- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,551,217

Biết ra sao ngày sau

02 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 21001)

 

hoian-nghoangnam-content

 ảnh Nguyễn Hoàng Nam


 Anh viết cho em
 đêm mùa đông
 ngoài kia có cơn tuyết đầu mùa đang rơi
 những giọt nước mắt khô
 như hình ngôi sao vỡ
 hàng cây bên đường
 đứng găm những ngón tay xương vào tối
 mùa thu đã trôi xa theo xác lá vàng
 con ve sầu cuối cùng nằm chết co ro trong thân gỗ mục
 trả lại bản tình ca cho gió
 thời gian chôn những nấm mộ phần vào lòng
 nỗi buồn đêm hóa đá giấc chiêm bao

 Anh ngồi đây hình dung về em
 đôi vai gầy trong đêm
 dáng nhỏ liêu xiêu
 mắt buồn lả ngọn
 muốn nói yêu em thật nhiều
 nhưng sợ lời sẽ bay theo gió
 bỏ mặc đêm một mình
 ngày lại hối hả chở nỗi lo về
 toàn những bận bịu cũ
 cả cơn mơ cũng không còn hình thù nữa
 và khuôn mặt em cứ phai dần trong đêm

 Anh sợ lắm một ngày
 mình sẽ chẳng còn nhớ gì về nhau
 như cây quên hoa mùa cũ
 rồi em sẽ bỏ anh mà đi
 em là gió, là mây
 là sao khuya lấp lánh
 tình mình như vầng dương cuối ngày
 và em là chiếc bóng
 sắp tan vào đêm tối
 em sẽ không nhớ gì về hôm qua
 về người đàn ông phía bên kia của đêm
 mắt trũng đôi bờ thương nhớ
 em chỉ sống cho ngày mai
 và bận lòng điều sẽ tới
 còn anh cứ mãi dây dưa với kỷ niệm
 
 Ai nói cho tôi biết được
 ngày mai khác hôm nay ra sao
 và tình yêu phải giữ thế nào để sống mãi
 khi mọi thứ quanh ta đang thay đổi từng giờ?


Nguyễn Văn
(Chicago, ngày đầu Xuân 2014)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 85515)
LTS: "Nhà Có Cửa Khoá Trái" là truyện ngắn nổi tiếng của nhà văn Trần Thị Ngh. trước 1975 của nền văn học Miền Nam. Sau mấy thập niên, đọc lại, truyện vẫn rất mới, gần gũi như khí hậu của Việt Nam. Hợp Lưu trân trọng mời quí độc giả và văn hữu vào thăm "Nhà Có Cửa Khoá Trái" của Trần Thi Ngh.
26 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 96864)
Và thuở ấy chuyện lũ gà cổ tích Trò ú tim thú vị đến không ngờ Ai có biết về sau viên ngói vỡ Mây lỡ thì vẫn sấp ngửa trong thơ.
22 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 75384)
...Câu nói đó là một định mệnh. Tôi gọi định mệnh là hệ quả của một chuỗi liên tục những điều bất ngờ nhỏ dẫn đến một thay đổi đột ngột thật lớn. Chuỗi liên tục bắt đầu từ việc nhóm Hợp Lưu chọn chủ đề Yêu, bắt sang việc họ rủ rê tôi khá muộn màng, kéo theo việc tôi nhận lời tham dự trong khi tôi có toàn quyền từ chối. Chuỗi liên tục lại tiếp nối với chuyện tôi và anh cùng có mặt ở Coffee Factory sáng nay, rồi tình cờ anh ngồi cạnh tôi...
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 95615)
sau những đụn cát những làng mạc sát biển gió muối đang đánh phới trắng biển rộng rãi xanh muối chát đậm và những lượn sóng thăm thẳm kỳ cùng đang sắp bay lên trên đầu những chiếc mái lá, những căn nhà rông, những vạch chữ đã vạch bằng que ổi những hạt cát cắt rát
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 95399)
những đợt sóng xô đẩy khi gần tới bờ liền nắm tay nhau không có giá trị nào theo phép đo lường biển choàng ôm một thực thể trinh nguyên thể hiện tình yêu tuyệt đối với đất không cần phải xác tín về điều thiêng liêng và huyền thoại
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 70823)
“Giấc” là tập thơ đầu tay của tác giả Lữ thị Mai. Nó - tập thơ đã nhắc với tôi rằng: Cuộc sống quanh chúng ta được bao bọc bởi hình ảnh. Chúng ta cần nó như cần ánh sáng để nhìn, không khí để thở. Hình ảnh chính là sự sống phản ánh vào trong con mắt ta, đó là một nguồn thông tin quý báu và cần thiết trong cuộc sống.
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 78055)
Thử hình dung một con tàu đang rẽ sóng…Du khách tụ họp trên boong ngắm biển ngắm trời, thay phiên chụp những pô hình solo hay tập thể trên cái nền lô nhô đảo nhỏ đảo to dưới bầu trời đang bừng sáng vì vầng dương vừa lấn được mấy lớp mây mù để phết nhanh lên mặt nước từng mảng rộng đủ các cung bậc của màu lam.
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 77996)
...Người khách đầu tiên tìm đến là một gã đàn ông lùn tè lùn tẹt, gã hỏi mẹ chị đi ”tàu nhanh” giá bao nhiêu? Mẹ chị ngớ người không hiểu, hỏi lại gã tàu nhanh là gì? Gã văng tục:” Đ... mẹ, làm đĩ mà không biết tàu nhanh!”. Mẹ chị nói với gã lần đầu tiên đi bán mình nên chưa biết, gã giảng giải cho mẹ chị, đi tàu nhanh nghĩa là “làm” một cái thôi, giống như ăn bánh trả tiền, còn đi” tàu chậm” là qua đêm, “làm” bao nhiêu cái thì “làm”...
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 96329)
đêm phố cổ tạ ơn một nàng thơ cuối cùng vẫn còn biết giật mình trước mắt đêm chai lì như mắt loài chuột cống
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 70557)
“Theo Trần Trọng Kim nhận rằng thơ là của Lý Thường Kiệt. Nhưng nói chắc là Thường Kiệt làm được thơ thì không có gì làm bằng cứ”[15]. Sau này, Bùi Văn Nguyên phân tích các cứ liệu và đoán định rằng: “Như vậy tác giả bài thơ “thần” này là khuyết danh”[16]. Bùi Duy Tân tiếp tục hướng này và chủ trương rằng “bài thơ này nên để khuyết danh tác giả”[17]...