- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,076,462

Qua Thời Gian

26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 4995)

 

vl-taty-1_0_230x300_1KHI NÀNG CHẾT

 

tôi đặt vòng hoa trắng xong lui gót

quấn cổ mình những sợi tóc đen em

thôi ở lại nghe, bình yên giấc ngủ

anh sẽ về thăm mỗi rạng đông

 

như giọt sương đeo cành củi mục

qua đêm dài nhỏ lệ ăn năn

giờ phút đi chở khổ đau từng lượt

cuộc đời sa theo khối nặng trên

 

tới một ngày kia âm thầm mọc bụi

tôi gõ tay lên tường xua miết ngũ quan.

(Thế Kỷ Hai Mươi, 9.1960)

 

 

 

CHIẾC XE ĐÒ CŨ

SƠN MÀU VÀNG

 

lệ tôi dấu tích tôi mòn

lên cao tiếng biển xưa dồn ngón tay

 

xuống rồi quẹo ngả nào đây

quán thưa buồn tạt bụi đầy ghế con

 

ra rồi dốc đá chon von

trông trường giang rộng nghĩ còn quanh co

 

thôi qua con lộ sương mù

hồn im nghe chiếc xe đò về không.

(Thế Kỷ Hai Mươi, 10.1960)

 

ĐÁ VÀ NGƯỜI

 

bão rớt qua rồi cát bụi nằm yên

thôi thế bây giờ tan vỡ hết

 

tình yêu qua rồi thân thể mỏi

thôi thế bây giờ mất nốt thói quen

 

sống ít lâu rồi lương tri bất hảo

cho dù nước mắt nhỏ từng đêm

pho tượng đá lăn hai dòng lệ đó

những lúc mưa và lý lẽ kia

 

thôi thế bây giờ tôi ngẫm kỹ

hai tay tôi hai miếng đá mài

 

núi lở qua còn những tấm bia.

(Sáng Tạo, số 5, tháng 11.1960)

 

 

VỀ THĂM NHÀ Ở CHÍ HOÀ

 

về đây coi hạnh phúc buồn

thấy thân chĩu nặng thấy hồn rụng rơi

thấy tôi xa cách thêm người

bãi hoang vu thổi tiếng đời đi mau

 

tôi ngồi xế bóng thương đau

nghe linh hồn đợi u sầu chở qua

ôi em dạ bỗng bơ thờ

hai tay rút nhỏ cọng khô từng hồi

 

mối sầu mai phục thân tôi

đi chưa nửa cuộc bỗng rời tứ chi

nghe trong máu chảy rầm rì

xương vi vu rỗng lọt thì truy hoan

 

về đây thu xếp mộng tàn

lời ca dưới phố tuổi vàng anh em.

(Sáng Tạo, số 6, 12.1960)

 

CÒN GÌ?

 

Les corbeaux seuls restent mes amis.

  Paul Claudel

 

Em hãy giả đò rằng cuộc đời chưa hết

tuổi thanh xuân hãy còn, hãy còn

này hãy nhìn lên núi cao

ngọn núi

cao chót vót nơi chúng ta sẽ nô đùa

trong giấc mộng

dù sao hỡi em lưu vực này hạnh phúc.

 

 

 

 

 

 

Em hãy giả đò rằng tuổi trẻ chưa qua

đã hồi xuân, hồi xuân

môi em hãy ghé ly rượu tàn

hãy ngất

niềm hoan lạc bay trên trời trong cánh tay

và đuổi theo con ó đen

đôi cánh sút.

 

Em hãy giả đò rằng anh còn yêu em

còn yêu em, còn yêu em

nếu bàn tay anh như móng sắc

và chả địa thế nào

có cấu rời em từng mảnh da, uống tận em từng giọt huyết, tiếng cười điên cuồng con mắt dâm ô, đừng lánh xa anh, ý thượng đế không cùng, hãy ngất. Con đường này màu sắc bay đâu, hãy dạng chân ra trong cánh đồng cao, đằng sau là bức phông xanh, có núi đá, phiá trước là những bậc đất liền, những người tu hành ngồi dưới gốc cây khô. Con đường đi có người chống gậy đứng, một con bò cái cuồng chân trong bụi tre và một người đàn ông, hãy chết.

 

Em hãy giả đò rằng anh chưa từ biệt

anh còn ôm em trong tay

dưới phố, nắng nản buồn nằm ườn dáng em trên bàn ghế. Ôi, nào có gì đâu, dù đứa trẻ gái chết đi, và người đàn ông trong bụi rậm cùng chiếc chai không.

 

Dù sao hỡi em lưu vực này hạnh phúc.

(Sáng Tạo số 7, tháng 9.1961)

LẦU CHUÔNG

 Tặng Chơn Pháp Nguyễn Hữu Hiệu

 

Nhận tin em một năm rồi

Thành xưa đã đổi con người đã thay

Cơn mưa chia biệt tháng ngày

Vẫn rơi tầm tã lòng này đêm đêm.

 

Mưa lầy con phố bôi tên

Em chôn tầm vóc thanh niên giữa đời

Nhớ em biển sách làm khơi

Thả thân trôi giạt với lời muôn phương.

 

Nhớ em đêm tựa lầu chuông

Rung con tim nhỏ nghìn đường âm thanh

Em yêu lá ở trên cành

Yêu chim trong gió yêu thành vắng quân.

 

Em yêu miếu mộ linh thần

Yêu đầu không mũ yêu chân lột giày

Yêu người không thiết đi giây

Yêu nhà văn hóa đi Tây lại về.

 

Em yêu lòng trúc ý tre

Yêu kinh vô tự như bè yêu sông

Em yêu Camus lạnh lùng

Đạt Ma qua biển Ngộ Không giữa trời.

 

Yêu anh phóng đãng lầm nơi

Văn chương sai lúc thân dơi lộn chiều

Em yêu cuộc sống em yêu

Lầu chuông gác sách mộng điều tuổi xanh.

 

Hôm nay túi vải bên mình

Em tôi bán dạo trong thành phố quen

 

 

 

Ầm vang trong trí cơn điên

Ném thân anh giạt tới miền hư sinh.

 

Hơn ba mươi mộng tan tành

Tay xương quét lệ quanh trong mắt mờ

Thấy em lầm lũi hơn xưa

Loanh quanh ngõ dưới dật dờ lối trên.

 

Em tôi không sách không đèn

Một đầu tư tưởng bôi lem nghĩa đời

Đêm nay tầm tã mưa rơi

Tỉnh ra tôi thấy mặt trời trắng tinh.

 

Thấy trăng mọc lúc bình minh

Thấy người lưu xứ lênh đênh Quê Nhà

Thấy tôi đập kính soi hoa

Trên cây nhân thế la đà trái đen.

 

Thấy tôi nguyền rủa Thánh Hiền

Cầm dao giết Phật giả điên đốt chùa

Nhớ mưa xưa nhớ mưa xưa

Tháng Tư úng thủy đầu mùa máu tuôn.

 

Mưa đưa tôi lại Sài Gòn

Trán căng nhiệt đới hồn còn Đông Dương

Gặp em trở lại lầu chuông

Dang tay nện xuống hư không một chày.

 

Chuông không tiếng đã bao ngày

Nghe quen em tưởng chiều đầy âm thanh.

(Thời Tập, Virginia, 1978)

 

CÁC CON

 

I. Các con ở tám phương trời

Lòng cha rười rượi một đời tan hoang

Tám phương xa cách bạt ngàn

Các con là của bàng hoàng chia ly.

 

Từ cha đất nước phân kỳ

Hai mươi năm lạc một vì sao băng

Các con hãy sống yên bằng

Thân cha là của hằng hằng xa xôi.

 

Các con ở tám phương trời

Nhớ cha hãy nhớ một người ngoài hiên.

 

II. Thất lạc mười phương ôi các con

Lòng cha tan nát mỗi hoàng hôn

Đèn khuya le lói sầu đơn chiếc

Sợ ánh sao mờ mong rạng đông.

 

TẠP THI

 

1. Như ngọn dừa buông tóc khổ tu

Niệm cầu La Hán vọng Chân Như

Đêm đêm tôi hỏi người trong ảnh

Có phải em từng niệm Phật ư?

 

2. Đời có âm dương ngục có ma

Giáo đường có chúa miếu ông từ

Lòng ta cũng có thờ đôi vật

(Đừng nói dừng nghe chớ ngó nha.)

 

3. Nghe kệ thiền sư thấy vỡ đầu

Đập nhừ công án thấy mình đau

Đêm đêm ta vượt bờ tâm hải

Giảng mãi mà không ngộ được nhau.

4. Vũ hải cô sơn ám địa

Thân tàn mộng lỡ nhà xa

Bi thiết một người một bóng

Quán chiều uống hết đời dư.

 

5. Chiều xuống dơi bay tưởng bóng chim

Thân mao cánh vũ có ai tìm

Sáng ra thấy chuột bò trên mái

Nhảy bốn chân cà thọt trái tim.

 

6. Ngắm em xiêm áo lụa là

Chắc em không thích người ta ở trần

Anh đây đơn giản trăm phần

Mà anh phải mặc áo quần

Cho em.

 

7. Tản mạn muôn phương

Ngó trời xem đất

Nhìn mình trong gương

Biết người đã mất.

 

8. Chúng ta thức suốt cả ngày

Ngược xuôi khắp chốn đặt bày trăm phương

Đôi khi tư lự trên giuờng

Chúng ta nằm nửa cái giường còn dư.

 

9. Giấy mực cùng ta ở với nhau

Một đen một trắng một không màu

Nhìn nhau xa lạ dầu gang tấc

Ba cõi phân ly tự buổi đầu.

 

10. Cửa mở ngoài muôn dặm

Mơ hồ sương mù trời

Thơ tôi như cánh nhạn

Không bao giờ có đôi.

VIÊN LINH

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 5910)
(Xem: 8357)
(Xem: 9662)
(Xem: 9302)
(Xem: 9646)
(Xem: 10161)
(Xem: 8950)
(Xem: 8745)
(Xem: 8853)
(Xem: 9163)