- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
264,276

Đánh rơi nỗi nhớ / Trăng, anh và em

01 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 104830)

songninh_hl_114-content
 Photo by Marijuz Wikowski

LTS: Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu. Song Ninh là bút hiệu của người thơ đang sống và làm việc tại Sài gòn. Chúng tôi hân hạnh gởi những dòng thơ lạ và lấp lánh như nắng mùa hè của Song Ninh đến với quí độc giả và văn hữu.
TCHL


Đánh rơi nỗi nhớ


Đêm như đứa trẻ mới sinh
Ngủ ngoan trong vòng tay mẹ
Có khi giật mình tỉnh giấc và bật tiếng khóc
Giữa thanh âm tù mù của bóng đêm đang lõa thể

Nỗi nhớ em mang cho anh ngày vội vã
Chẳng kịp nói dăm ba câu
Chuyến tàu lao nhanh như kẻ trộm gặp lệnh truy nã
Anh như tội phạm thuộc về riêng em…
Và lẩn khuất trong dòng người tấp nập

Giấc ngủ em mơ hình anh bé nhỏ
Đôi tay ngoan quơ trống rỗng riêng mình

Bình minh phố ngập tiếng rao khản đặc
Khói bụi xô bồ ngả rạp về phía thinh không
Những ngôi nhà mùa đông vẫn nằm im trong gió rét

Nỗi nhớ có hình chi
Mà dẳng dai đến thế?

Bức tranh em vẽ cho anh đã hoàn thành
Mắt thường không thể nhìn thấy
Chỉ có nước mắt của anh mới vực dậy
Hồn bức tranh em vẽ bởi đợi chờ…

Trăng, anh và em

Ánh trăng tròn
Lạc trong bài thơ anh viết
Dành tặng cho em

Mùa thu đã sang ngang
Con phố quen cũng trầm tư trong bước chân mùa cũ
Hoang dại say trong chén rượu nhỏ
Ủ ê mặt người
Cười nói…

Lũ mèo hoang khát tình
À uôm trên những mái nhà cũ đỏ
Ngoao ngoao
Những cột đèn giao thông về đêm cũng dường như chết lặng
Nhấp nháy ánh vàng lặp đi lặp lại

Bờ môi khát những bờ môi
Đôi tay em trống trải
Những ngón tay nằm ngoan mơ nụ hôn anh về…

Trăng soi ánh mắt
Sương giăng khuôn mặt
Bờ môi gượng gạo tìm nhau
Ngọt mùa trăng dỗi…

Song Ninh
(Sài gòn)




Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 103051)
T ôi cúi xuống chỉ cho người cha những chấm đỏ tìm thấy tụ lại trên những mảnh xương chưa tan hết. Những chấm này thật hiếm hoi, không ai hiểu tại sao lại có. Người Á Đông tin là chỉ ai có một đời sống thánh thiện, tốt đẹp mới có những vệt son này lưu lại trên xương. Bổn phận của tôi là nhặt những mảnh xương này, thận trọng bỏ từng mảnh xương vào một cái máy xay nhỏ và tán ra như bột để trộn lẫn vào phần tro than.
02 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 112618)
D ưới gốc cây đào một chùm hoa chuông trắng vừa rủ nhau có mặt tiếng chuông reo dưới mỗi cánh hoa leng keng trong hồn
02 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 109420)
t ựa vào nhau nhìn ngang sóng cả quà tặng người còn mỗi cuộc gian nan
02 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 104246)
C hó Cố Đô, Chó Thủ Đô, Chó Thái Bình, Chó Nhật Tân, Chó Cao Nguyên, Chó Phố Núi, Chó Thui Rơm, Chó viết bằng tiếng Anh, Chó ngồi lê vỉa hè uống rượu Kim Sơn, Bàu Đá, Chó ngồi bàn ghế gỗ hương uống Tiger rượu ngoại. Chó xướng danh lên hóa đơn đỏ để khấu trừ mỗi chuyến khách đi công tác.[...] Điểm hẹn Thịt Cầy. Cầy tơ bảy món. Chó Hà Nội.
02 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 109608)
E m đánh cắp của anh giấc ngủ đêm không cà phê đêm tự tử ly rượu muốn say sao không say mai xa, còn đó mùi hương cũ
01 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 88483)
Ô ng nội tôi là người cuối cùng trong dòng họ còn biết chữ nho. Ông có chín người con, 2 trai 7 gái. Ba tôi là con trai trưởng. Cái thời của ông còn nặng nề “trọng nam khinh nữ”. Trước khi mất, ông ngã bịnh một thời gian. Biết mình không sống được lâu, ông cho gọi tất cả những người con từ khắp nơi trở về...
01 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 103172)
n hững khẩu súng thần công chĩa vào nhau từ hai phía chúng đang nhìn nhau hay đang nhắc về quá khứ của những xác chết đạp lên nhau? chúng đang ôn lại Hương giang cố sự hay đang gục mặt tưởng niệm quyền uy?
01 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 88882)
... T ừ phòng tắm bước ra, nàng ngây người nhìn tôi phì phèo điếu thuốc lá, buồn cười thật anh nhỉ, lúc trên ôtô em cứ buồn ngủ rũ ra, chỉ muốn nhanh chóng đến nơi thuê nhà, đến đây lại tỉnh như sáo? Tôi lặng lẽ đốt thuốc. Mỉm cười nhưng không bắt chuyện.
01 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 88884)
M áy bay hạ cánh ở phi trường Liên Khương, trời Đà Lạt mát lạnh với buổi sáng sớm còn mờ hơi sương. Người đàn ông ngồi bên cạnh trên máy bay hẹn tôi sẽ lấy vé. Rồi anh biến mất trong dòng người. Tôi điện thoại cho Hà đến đón, xe honda 100 phân khối Hà phóng như bay trên con đường lộng gió, hai bên đồi thông bạt ngàn, hoa dã quỳ vàng rực rỡ.
26 Tháng Chín 201112:00 SA(Xem: 109496)
L ẩn quẩn từ một buổi chiều nơi ranh giới của giọt nước nào rất mỏng cơn mưa hối hả sau ngày oi nồng đầu hạ cố làm dịu những cồn cào nơi ngực về một hoang tưởng không tên phập phồng thở