- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,419,059

Đoạn ghi từ biệt GaGa (1) thắp cây hương cho Phạm công Thiện

11 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 93061)
 

En ce monde bouleversé je ne vis plus que dans le souvenir

 (Paul Klee)

Khi Nguyễn xuân Hoàng từ San José

điện thoại báo tin Phạm công Thiện đã chết

tôi đang ăn múi cam mà nghẹn

buổi chiều mưa mù trởi, lại tiếng còi tàu ứa nước mắt

loanh quanh tìm lại kỷ niệm

những năm xưa mịt mùng xa tắp

Thiện đi xe hơi con nhà giàu ở Mỹ Tho

(sau này phá sản lên xây nhà ở Finom bên đường đi Đà Lạt)

lên Sài Gòn thường ghé thăm tôi ở Tân Định

đêm tối xuống ra nhà may Can của Ninh Chữ (2)

đường Tự Do, có căn gác nhỏ lên đó ngồi chơi

rồi qua phòng trà Tự Do cách một ngã tư

có cả Tuấn Huy mà Thiện đã viết

lá thư mở đầu Ý thức mới trong văn nghệ và triết học (3)

 

Huy, suốt đời tôi chắc chắn không bao giờ tôi quên được

đôi mắt ướt lệ của một nàng ca sĩ mà chúng mình

đã nhìn thấy vào một đêm mưa tầm tã trong một

phòng trà mờ tối ở Saigon …

Những giọt nước mắt của Thanh Thuý giọng hát mù sương (4)

Huy nhớ không, Tuấn Huy tác giả Ngày vui qua mau

bây giờ đang ở Costa Mesa, California

người bạn luôn thủ những viên thuốc ngủ và thích ngồi nhìn lung

xuống dòng sông Thiện nhắc trong lá thư

như nhắc đến Trịnh khắc Hồng, người bạn luật sư trẻ tuổi

đã mất năm nào, lá thư ghi NhaTrang, tháng 6 năm 1963

và tôi đã vẽ bìa cho nhà xuất bản An Tiêm của Thanh Tuệ

một con ngựa xám đang tung vó giữa trời

khi bị con rắn năm sinh của Phạm công Thiện cắn, Thiện khoái chí

 

 pct1e

pct_2-content

Cuốn sách tôi mua lại được nơi hàng sách cũ

trước nhà thương Từ Dủ

trong phần cuối, thư gửi cho Nietzsche

Sau khi đã phá hoại đến cùng cực… Đi vào im lặng

Chào Dionynos Philosophos

 

Trên tất cả đỉnh cao là lặng im (5)

Thư quán Hương Tích in ở Sài Gòn

Thầy Tuệ Sỹ nhờ tôi đem về mấy quyển

giao cho Thiện, chỉ có một người liên lạc được

với Thiện ở Houston …còn thì lặng im

 

Bây giờ thì

Đã đi rồi đã đi chưa

Thượng phương lụa trắng đong đưa giữa trời

Đã đi mất hẳn đi rồi

Hạ phương tịch mịch trùng khơi phong kiều (6)

 

Ngọn lửa tịch mịch đã tắt

nhớ xưa trên căn gác nhà Thanh tuệ ở Lý thái Tổ

Bùi Giáng gặp Nguyễn đức Sơn và Phạm công Thiện

cả ba mặt trời như muốn nổ tung

làm Bửu Ý phải can, tôi thì nhìn xuống con hẽm

chờ kêu mua mấy chén chè xôi nước

các ngài ăn cho ngọt giọng rồi cười

 

Ôi làm sao nhớ hết thời xa xưa ấy

thời Thiện ở dưới căn phòng nhỏ tầng hầm

đường Yagut, mê mãi viết Saroyan

Đà Lạt nay tên đường vẫn vậy tôi ghé qua

muốn chụp tấm ảnh đưa về Thiện xem mà không kịp nữa

Ơi Hoài Khanh đang còn ở Biên Hoà tóc bạc phơ

nhớ đêm giáng sinh nào lên Đà Lạt thăm Thiện

Ơi Hoàng trúc Ly khuất mặt những câu thơ Thiện ngợi ca

bởi Thiện là thi sĩ là hoạ sĩ lạ lùng kia đã đi qua rồi

đi cho hết một đêm hoang vu trên mặt đất (7)

 

Thiện đã về Thiện đã tới.

 

Virginia, March 10.2011

Đinh Cường

pct_3-content
pct_4-content

1-“ông tự đặt tên là GaGa

gọi cô gái nhỏ là BinBin

chiều ba mươi Tết làm thơ lạ

gà tre nhỏ cùng bông mồng gà“

(4 câu trong bài thơ Thư Cho Cô Nhỏ Mùng Một Tết, Việt Báo Xuân – California 2011)

2- Nhà thơ Ninh Chữ tên thật Tạ văn Ân, sinh năm 1938 taị Hà Nội, mất sau 1975 taị Sài Gòn. 4 tập thơ đã xuất bản: Tuổi đời 1962, Miền lưu đày 1963, Tầm gửi 1964, Ngôn ngữ 1968.

3- An Tiêm xuất bản Sài Gòn 1965.

4- …Xin chiều mưa biên giới hỡi Thanh Thuý xin chiều mưa biên giới

Phù hộ tôi đêm nay. Xin chiều mưa biên giới… ( Phạm công Thiện –

Bay đi những cơn mưa phùn, Phạm Hoàng Xuất bản, Sài Gòn1970, trang195)

5- Nhà xuất bản Văn Hoá Sài Gòn, Thư quán Hương Tích, 2009

6- Trên tất cả đỉnh cao là lặng im( bài Đi đọan 2 trang22)

7- Trần Thi xuất bản California 1988

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Giêng 20205:40 CH(Xem: 964)
Những tư liệu về thuở thiếu thời của Petrus Key đầy chi tiết trái ngược nhau. Năm 1958, Viên Đài & Nguyễn Đồng cho rằng thân phụ Trương Vĩnh Ký là “Lãnh binh Truơng Chánh Thi,” chết năm 1845 trong khi tùng sự ở Nam Vang (Bách Khoa [Saigon], số 40, [1/9/1958], tr. 43); năm 1846 mẹ (Nguyễn Thị Châu) ủy thác cho một giáo sĩ người Pháp có tên Việt là “cố Long” (tr. 44); năm 1847, Nguyễn Phước Thời (1847-1883), niên hiệu Tự Đức, lên ngôi, cấm đạo gắt gao phải chạy sang Cao Miên [Kampuchea]; năm 11 tuổi nói được 5 thứ tiếng (tr. 44); năm 1852 [sic] được cố Long hướng dẫn sang Đại chủng viện Penang, và ghé qua Sài Gòn gặp mẹ được vài giờ (tr. 44). Tại Penang học tiếng Anh, Nhật, Ấn (tr. 45). Năm 1858 mẹ chết, về Cái Mơn thọ tang. Ngày 28/12/1860 [sic], được Giám mục Dominique Lefèbvre giới thiệu “giúp việc cho Đại úy thủy quân” [sic] Jauréguiberry (tr. 45). Chữ “capitaine” của Pháp ở đây là hạm trưởng, không phải “đại úy” như quân chủng bộ binh.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 4059)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
16 Tháng Hai 20204:43 CH(Xem: 214)
Người dân Vũ Hán thảm sầu / Một trời ú ám nhuộm màu thê lương / Xuân về phủ kín màn sương / Khắp nơi phong tỏa, phố phường vắng tanh
16 Tháng Hai 20204:21 CH(Xem: 182)
hãy kéo dài nụ hôn che lấp tiếng cười / để bước chân người trôi nhẹ / khuôn mặt sẽ mờ theo ngày mưa vỡ / nghìn trùng thanh xuân trong đôi mắt nàng Thơ
16 Tháng Hai 20203:57 CH(Xem: 164)
Việt tộc, nếu tính từ khi lập quốc tại Phong Châu, trong vài ngàn năm tiến về phương Nam, hiện tiếp tục ra đi tới khắp các nẻo đường thế giới, đã tiếp cận hầu hết các nền văn minh nhân loại. Từ hậu Lê, suốt 500 năm biến động đầy sóng gió, với tình hình hiện nay, có thể xem như chúng ta đang ngày càng rời xa khỏi đạo thống Tiên Rồng trải từ thời Hùng Vương đến hai triều đại Lý-Trần, giờ lại còn bị đe dọa tiêu diệt bởi chủ thuyết Mác-Lê. Việt Nam tuy được xem như đã hội tụ hầu hết các tôn giáo và các nền văn minh lớn trên thế giới (Phật, Lão, Khổng, Cơ đốc; Hoa, Ấn, Tây), chúng ta vẫn chưa định hình được một nền văn hoá đặc thù làm nền tảng nhằm thoát Trung, bỏ Cộng để xây dựng đất nước.
16 Tháng Hai 20203:47 CH(Xem: 182)
Khởi đầu một năm mới đầy biến động, trước anh linh người vừa khuất tôi xin được dâng lên lời cầu nguyện. Nguyện cho mỗi chúng ta từ nay sẽ không là kẻ vô can và ngưng đóng vai khán giả. Bởi tất cả chúng ta dù đang ở vị trí nào hay sinh sống ở nơi đâu đều gắn kết cùng nhau chung một số mệnh - Số mệnh của dân tộc Việt Nam.
13 Tháng Hai 20207:42 CH(Xem: 357)
khi người thức đợi bóng trăng / có con bướm nhỏ / chợt ngần ngại bay / tơ trời theo gió nhẹ lay / để em kết lại / nối ngày thành đêm...
08 Tháng Hai 202012:06 SA(Xem: 616)
Ở xứ người Phan có lạnh không Phan / Chắc quanh năm hiếm gặp nắng vàng / Ở nơi ấy có con trăng mười sáu / Cả nỗi buồn chưa kịp quá giang /
07 Tháng Hai 202011:53 CH(Xem: 489)
đôi mắt mỏi mệt không thể nhìn xuyên đêm / bóng đêm làm chúng ta mù lòa / hãy im lặng như thiền sư ngồi nghe tiếng côn trùng / nhớ lại đêm trừ tịch / chờ nghe tiếng thú đầu tiên mừng năm mới / ở đây ta chẳng nghe gì cả / trên cao độ của ngọn đồi chỉ có tiếng mưa rỉ rả / ngôn ngữ của im lặng /
26 Tháng Giêng 20203:45 CH(Xem: 1105)
Đường phố Sapa chìm trong thứ ánh sáng mờ ảo của đèn cao áp lẫn sương mù. Thỉnh thoảng có một hai khách du lịch trở về khách sạn, hoặc một đôi nam nữ Dao đỏ đứng tự tình bên gốc cây. Khí lạnh từ trên đỉnh Fanxipan tràn về thung lũng từng đợt. Hắn hơi co ro, khép chặt lại cổ áo. Hắn đi, lúc thì như người mộng du, lúc thì ra người như cố ý tìm kiếm một ai đó.