- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,539,586

Điếm

14 Tháng Sáu 201312:00 SA(Xem: 45381)



phonglinh
Phong Linh:
Sinh năm 1988, hiện đang sống và làm việc tại Hà Nội. Ước mơ lớn nhất là được Viết, với khao khát được trở thành một nhà văn thực sự.
TCHL


Chúng ta chưa bao giờ ngừng dối lừa nhau. Nhưng sự dối lừa ấy giúp ta an phận với cuộc đời này.
Nàng nói với Lam như vậy. Anh im lặng, choàng tay ôm lấy nàng. Nàng nép sâu hơn vào ngực anh, quấn siết lấy anh bằng những nụ hôn ướt át, lơi lả.
Đêm nào nàng và Lam cũng nằm hàng giờ bên nhau như vậy, chỉ để vuốt ve và nghe trọn vẹn một bản nhạc cùng nhau. Lam thường ra đi lúc nửa đêm, trở về là chính anh với cuộc đời đang chờ đợi ngoài kia. Nàng chưa bao giờ giữ anh lại, dù trái tim nàng thét gào điều đó. Đôi lúc bên anh, nàng buông lơi bản thân mình trong vòng tay anh, ngợp mình trong những ái ân cùng anh chỉ vì muốn anh hãy đưa nàng đi đến nơi cùng kiệt của xúc cảm. Chỉ có anh và nàng trong cái cõi ấy thôi. Nàng lờ mờ nhìn thấy bàn tay anh siết chặt lấy tay nàng, nụ cười miên man giữa những cành hoa tím của mùa này. Nơi tận cùng chân trời ấy chỉ có anh và nàng. Thế nhưng chưa bao giờ anh làm như vậy. Anh luôn dừng lại giữa những khoảng mê dại của anh và nàng. Anh ôm nàng và bắt đầu hát những bản tình ca buồn đến héo hắt, chưa bao giờ trọn vẹn.
Nàng im lìm ngủ trong vòng tay anh, giữa những nỗi buồn của anh mà chưa bao giờ nàng chạm tới.
Bỗng dưng anh không đến với nàng nữa. Anh biến mất như một ngôi sao băng tan sạch vết dấu. Tại sao? Lần đầu tiên với anh nàng cô gắng đặt câu hỏi ấy để rồi kiếm tìm anh. Nàng lật tung tất cả những gì liên quan đến anh trong cuộc đời nàng. Nhưng lúc này nàng mới ngỡ ngàng. Có gì? Nàng có gì về anh ngoài hình ảnh của một gã trai bụi bặm, ưa hút Marlboro trắng, và những bản tình ca không trọn vẹn.
Năm ngày nàng vẫn ngồi lặng im đợi anh qua ô cửa sổ xám màu, ở cái khu phố ọp ẹp mà người ta phải lội qua những vũng bùn lầy lội, quện chặt trong một thứ mùi rác rưởi hôi thối. Nàng đợi anh đến ngày thứ 6. Nàng vùng dậy, ánh nắng của những ngày tháng sáu xiên chéo qua các nóc nhà cao tầng đâm thẳng xuống hiên nhà của căn phòng nàng đang ở. Ánh nắng lạnh lùng nhìn nàng bằng ánh mắt bại liệt niềm vui. Nàng hất tung mớ tóc mai lòa xòa nhìn vào tia nắng xéo nghiêng ấy, cười rũ rượi. Mày cũng đang thê thảm như tao thôi. Trần trụi với nỗi cô đơn lạnh buốt của mình mà thôi nắng ạ. Nàng bước qua vạt nắng ấy đến ngồi trước gương. Đã lâu rồi nàng không nhìn ngắm và vuốt ve khuôn mặt mình. Nàng bắt đầu trang điểm. Một khuôn mặt khác. Quyến rũ, tình tứ. Một đôi mắt đuôi dài sắc đậm. Một đôi lông mày nhún nhẩu. Nàng mở tủ chọn cho mình bộ áo đầm mà nàng thích nhất. Chiếc áo đầm màu đỏ, khoét cổ sâu và trần lưng.
Phố thẳng thớn những con đường chịt chằng vết thương và loang loáng những gương mặt cô đơn. Nàng gặp anh ở con phố này. Ngõ này. Giờ này. Khi anh say quếnh quáng rồi ngã vào vòng tay nàng. Lần đầu tiên ấy, anh khóc vì rượu, anh nói vì rượu và lần đầu tiên anh ở bên một người con gái khác không phải vợ mình. Nàng cười vì sự thú nhận ngô nghê của anh. Đêm đó – lần đầu tiên anh hát tình ca cho một người con gái. Và nàng yêu anh từ những bài tình ca dở dang đứt gãy ấy.
Sáng sớm, nàng chực ra đi khi anh còn say ngủ thì anh choàng dậy ôm lấy nàng. Đêm qua anh mơ mình đã hát cho em nghe. Đừng bỏ anh. Tiếng anh khản đặc, trầm sâu.
Nàng ngắt quãng. Nàng phủ nhận mọi lời hứa của anh. Nàng không cần những điều phù phiếm giả dối ấy. Nàng không cần anh nói nhiều khi bên nàng. Nàng chỉ cần anh và đôi mắt cô đơn se sắt của anh. Cũng có đôi lần khi bên anh, nàng hỏi về những đứa con của anh.
Đáng yêu lắm
Vâng...
Những tiếng nói rơi bẫng vào trong khoảng đêm lặng sệt. Nàng ôm chặt anh, rất chặt.
Đêm tháng sáu Hà Nội tím đẫm hương bằng lăng và những dở dang dài đến vời vợi. Nàng chưa bao giờ nói với anh rằng, nàng thèm khát có một đứa con với anh.
Nàng ẽo ợt, cợt nhả buông lơi những câu ỡm ờ với những gã đàn ông dừng xe lại bên cạnh mình. Nàng luôn biết cách kéo chiếc váy ngắn lên cao, lên cao chút nữa để lộ cặp đùi trắng ngần. Nàng sáp lại bên gã, liếc cặp mắt sâu của mình đưa tình. À ơi. Mỗi đêm nàng chỉ cần lặp đi lặp lại viêc đó ba bốn lần. Nàng có thể sống phong lưu. Nàng không cần anh. Cặp mắt sắc lạnh của nàng đã nói điều đó.
Đêm Hà Nội trở gió. Gió điên cuồng cuốn tung bụi đường, quất rát vào khuôn mặt nhợm nhòa son phấn của nàng. Nàng buông tay ngồi bên vệ đường. Đôi chân rã rời chẳng còn là của mình. Đã bao lâu rồi nàng cố hắt hủi hình ảnh anh ra khỏi tâm hồn mình, nhưng đêm nay, nỗi nhớ anh thắt quặn, bóp nghẹt tim nàng. Nước mắt của bao nhiêu ngày nén lại, chỉ vì một cơn gió mà tung tóe khỏi tâm hồn, ướt cả những bước chân. Nỗi cô đơn, nàng tưởng như mình đã chạm được vào nơi cuối cùng mà nỗi cô đơn tồn tại. Nàng có thể cảm nhận được điều đó, và nàng lờ mờ nhìn thấy anh. Cô đơn. Nhỏ bé.
Đêm. Căn phòng sáng lên một thứ ánh sáng lờ nhờ, ủ dột. Anh trở về. Anh trở về nhợt nhạt, đôi mắt vẫn sâu, nhưng sao nàng cảm thấy ở đó hoai hoải xa xôi.
- Anh sẽ đưa em đi.
- Đi đâu?
Nàng buột miệng hỏi anh câu đó như một cái máy được lập trình sẵn. Vô thức. Vô cảm. Nàng không mong lời đáp lại, nhưng anh nhìn nàng, và trả lời thành thực.
- Đi khỏi nơi này. Đến nơi em được sống khác đi.
- Anh ngây thơ quá. Là em chọn việc này. Là em chọn nơi này. Anh đang muốn biến em thành một cô tình nhân sạch sẽ, ăn mặc đúng kiểu, đặt trong một cái tủ kính đẹp của một ngôi nhà đẹp, hàng ngày chải chuốt, điểm phấn tô son, tưới hoa, uống cafe và chờ đợi anh đến ban phát chút ái tình cỏn con, tội tình sao?....
- Không. Anh muốn được sống với em như những giấc mơ của em.
- .... – Giấc mơ của nàng ư? Nàng chưa bao giờ nói với anh về cái giấc mơ xa xỉ ấy. Anh và nàng và một đứa trẻ con ư? Nàng có thể có được điều đó sao? Cái thứ mà cha mẹ nàng sẵn sàng cướp đoạn nó từ tay nàng, phá hủy nó rồi đẩy nó vào một phòng tối đầy những mảnh gương vụn. Chưa bao giờ nàng dám mơ về giấc mơ ấy nữa. Một giấc mơ quá xa xỉ.
- Em. Anh và em hãy đi cùng nhau đến một nơi khác. Không phải là cái thành phố sáu triệu dân chật chội này. Hãy sống với nhau. Chỉ em và anh thôi.
Nàng cười sặc sụa. Nàng cười giàn giụa nước mắt.
- Giấc mơ vời vợi ấy em chẳng còn mơ nữa. Đừng làm cho những đứa con của anh phải đau khổ vì những dối lừa mà ta đang cố ru ngủ nhau nữa chứ.
- .... Anh đã dành gần hết thời gian sống của mình để là một người con ngoan, một người chồng hiền, và một người cha tốt. Đã đủ chưa em. Hãy cho anh một chút thôi, một chút nữa thôi được là anh.
Anh lại bên nàng, thủ thỉ van xin và hôn lên những giọt nước mắt của nàng. Đi em nhé.
Sau đêm hôm ấy, chẳng ai còn nhìn thấy nàng và anh nữa. Họ đã đi đâu có lẽ chỉ họ và anh biết. Họ tưởng vậy, nhưng cô biết. Cô đã lặng nhìn họ nắm tay nhau đi cho đến khi họ mất hút vào bên trong bến xe còn ì ọp nước mưa từ đêm qua ấy.
Ngày xưa mẹ anh cũng từng là một con điếm. Cái định danh nghề nghiệp có khả năng giết chết một con người. Những người tử tế ở giữa cuộc sống như cô sẽ nhìn họ bằng ánh mắt liếc xéo, miệt khinh, hỉ hả. Làm điếm thì chẳng có nhân cách. Làm điếm thì mạt kiếp làm điếm thôi. Những gã đàn ông chán vợ tìm đến những ả điếm ấy, lăn lộn với những khao khát sung sướng…
Ả điếm ấy đã sinh cho cha anh một cậu con trai độc đinh nối dõi tông đường, rồi bị hắt ra ngoài lề cuộc sống của một con chó cun cút. Những nỗi buồn ai biết giấu nơi nào. Ả chẳng bao giờ khóc. Điếm thì làm gì biết khóc. Điếm chỉ biết gạ tình lấy tiền. Điếm lạnh tanh, lạnh tanh. Chẳng ai còn biết ả điếm ấy, mẹ anh đấy đã trôi nổi về đâu? Đã chết ở xó xỉnh nào. Chỉ có anh, trong thẳm cùng của những suy nghĩ, dường như vẫn níu lấy tay mẹ. Cô cảm thấy điều đó. Nhưng chưa bao giờ cô chạm được vào anh, và tình yêu của anh. Cô đã quen với việc lặng lẽ yêu anh, lặng lẽ chăm lo cho hạnh phúc hợp pháp và giả dối của anh và cô. Anh đã sống trong cái tổ ấm giả tạo phiền não như vậy là đủ rồi. Cô biết anh yêu nàng, tình yêu lạ lẫm, dằn vặt. Cô biết anh không thể để nàng rồi cũng phải chết trong cô đơn giống như mẹ anh chỉ vì một tình yêu tuyệt vọng cùng anh. Cô biết từ rất lâu, rồi sẽ đến lúc anh đi. Những ngày qua dài dằng dặc như nắng tháng sáu miệt mài thiêu đốt từng con người. Hà nội buồn hoai hoải. Đám tang của cha anh đã giải thoát cho anh. Đã đến lúc rồi. Cô chỉ là bóng hình vời vợi bên anh.
Cô nhìn theo những khuất bóng trước mắt mình như nhìn vào một nơi trống hoắc nào đó. Tiếng trẻ con vọng lại từ xa lắm. Tiếng khóc cười của đứa trẻ con cô chưa từng một lần được ấp ủ. Tiếng khóc cười từ thiên đàng phải không? Tiếng trẻ con... Anh muốn có con với cô ấy. Một đứa con của anh.
Chúng ta chưa bao giờ ngừng dối lừa nhau. Nhưng sự dối lừa ấy giúp ta an phận với cuộc đời này.
Anh đã từng nói với cô như vậy. Nhưng cô biết rằng con người sống chẳng phải chỉ để an phận với cuộc đời này. Anh và nàng. Anh và cô. Cô và nàng. Đã là một vòng tròn như vậy thì sao có thể nằm lặng im mà nghe giả dối từ nhau. Anh đã là người bứt tung tất cả, tan tác tất cả. Cô đi về thôi.

Tháng sáu buông nắng chan chát. Ai đem nắng về để vội vã làm héo hắt những giọt nước mắt vướng vít trong tâm hồn, để con người khát khổ bày phơi nỗi cô đơn. Cô đi về thôi. Nắng xiên qua làn áo mỏng. Bỏng rát.

Phong Linh
Saigon, 22/05/2012
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Tư 20214:18 CH(Xem: 528)
Tháng 4, 1975, tôi 11 tuổi. Lúc đó tôi sống với cha, em trai và bà nội ở ngang chợ An Đông, Sài Gòn. Mẹ tôi ly dị cha tôi trước đó 2 năm để lấy người tình. Người tình của mẹ tôi làm tài xế cho cha tôi khi hai người còn là cảnh sát. Ông này trẻ, cao, vạm vỡ và đẹp trai hơn cha tôi. Ông cũng galăng, nhỏ nhẹ hơn cha tôi. Có lẽ ông cũng dai và dẻo hơn cha tôi. Vô tư mà chấm, có lẽ hai người xứng đôi. Ai cũng khen mẹ tôi đẹp, nhưng tôi không thấy mẹ tôi đẹp tí nào. Sau này, khi cãi lộn với chồng mới, bà bị bạt tai nên vung lời, “Đồ tài xế!”
17 Tháng Tư 202112:36 SA(Xem: 774)
Trong cuốn tiểu thuyết tư liệu lịch sử Những ngày cuối cùng của Việt Nam Cộng Hoà, của Trần Mai Hạnh (đăng nhiều kỳ trên tuần báo Văn Nghệ từ số 12 ra ngày 18.3.2000), tác giả tưởng tượng ra cuộc đối thoại như sau giữa Trung tướng Ngô Quang Trưởng Tư lệnh Quân đoàn 1 và viên Tổng lãnh sự Mỹ tại Đà nẵng: “An Phran-xít xộc vào giữa lúc Trưởng đang hối thúc đám tay chân thân tín tiêu hủy tài liệu. Thấy An Phran-xít, Trưởng không trịnh trọng bước tới bắt tay như mọi khi mà chỉ cất tiếng chào: - Xin chào Ngài Tổng lãnh sự! Tôi tưởng Ngài đã ra đi. - Sân bay hỗn loạn. Không một máy bay nào lên xuống được. Người của tôi đi chưa hết. Không một ai giúp tôi. Tôi phải can thiệp và tụi lính của ngài đã xông vào hành hung tôi.
16 Tháng Tư 202110:26 CH(Xem: 643)
Vô cùng tiếc thương người bạn thời trung học / Ông NGUYỄN NHƯ HÂN / Sinh năm 1956. Quê quán: Hòa Hiệp Bắc- Liên Chiểu- Đà Nẵng /Đã từ trần vào ngày 13 tháng 4 năm 2021 / Hưởng thọ 66 tuổi Lễ an táng được cử hành vào ngày 18 tháng 4 năm 2021 tại Đà Nẵng Việt Nam
15 Tháng Tư 202112:27 SA(Xem: 557)
Chiếc xe gài số lui ra khỏi sân nhà, ngang mấy hàng lan Hoa Hậu và gốc nhãn đang đậu trái nhỏ li ti, thành chùm. Tôi hỏi: Xe nhà mình lúc đó là xe gì? Ba nói Con không nhớ sao? Tôi gấp lại dãi khăn tang trắng. Hôm mãn tang Ba, ở chùa về, tôi đã định đốt dãi khăn trong lò sưỡi. Tháng này trời Cali chưa chiều đã nhá nhem. Tôi để cuộn khăn trở lại bàn nhỏ cạnh đầu giường. Ba không còn ngồi trên ghế gần cửa ra vào. Trong phòng còn có mình tôi.
15 Tháng Tư 202112:16 SA(Xem: 664)
Trong số những «thắng lợi của cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa» ..., tất nhiên có cả ngày 30 tháng 4 năm 1975. Do đó, xác định lại nó như ngày thất bại chính trị văn hoá bi thảm nhất của lịch sử dân tộc, chính là góp phần giải ảo một huyền thoại nguy hại, thức tỉnh những ai còn chút lương tri để suy nghĩ một cách thực tế và trách nhiệm về tương lai đất nước. Đây không thể là một chiến thắng chính trị, vì sau đó đất nước trở lại mô hình Bắc thuộc tưởng đâu đã vĩnh viễn trôi qua, dân tộc bị phân hoá trầm trọng thành bao mảnh đối kháng (Bắc / Nam, cai trị / bị trị, trong nước / ngoài nước, trong đảng / ngoài đảng). Đây cũng không thể là một chiến thắng văn hoá khi kẻ cầm quyền đã tự tay tổ chức sự tụt hậu về mọi mặt của quốc gia (giáo dục, y tế...), phá hủy nền đạo lý cổ truyền thoát thai từ các đạo giáo toàn nhân loại mà không thay thế nổi bằng bất cứ chủ trương, chính sách giáo điều nào.
15 Tháng Tư 202112:10 SA(Xem: 629)
LTS: Một năm rưỡi trước khi từ trần, tướng Trần Độ đã hoàn thành một tập nhật ký mà ông đặt tên là Nhật Ký Rồng Rắn: bắt đầu từ cuối năm 2000, viết xong tháng 5 năm 2001. Nhật ký Rồng Rắn là một bút ký chính trị trong đó, với tất cả tâm huyết, tác giả trình bày suy nghĩ của mình về các vấn đề chính trị của đất nước. Tháng 6.2001, Trần Độ vào Sàigòn thăm con và nhờ người đánh máy bản thảo. Ngày 10.6, ông đi lấy bản thảo, bản vi tính và sao chụp thành 15 bản. Trên đường về nhà, ông bị tịch thu toàn bộ các bản thảo và bản in chụp, xem là "tang chứng" của tội "viết và lưu hành tài liệu xấu". Cho đến ngày từ trần 9.8.2002, tướng Trần Độ không được trả lại nhật ký của mình. Trích đoạn dưới đây là một phần của nhật ký này. {theo tạp chí Diễn Đàn}.
14 Tháng Tư 20216:58 CH(Xem: 844)
Từ trung tâm Luân Đôn, hãng tuyển dụng do tòa báo X thuê gọi cho một nhà báo là tài năng của hãng BBS (Bờ bờ Sông) có trụ sở quốc gia đặt tại xứ Tô Cách Lan: “Này, bọn keo đó trả cô cậu bao nhiêu một năm?” “Dạ ngần này ạ”, tài năng đáp. “Cái gì? Thật chó chết! À, chỉ định nói là chết tiệt thôi, gấp rưỡi nhé?”, nhà tư vấn tuyển dụng bảo. “Ôi tuyệt vời ạ! Em đang trên mặt Trăng ư?,” tài năng đáp, ngất ngây.
14 Tháng Tư 20216:52 CH(Xem: 723)
Ngày tôi theo chồng đến thành phố này sinh sống, vì thường nhớ nhà nên tôi cũng thường khóc bởi cảnh vật nơi đây quá im lìm và hoang vắng đúng như cái tên Buồn Muôn Thuở mà người nào đó đã đặt. Tôi có nhiều bạn ở quê nhà nhưng ở thành phố này tôi chưa có bạn. Người bạn gái đầu tiên tôi quen là người Thượng còn rất trẻ tên là Sai Luông. Sai Luông một tuần một lần đem rau muống từ trong buôn làng của cô ra chợ Ban Mê Thuột bán. Sai Luông chỉ bán mỗi một thứ là rau muống thôi. Mỗi lần đi bán như vậy, Sai Luông gùi trên lưng hai mươi lăm bó, có đôi khi hơn được một vài bó. Tôi nghĩ, Sai Luông bán như vậy sẽ không được bao nhiêu tiền nên tôi thường mua ủng hộ mỗi lần ba bốn bó. Mua riết rồi Sai Luông và tôi quen nhau.
12 Tháng Tư 202111:48 CH(Xem: 692)
Thầy tôi là anh trai tráng trong làng, học cuối đệ nhất cấp, lớp đệ tứ, tức lớp 9 bây giờ, thầy về làng dạy học. Ngôi trường- đình làng đó cách xa với khu dân cư, nó tọa lạc trong khu đất rộng. Ban ngày, khu đó náo nhiệt với lũ học trò chúng tôi, quậy lên đó không khí của sự sống, vô tư hồn nhiên. Nhưng khi bóng chiều buông xuống thì khu đình đó bước sang một thế giới khác, thế giới của loài dơi, của lũ chim ăn đêm và là thế giới của sự tưởng tượng, hoang tưởng phong phú của con người.
12 Tháng Tư 202111:34 CH(Xem: 795)
Không buồn mà cũng chẳng vui / Hai con mắt mở bùi ngùi nhìn ta / Đường đời còn biết bao xa / Ai người đứng đó chờ ta cùng về.