản cảm, nhiều nỗi ấm ức muốn được giải tỏa. Rồi khi VTV thời gian vừa qua liên tục phát sóng lại bộ phim này, nhân các dịp lễ lạt kỷ niệm nào đó, tôi đã xem thêm lần nữa và thấy cần phải nói đôi lời.
26 Tháng Tám 20211:57 CH(Xem: 1199)
và đêm đêm / lúc 3 giờ khuya, / trong gian nhà quạnh hiu của người đàn bà mất trí / chiếc đồng hồ sinh lý cũ kỹ vẫn không ngưng / cọt kẹt.
25 Tháng Tám 20219:37 CH(Xem: 1239)
Thành phố giăng đầy dây là Sài gòn tôi đó / Dây giăng từng con đường từng hẻm vắng đìu hiu / Quay mặt đi đừng nhìn mà bật khóc / Sự sống và đớn đau gần trong một tấc gang.
25 Tháng Tám 20219:16 CH(Xem: 681)
Một năm trôi qua, nỗi sợ hãi càng thấm đẫm hơn. Sợ bệnh dịch hoàng hoành, con virus –cúm Vũ Hán thực quái ác, nó gây nỗi sợ hãi cho cả thế giới. Loài người như điêu đứng vì nó, nó gây bao tang tóc, đau thương không có bút mực nào tả xiết. Thần quyền, sợ chết. Cường quyền, sợ phạt tiền, sợ tù đày, rờ đâu cũng sợ.
24 Tháng Tám 202110:46 CH(Xem: 1058)
Tôi từ từ từ đứng dậy, như thoát ra khỏi một lớp vỏ nào đó, bước tới vài bước rồi quay lại nhìn chính mình. Tôi vẫn còn ngồi ôm đầu trên sofa, quằn quại trong đau đớn. Tôi bỏ mặc tôi ngồi đó để quay vào bên trong, bây giờ đã thấy trong người nhẹ nhàng đôi chút. Tôi bỏ lại cả cơn đau và cơn say, lướt đi như không chạm đất, lần về phía cái cầu thang gỗ dẫn lên căn gác xép. Mùi ẩm mốc của nơi ít người lui tới tràn ngập căn gác tối. Tiếng mưa vỗ trên nóc nhà nghe rõ mồn một. / Tôi bắt đầu lục lọi những món đồ đã từ lâu không đụng tới, không biết mình đang tìm kiếm gì. Mấy cuốn sách cũ bay mùi ngai ngái. Vài tập nhật ký bám đầy bụi. Những album ảnh dày cộm, chất chứa biết bao nhiêu nhân vật trong đó, người còn, kẻ mất. Tôi thẫn thờ lật qua vài trang bất chợt, những quãng đời đã qua như từng phân đoạn trong một cuốn phim dài, lúc thì đen trắng, lúc thì nhiều màu sắc, hiển hiện như chưa bao giờ mất đi. Cơn mưa hiện tại vẫn còn rạt rào trên mái.
24 Tháng Tám 20217:32 CH(Xem: 590)
Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát / Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông / Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng / Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng. / Walking under the severe Saigon sunshine, I suddenly feel the coolness / Because there you are, wearing the Ha Dong silk long dress / You know, I have been in love with that colour in a dress / Like my poems which still maintain the colour of silk in its whiteness.