- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,493,756

Đoạn ghi từ biệt GaGa (1) thắp cây hương cho Phạm công Thiện

11 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 95317)
 

En ce monde bouleversé je ne vis plus que dans le souvenir

 (Paul Klee)

Khi Nguyễn xuân Hoàng từ San José

điện thoại báo tin Phạm công Thiện đã chết

tôi đang ăn múi cam mà nghẹn

buổi chiều mưa mù trởi, lại tiếng còi tàu ứa nước mắt

loanh quanh tìm lại kỷ niệm

những năm xưa mịt mùng xa tắp

Thiện đi xe hơi con nhà giàu ở Mỹ Tho

(sau này phá sản lên xây nhà ở Finom bên đường đi Đà Lạt)

lên Sài Gòn thường ghé thăm tôi ở Tân Định

đêm tối xuống ra nhà may Can của Ninh Chữ (2)

đường Tự Do, có căn gác nhỏ lên đó ngồi chơi

rồi qua phòng trà Tự Do cách một ngã tư

có cả Tuấn Huy mà Thiện đã viết

lá thư mở đầu Ý thức mới trong văn nghệ và triết học (3)

 

Huy, suốt đời tôi chắc chắn không bao giờ tôi quên được

đôi mắt ướt lệ của một nàng ca sĩ mà chúng mình

đã nhìn thấy vào một đêm mưa tầm tã trong một

phòng trà mờ tối ở Saigon …

Những giọt nước mắt của Thanh Thuý giọng hát mù sương (4)

Huy nhớ không, Tuấn Huy tác giả Ngày vui qua mau

bây giờ đang ở Costa Mesa, California

người bạn luôn thủ những viên thuốc ngủ và thích ngồi nhìn lung

xuống dòng sông Thiện nhắc trong lá thư

như nhắc đến Trịnh khắc Hồng, người bạn luật sư trẻ tuổi

đã mất năm nào, lá thư ghi NhaTrang, tháng 6 năm 1963

và tôi đã vẽ bìa cho nhà xuất bản An Tiêm của Thanh Tuệ

một con ngựa xám đang tung vó giữa trời

khi bị con rắn năm sinh của Phạm công Thiện cắn, Thiện khoái chí

 

 pct1e

pct_2-content

Cuốn sách tôi mua lại được nơi hàng sách cũ

trước nhà thương Từ Dủ

trong phần cuối, thư gửi cho Nietzsche

Sau khi đã phá hoại đến cùng cực… Đi vào im lặng

Chào Dionynos Philosophos

 

Trên tất cả đỉnh cao là lặng im (5)

Thư quán Hương Tích in ở Sài Gòn

Thầy Tuệ Sỹ nhờ tôi đem về mấy quyển

giao cho Thiện, chỉ có một người liên lạc được

với Thiện ở Houston …còn thì lặng im

 

Bây giờ thì

Đã đi rồi đã đi chưa

Thượng phương lụa trắng đong đưa giữa trời

Đã đi mất hẳn đi rồi

Hạ phương tịch mịch trùng khơi phong kiều (6)

 

Ngọn lửa tịch mịch đã tắt

nhớ xưa trên căn gác nhà Thanh tuệ ở Lý thái Tổ

Bùi Giáng gặp Nguyễn đức Sơn và Phạm công Thiện

cả ba mặt trời như muốn nổ tung

làm Bửu Ý phải can, tôi thì nhìn xuống con hẽm

chờ kêu mua mấy chén chè xôi nước

các ngài ăn cho ngọt giọng rồi cười

 

Ôi làm sao nhớ hết thời xa xưa ấy

thời Thiện ở dưới căn phòng nhỏ tầng hầm

đường Yagut, mê mãi viết Saroyan

Đà Lạt nay tên đường vẫn vậy tôi ghé qua

muốn chụp tấm ảnh đưa về Thiện xem mà không kịp nữa

Ơi Hoài Khanh đang còn ở Biên Hoà tóc bạc phơ

nhớ đêm giáng sinh nào lên Đà Lạt thăm Thiện

Ơi Hoàng trúc Ly khuất mặt những câu thơ Thiện ngợi ca

bởi Thiện là thi sĩ là hoạ sĩ lạ lùng kia đã đi qua rồi

đi cho hết một đêm hoang vu trên mặt đất (7)

 

Thiện đã về Thiện đã tới.

 

Virginia, March 10.2011

Đinh Cường

pct_3-content
pct_4-content

1-“ông tự đặt tên là GaGa

gọi cô gái nhỏ là BinBin

chiều ba mươi Tết làm thơ lạ

gà tre nhỏ cùng bông mồng gà“

(4 câu trong bài thơ Thư Cho Cô Nhỏ Mùng Một Tết, Việt Báo Xuân – California 2011)

2- Nhà thơ Ninh Chữ tên thật Tạ văn Ân, sinh năm 1938 taị Hà Nội, mất sau 1975 taị Sài Gòn. 4 tập thơ đã xuất bản: Tuổi đời 1962, Miền lưu đày 1963, Tầm gửi 1964, Ngôn ngữ 1968.

3- An Tiêm xuất bản Sài Gòn 1965.

4- …Xin chiều mưa biên giới hỡi Thanh Thuý xin chiều mưa biên giới

Phù hộ tôi đêm nay. Xin chiều mưa biên giới… ( Phạm công Thiện –

Bay đi những cơn mưa phùn, Phạm Hoàng Xuất bản, Sài Gòn1970, trang195)

5- Nhà xuất bản Văn Hoá Sài Gòn, Thư quán Hương Tích, 2009

6- Trên tất cả đỉnh cao là lặng im( bài Đi đọan 2 trang22)

7- Trần Thi xuất bản California 1988

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 62563)
C uộc phỏng vấn Cổ Ngư, Thận Nhiên, và Đỗ Lê Anh Đào với những tiêu đề: "Trở về cùng nhịp thở đất nước; Thơ, con đường ngắn nhất ; Việt Nam, không chỉ là một cuộc chiến" đã được Hợp Lưu thực hiện...
25 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 64871)
"Tôi mang đất nước tôi trong tim như một chàng trai mang chiếc bào thai đôi. Đó là sự nối kết dị thường. Nối kết với quê hương tôi và vì vậy bào thai đôi này phải được che đậy, bóp nghẹt, công nhận và cũng đồng thời bị từ chối. Thế là ta mang nó như mang một đứa trẻ đã chết. Sự nối kết dị thường buộc tôi phải có mối quan hệ với một đất nước khác.
24 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 73139)
N gay sau khi tỉnh dậy, Aisawa đã đi tìm bố mẹ và những người thân của mình. Mỗi ngày cậu bé đều để lại lời nhắn trên giấy: “Con sẽ đến vào 11h ngày mai, xin hãy đợi con. Con sẽ đến vào ngày mai”. Những dòng chữ nhắn nhủ của cậu bé này đã khiến cho bất kỳ ai dù là cứng rắn nhất cũng phải rơi lệ.
23 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 69889)
B ắt chước nhà văn Song Thao, tôi dùng vỏn vẹn chỉ một chữ, làm tựa đề cho cuộc trao đồi này. Nhà văn Song Thao cư ngụ cùng thành phố với tôi, mặc dầu chẳng “cách hai đoạn đường dài”, mặc dù không “cách nhau một dậu mồng tơi”… nhưng gạt bỏ vấn đề địa hình nhiêu khê nọ, chúng tôi luôn gần kề trong gang tấc, bởi giản dị, chúng tôi cùng táy máy “vọc chữ” dưới ngôi nhà chung: Văn chương. Lần chuyện trò này, hình thành do hai điều: Thứ nhất, những người bạn phương xa của tôi vẫn thường dọ hỏi: Song Thao là ai? Thứ hai, cách đây mấy hôm, nhà văn chung “phường khóm” với tôi đã vừa in xong cuốn Phiếm số 9. Để câu chuyện đi gần với tinh thần “vui thôi mà” của cố thi sĩ Bùi Giáng, tôi tránh hỏi tới những vấn đề nặng nề, nghiêm trọng của tình hình đất nước. Hy vọng những người từng tủm tỉm cười khi đọc Phiếm, sẽ hay biết đôi điều về tác giả, vốn kín tiếng nhưng rất sung (hiểu ở nghĩa viết mạnh). Hồ Đình Nghiêm
22 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 101781)
H ình như tôi bắt đầu yêu anh. Rất mơ hồ, nhẹ nhàng. Thật lạ lùng khi tôi không muốn ngăn chặn sự phát triển của tình cảm âm thầm đó, mà như còn muốn vun đắp cho nồng nàn thêm. Tưởng vô tâm mà lại như cố tình. Tưởng đùa vui mà hóa ra lại đau đớn. Mà, đau đớn thật. Và vô duyên nữa. Cuộc đời đang bình thản êm đềm bên Matt tự nhiên bị xáo trộn, bị đảo tung mọi trật tự.
22 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 90795)
H ọ đã lặn ở một chiều sâu nhất mà họ có thể làm được. Họ không nói gì được với nhau. Người cha bao giờ cũng bám sát cạnh con, cái khoảng cách giữa hai người trước sau chỉ dài bằng đúng một chiều dài của người cha. Ông vừa lặn vừa nghĩ, một là cả hai cha con cùng thoát, hai là một mình nó thoát. Nhất định không phải chỉ một mình ta. Nó còn trẻ, nó cần sống hơn mình.
21 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 91821)
d ấu vết bàn chân trên lối đi không màu nhiều nỗi buồn trong anh đã nhập viện không có chỗ nằm sao nỗi buồn không chết ngay trên đường nhập viện mà đòi theo cái chết khốn nạn đời anh
21 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 96859)
B iển tràn vào thành phố dải Phù Tang mặn chát lệ mùa khô ... Họ đã chết nhưng những nhành hoa Anh Đào vẫn thăng hoa nỗi khốn khó trước ngọn Phú Sĩ
20 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 80969)
T ôi trở về ngôi nhà của gia đình sau hơn hai mươi năm xa cách. Ngôi nhà chừng như không thay đổi mấy ở mặt tiền. Vẫn ba gian tường quét vôi trắng, điểm một vài khung cửa khép hờ, một chái bếp ở hiên sau và mảnh sân con vuông vức nơi lối ra vào. Dấu tích của thời gian chỉ ẩn hiện lờ mờ từng đốm ố trên vách tường cũ, đã ngả màu cháo lòng và loang lổ đây đó như những vệt mụt nhọt thâm sâu...
19 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 71072)
. . Với tôi, thơ không rao truyền một ngôn ngữ nào to tát: thơ chỉ là tâm sự, là “một chút riêng tư”trao gởi người thân, bạn bè, những kẻ đồng hành biết, và sẽ quen.” . . .