- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,355,118

Điếm

14 Tháng Sáu 201312:00 SA(Xem: 40629)



phonglinh
Phong Linh:
Sinh năm 1988, hiện đang sống và làm việc tại Hà Nội. Ước mơ lớn nhất là được Viết, với khao khát được trở thành một nhà văn thực sự.
TCHL


Chúng ta chưa bao giờ ngừng dối lừa nhau. Nhưng sự dối lừa ấy giúp ta an phận với cuộc đời này.
Nàng nói với Lam như vậy. Anh im lặng, choàng tay ôm lấy nàng. Nàng nép sâu hơn vào ngực anh, quấn siết lấy anh bằng những nụ hôn ướt át, lơi lả.
Đêm nào nàng và Lam cũng nằm hàng giờ bên nhau như vậy, chỉ để vuốt ve và nghe trọn vẹn một bản nhạc cùng nhau. Lam thường ra đi lúc nửa đêm, trở về là chính anh với cuộc đời đang chờ đợi ngoài kia. Nàng chưa bao giờ giữ anh lại, dù trái tim nàng thét gào điều đó. Đôi lúc bên anh, nàng buông lơi bản thân mình trong vòng tay anh, ngợp mình trong những ái ân cùng anh chỉ vì muốn anh hãy đưa nàng đi đến nơi cùng kiệt của xúc cảm. Chỉ có anh và nàng trong cái cõi ấy thôi. Nàng lờ mờ nhìn thấy bàn tay anh siết chặt lấy tay nàng, nụ cười miên man giữa những cành hoa tím của mùa này. Nơi tận cùng chân trời ấy chỉ có anh và nàng. Thế nhưng chưa bao giờ anh làm như vậy. Anh luôn dừng lại giữa những khoảng mê dại của anh và nàng. Anh ôm nàng và bắt đầu hát những bản tình ca buồn đến héo hắt, chưa bao giờ trọn vẹn.
Nàng im lìm ngủ trong vòng tay anh, giữa những nỗi buồn của anh mà chưa bao giờ nàng chạm tới.
Bỗng dưng anh không đến với nàng nữa. Anh biến mất như một ngôi sao băng tan sạch vết dấu. Tại sao? Lần đầu tiên với anh nàng cô gắng đặt câu hỏi ấy để rồi kiếm tìm anh. Nàng lật tung tất cả những gì liên quan đến anh trong cuộc đời nàng. Nhưng lúc này nàng mới ngỡ ngàng. Có gì? Nàng có gì về anh ngoài hình ảnh của một gã trai bụi bặm, ưa hút Marlboro trắng, và những bản tình ca không trọn vẹn.
Năm ngày nàng vẫn ngồi lặng im đợi anh qua ô cửa sổ xám màu, ở cái khu phố ọp ẹp mà người ta phải lội qua những vũng bùn lầy lội, quện chặt trong một thứ mùi rác rưởi hôi thối. Nàng đợi anh đến ngày thứ 6. Nàng vùng dậy, ánh nắng của những ngày tháng sáu xiên chéo qua các nóc nhà cao tầng đâm thẳng xuống hiên nhà của căn phòng nàng đang ở. Ánh nắng lạnh lùng nhìn nàng bằng ánh mắt bại liệt niềm vui. Nàng hất tung mớ tóc mai lòa xòa nhìn vào tia nắng xéo nghiêng ấy, cười rũ rượi. Mày cũng đang thê thảm như tao thôi. Trần trụi với nỗi cô đơn lạnh buốt của mình mà thôi nắng ạ. Nàng bước qua vạt nắng ấy đến ngồi trước gương. Đã lâu rồi nàng không nhìn ngắm và vuốt ve khuôn mặt mình. Nàng bắt đầu trang điểm. Một khuôn mặt khác. Quyến rũ, tình tứ. Một đôi mắt đuôi dài sắc đậm. Một đôi lông mày nhún nhẩu. Nàng mở tủ chọn cho mình bộ áo đầm mà nàng thích nhất. Chiếc áo đầm màu đỏ, khoét cổ sâu và trần lưng.
Phố thẳng thớn những con đường chịt chằng vết thương và loang loáng những gương mặt cô đơn. Nàng gặp anh ở con phố này. Ngõ này. Giờ này. Khi anh say quếnh quáng rồi ngã vào vòng tay nàng. Lần đầu tiên ấy, anh khóc vì rượu, anh nói vì rượu và lần đầu tiên anh ở bên một người con gái khác không phải vợ mình. Nàng cười vì sự thú nhận ngô nghê của anh. Đêm đó – lần đầu tiên anh hát tình ca cho một người con gái. Và nàng yêu anh từ những bài tình ca dở dang đứt gãy ấy.
Sáng sớm, nàng chực ra đi khi anh còn say ngủ thì anh choàng dậy ôm lấy nàng. Đêm qua anh mơ mình đã hát cho em nghe. Đừng bỏ anh. Tiếng anh khản đặc, trầm sâu.
Nàng ngắt quãng. Nàng phủ nhận mọi lời hứa của anh. Nàng không cần những điều phù phiếm giả dối ấy. Nàng không cần anh nói nhiều khi bên nàng. Nàng chỉ cần anh và đôi mắt cô đơn se sắt của anh. Cũng có đôi lần khi bên anh, nàng hỏi về những đứa con của anh.
Đáng yêu lắm
Vâng...
Những tiếng nói rơi bẫng vào trong khoảng đêm lặng sệt. Nàng ôm chặt anh, rất chặt.
Đêm tháng sáu Hà Nội tím đẫm hương bằng lăng và những dở dang dài đến vời vợi. Nàng chưa bao giờ nói với anh rằng, nàng thèm khát có một đứa con với anh.
Nàng ẽo ợt, cợt nhả buông lơi những câu ỡm ờ với những gã đàn ông dừng xe lại bên cạnh mình. Nàng luôn biết cách kéo chiếc váy ngắn lên cao, lên cao chút nữa để lộ cặp đùi trắng ngần. Nàng sáp lại bên gã, liếc cặp mắt sâu của mình đưa tình. À ơi. Mỗi đêm nàng chỉ cần lặp đi lặp lại viêc đó ba bốn lần. Nàng có thể sống phong lưu. Nàng không cần anh. Cặp mắt sắc lạnh của nàng đã nói điều đó.
Đêm Hà Nội trở gió. Gió điên cuồng cuốn tung bụi đường, quất rát vào khuôn mặt nhợm nhòa son phấn của nàng. Nàng buông tay ngồi bên vệ đường. Đôi chân rã rời chẳng còn là của mình. Đã bao lâu rồi nàng cố hắt hủi hình ảnh anh ra khỏi tâm hồn mình, nhưng đêm nay, nỗi nhớ anh thắt quặn, bóp nghẹt tim nàng. Nước mắt của bao nhiêu ngày nén lại, chỉ vì một cơn gió mà tung tóe khỏi tâm hồn, ướt cả những bước chân. Nỗi cô đơn, nàng tưởng như mình đã chạm được vào nơi cuối cùng mà nỗi cô đơn tồn tại. Nàng có thể cảm nhận được điều đó, và nàng lờ mờ nhìn thấy anh. Cô đơn. Nhỏ bé.
Đêm. Căn phòng sáng lên một thứ ánh sáng lờ nhờ, ủ dột. Anh trở về. Anh trở về nhợt nhạt, đôi mắt vẫn sâu, nhưng sao nàng cảm thấy ở đó hoai hoải xa xôi.
- Anh sẽ đưa em đi.
- Đi đâu?
Nàng buột miệng hỏi anh câu đó như một cái máy được lập trình sẵn. Vô thức. Vô cảm. Nàng không mong lời đáp lại, nhưng anh nhìn nàng, và trả lời thành thực.
- Đi khỏi nơi này. Đến nơi em được sống khác đi.
- Anh ngây thơ quá. Là em chọn việc này. Là em chọn nơi này. Anh đang muốn biến em thành một cô tình nhân sạch sẽ, ăn mặc đúng kiểu, đặt trong một cái tủ kính đẹp của một ngôi nhà đẹp, hàng ngày chải chuốt, điểm phấn tô son, tưới hoa, uống cafe và chờ đợi anh đến ban phát chút ái tình cỏn con, tội tình sao?....
- Không. Anh muốn được sống với em như những giấc mơ của em.
- .... – Giấc mơ của nàng ư? Nàng chưa bao giờ nói với anh về cái giấc mơ xa xỉ ấy. Anh và nàng và một đứa trẻ con ư? Nàng có thể có được điều đó sao? Cái thứ mà cha mẹ nàng sẵn sàng cướp đoạn nó từ tay nàng, phá hủy nó rồi đẩy nó vào một phòng tối đầy những mảnh gương vụn. Chưa bao giờ nàng dám mơ về giấc mơ ấy nữa. Một giấc mơ quá xa xỉ.
- Em. Anh và em hãy đi cùng nhau đến một nơi khác. Không phải là cái thành phố sáu triệu dân chật chội này. Hãy sống với nhau. Chỉ em và anh thôi.
Nàng cười sặc sụa. Nàng cười giàn giụa nước mắt.
- Giấc mơ vời vợi ấy em chẳng còn mơ nữa. Đừng làm cho những đứa con của anh phải đau khổ vì những dối lừa mà ta đang cố ru ngủ nhau nữa chứ.
- .... Anh đã dành gần hết thời gian sống của mình để là một người con ngoan, một người chồng hiền, và một người cha tốt. Đã đủ chưa em. Hãy cho anh một chút thôi, một chút nữa thôi được là anh.
Anh lại bên nàng, thủ thỉ van xin và hôn lên những giọt nước mắt của nàng. Đi em nhé.
Sau đêm hôm ấy, chẳng ai còn nhìn thấy nàng và anh nữa. Họ đã đi đâu có lẽ chỉ họ và anh biết. Họ tưởng vậy, nhưng cô biết. Cô đã lặng nhìn họ nắm tay nhau đi cho đến khi họ mất hút vào bên trong bến xe còn ì ọp nước mưa từ đêm qua ấy.
Ngày xưa mẹ anh cũng từng là một con điếm. Cái định danh nghề nghiệp có khả năng giết chết một con người. Những người tử tế ở giữa cuộc sống như cô sẽ nhìn họ bằng ánh mắt liếc xéo, miệt khinh, hỉ hả. Làm điếm thì chẳng có nhân cách. Làm điếm thì mạt kiếp làm điếm thôi. Những gã đàn ông chán vợ tìm đến những ả điếm ấy, lăn lộn với những khao khát sung sướng…
Ả điếm ấy đã sinh cho cha anh một cậu con trai độc đinh nối dõi tông đường, rồi bị hắt ra ngoài lề cuộc sống của một con chó cun cút. Những nỗi buồn ai biết giấu nơi nào. Ả chẳng bao giờ khóc. Điếm thì làm gì biết khóc. Điếm chỉ biết gạ tình lấy tiền. Điếm lạnh tanh, lạnh tanh. Chẳng ai còn biết ả điếm ấy, mẹ anh đấy đã trôi nổi về đâu? Đã chết ở xó xỉnh nào. Chỉ có anh, trong thẳm cùng của những suy nghĩ, dường như vẫn níu lấy tay mẹ. Cô cảm thấy điều đó. Nhưng chưa bao giờ cô chạm được vào anh, và tình yêu của anh. Cô đã quen với việc lặng lẽ yêu anh, lặng lẽ chăm lo cho hạnh phúc hợp pháp và giả dối của anh và cô. Anh đã sống trong cái tổ ấm giả tạo phiền não như vậy là đủ rồi. Cô biết anh yêu nàng, tình yêu lạ lẫm, dằn vặt. Cô biết anh không thể để nàng rồi cũng phải chết trong cô đơn giống như mẹ anh chỉ vì một tình yêu tuyệt vọng cùng anh. Cô biết từ rất lâu, rồi sẽ đến lúc anh đi. Những ngày qua dài dằng dặc như nắng tháng sáu miệt mài thiêu đốt từng con người. Hà nội buồn hoai hoải. Đám tang của cha anh đã giải thoát cho anh. Đã đến lúc rồi. Cô chỉ là bóng hình vời vợi bên anh.
Cô nhìn theo những khuất bóng trước mắt mình như nhìn vào một nơi trống hoắc nào đó. Tiếng trẻ con vọng lại từ xa lắm. Tiếng khóc cười của đứa trẻ con cô chưa từng một lần được ấp ủ. Tiếng khóc cười từ thiên đàng phải không? Tiếng trẻ con... Anh muốn có con với cô ấy. Một đứa con của anh.
Chúng ta chưa bao giờ ngừng dối lừa nhau. Nhưng sự dối lừa ấy giúp ta an phận với cuộc đời này.
Anh đã từng nói với cô như vậy. Nhưng cô biết rằng con người sống chẳng phải chỉ để an phận với cuộc đời này. Anh và nàng. Anh và cô. Cô và nàng. Đã là một vòng tròn như vậy thì sao có thể nằm lặng im mà nghe giả dối từ nhau. Anh đã là người bứt tung tất cả, tan tác tất cả. Cô đi về thôi.

Tháng sáu buông nắng chan chát. Ai đem nắng về để vội vã làm héo hắt những giọt nước mắt vướng vít trong tâm hồn, để con người khát khổ bày phơi nỗi cô đơn. Cô đi về thôi. Nắng xiên qua làn áo mỏng. Bỏng rát.

Phong Linh
Saigon, 22/05/2012
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 1272)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
11 Tháng Chín 201711:18 CH(Xem: 8827)
“Giá trị một con người không ở cái chân lý mà người ấy có hay tưởng có, mà ở cái công sức người ấy đã bỏ ra để tìm kiếm nó. (Nguyễn Hữu Đang trong cuốn Trần Dần-ghi 1954-1960, xb Td mémoire, Paris 2001 trg 461.)
11 Tháng Chín 201910:25 CH(Xem: 460)
Đầu tiên là triệu chứng khó thở kéo dài nhiều giờ. Đó là điều khó hiểu với một người không phải là cuờng tráng song sức khỏe có thể được gọi là sung mãn như ông. Bác sĩ riêng đã loại trừ ngay cái bệnh buộc phải lập tức i-zô-lê( biệt lập), hoành hành bởi con vi trùng mang tên một nhà bác học Đức. Nơi ông ở cũng chưa đến nỗi phải suốt ngày đeo mõm chó cả khi ra đường lẫn ở trong nhà như thành phố Bác - Ki nọ mù mịt bụi khói gần đây mà ông thường thấy trên phim, ảnh.
08 Tháng Chín 201911:54 CH(Xem: 527)
“Ối... giời đất ôi!” Tiếng rú hoảng kinh của người đàn bà dưới khoang thuyền vọng lên, tiếng được tiếng mất trong gió lộng khi con sóng hung hãn đập mạnh vào lớp vỏ kim loại bên mạn thuyền. Chiếc du thuyền chao chọng, lắc lư như món đồ chơi trong tay đứa trẻ tinh nghịch. Nước văng tung tóe lên cả mặt sàn gỗ đầy vân. Người đàn ông một tay bám chặt lấy cột buồm, một tay rà lại những nút buộc chiếc áo phao mà gió gắn chặt vào người. “Không sao đâu,” người đàn bà dán mình vào chỗ ngồi ởđuôi con tàu, chiếc áo phao màu cam sáng rực dưới ánh sáng mờ ảo của một ngày vừa chớm. Chị nghểnh cổ nói vọng xuống khoang. “Du thuyền chứ có phải ghe đánh cá của ngư dân đâu.” Rồi chị lẩm bẩm,“Đến siêu bão cũng chả sao.” “Cứu mẹ con cháu với!” Tiếng gào khan của một người đàn bà văng vẳng trong tiếng hú của gió. Người đàn ông nghểnh cổ, nhìn xuyên qua màn hơi nước mờ đục. “Hình như có người kêu cứu.” Anh ta nói lớn. Trái tim quýnh quáng trong lồng ngực. Người đàn bà trong áo phao màu cam hỏi
06 Tháng Chín 20193:45 CH(Xem: 521)
tôi nhìn thấy mặt trời mọc và lặn / sa mạc cát đẹp với những vì sao đêm / những lộng lẫy lạ thường của vạn vật. / tưởng như mình là người cuối cùng / thực sự thấy qủa đất và bầu trời /
06 Tháng Chín 20193:37 CH(Xem: 451)
Camie là người nữ đồng nghiệp duy nhất trong số các đồng nghiệp nam làm chung một group gồm chỉ có ba người : hắn , Dick và Dan, cả ba đều là người Việt Nam. Camie là người Philippines , nước da trắng, mắt to, tóc dài, thân hình thon gọn, eo nhỏ mông to. Nhiều lần lão Dick thèm thuồng nói với hắn - Camie sống cô đơn độc thân một mình đang khao khát một tình yêu.
31 Tháng Tám 201911:30 CH(Xem: 560)
chai rượu đỏ khai mở hoàng hôn / lá nho đã trôi dạt với ong vàng / và biển tím hát cho loài huệ trắng / không có lời tiên tri /
31 Tháng Tám 201911:05 CH(Xem: 445)
HOÀNG HÔN BUỔI SÁNG – Tác giả: J. NGỌC - (Toàn tập 14 chương)
29 Tháng Tám 20197:20 CH(Xem: 633)
ngàn xa gió hát lời ru / dỗ em say ngủ / giấc mù mịt, / đêm! / gối thơm trải vạt tóc mềm / trăng rơi mấy sợi / trăng chìm trong mơ /
28 Tháng Tám 20193:47 CH(Xem: 532)
sẽ trở về một ngày dưới cơn mưa nhẹ / nghe những yêu thương thật gần / vai người run thật khẽ / sợi tóc phất phơ.