- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

BA TÔI

14 Tháng Sáu 202411:10 SA(Xem: 2470)


cha-1

Thái Thanh

BA TÔI

 

 

 

Sáng nay dạo chợ Sài Gòn thấy bánh tro người ta bày bán thật nhiều mới nhớ ra mai nay là ngày mùng 5 tháng 5 âm lịch. Lại nhớ quê xa, nhớ nhất là ba, ông Ngoại của mấy đứa nhỏ con mình.

 

Ngày xưa, muốn ăn bánh tro phải đợi đến ngày mùng 5/5 âm lịch, thì các cô các bác ở quê mới gánh xuống Qui Nhơn, ngồi trước nhà ba má tôi mà bán. Bánh tro được gói tựa như bánh Ú nhưng bé hơn. Bánh được làm từ gạo nếp ngâm qua nước tro và gói lá đem luộc chín trong nồi.

 

Ba tôi thích ăn bánh tro chấm với đường cát. Món ăn dân dã đậm đà hương vị quê hương mà người lớn thường thích. Cũng như ba, đến tuổi này tôi mới thích bánh tro như ba ngày ấy... Nhớ hồi xưa, em trai kề tôi lấy vợ, nó ít nói mà ý nhị hơn tôi, nó bảo vợ nó mua bánh tro về cho ba. Lúc cô em dâu tôi cầm xâu bánh tro dọn ra dĩa cho ba ăn bánh uống trà tôi ngẩn ra vì mình vô tình không nghĩ ra được điều này.

 

Sáu mươi năm rồi từ thuở mẹ sinh ra đời, mãi đến hôm nay tôi mới biết có "Ngày của Cha". Ba mất đã mấy mươi năm qua và khi người còn sống tôi chưa trọn thành chữ hiếu dâng ba...

 

Có ai đó bảo rằng: Nếu bạn yêu một người nào đó, bất kể bạn che giấu như thế nào ánh mắt và lời nói của bạn cũng sẽ lộ ra. Đó chính là tình yêu, bất luận là tình yêu nào trong đó có tình yêu sâu thẳm nhất của ba và con gái và con gái đối với ba. Ba con tôi là như thế.

 

Tôi ít nói, ít viết về ba nhưng tôi yêu ba nhất trên đời. Ba là bầu trời, là núi cao sông rộng, là bóng râm, là biển cả, là bình minh nắng ấm là ánh trăng che chở dịu dàng. Ba luôn lặng thầm nhưng ba gánh tất cả những nặng nhọc nhất để có thể mang lại cho gia đình cho các con sự no ấm trong đời.

 

Tôi nhớ thuở ấu thời, sau một ngày làm việc vất vả, dù trời mùa đông lạnh, bằng chiếc xe đạp ba chở hai chị em tôi đi phố sắm đồ Tết, nhớ nhất là bộ đồ " Cao bồi" ưng ý nhất hồi ấy. Chị tôi luôn là màu xanh và tôi màu đỏ, luôn là ba để cho chị được chọn màu trước. Hồi ấy bé tí nhưng tôi cảm nhận được rằng ba thương chị tôi hơn tôi. Sau này tôi hiểu ra rằng vì chị giúng má như khuôn đúc từ mặt mũi cho đến tính tình. Ba yêu má cơ mà!

 

Hồi còn bé tôi thường hay bi đau bụng, tôi đau quá khóc la om sòm, ba dắt tôi đi khám bệnh còn cõng tôi trên lưng suốt cả ngày vì tôi thích được như thế. Tôi thích được ngồi trên tấm Phản ở nhà xem ba nấu xôi rồi làm rượu nếp để dành cho má ăn sau khi sinh. Tôi thích được nghe ba hát " Tôi yêu quê tôi yêu mãi bây giờ còn yêu..." hoặc là bài " Một chiếc khăn màu trắng tinh. Một chiếc vòng sáng long lanh với nụ cười em quá xinh..." Tôi thích được nghe cải lương trong đài radio để mình được đệm tiếng "từng" khi đào kép xuống câu vọng cổ để nhìn thấy nụ cười của ba...

 

Tôi nhớ cả những ngày thơ ấu bé xíu, ba dẫn anh, chị và tôi về quê ngoại đi trên con đường làng nhỏ hai bên là đồng lúa xanh xanh đến tận chân trời. Ngoại tôi mất sớm chỉ còn bà cố ngoại, bà khuấy bột mì nhứt cho anh em tôi chấm nước mắm tỏi ớt ăn hít hà. 

 

Sau này má sinh thêm cho tôi bốn đứa em trai nữa. Ngày đầu xuân ba chở cả nhà đi chùa Nguyên thiều chơi... Mấy mươi năm sau tôi ra chợ trời buôn bán, có những người chạy xe hơi vô ý đậu xe trước hàng làm che mất cả hàng buôn bán của tôi. Tôi lại nhớ ba, khi lái xe hơi, ba luôn ý tứ khi đậu xe, ba tránh không đậu trước hàng người ta. Ba bảo " Ba đậu xa một chút mình chịu khó đi bộ để cho người ta bán được hàng".

 

Khi tôi bắt đầu đi học, ba là người đầu tiên dạy tôi cầm bút, ba cầm tay tôi cho tôi xổ chữ i tờ. Sau này tôi được nhiều người khen là mình viết chữ đẹp, tôi biết điều đó chính là nhờ ở ba đã giúp cho tôi.

 

Tôi chỉ có hai chị em gái nhưng có đến năm anh em trai. Các anh em trai của tôi đều là những người cha rất tuyệt vời yêu vợ và thương con hết mực giúng như ba. 

Tôi có chồng và sinh con sớm nên các con của tôi được ông bà ngoại yêu thương... Con gái tôi còn nhớ mãi hình ảnh lúc ông ngoại dẫn cả một bầy cháu theo xe đi Sài gòn. Nhớ lúc ông ngoại đứng phía sau âu yếm nhìn con cháu gái quỳ lạy ông thần Tài xin cho mẹ nó buôn bán được đắt hàng. Nhớ đôi tay run run của ông ngoại khi bẻ bánh bò mà chia đều cho các cháu nội ngoại... (thời bao cấp muốn ăn bánh bò cũng ít có).

 

Ba lại luôn là người hàn gắn và dạy tôi tha thứ cho chồng mỗi khi anh lầm lỡ làm cho con gái ba khổ. Đến khi ba mất, chúng tôi chẳng giữ được nhau, tôi là người quyết định phải chia tay... Nhưng học được cái tính vị tha của ba nên sau này tôi đã tha thứ tất cả những lỗi lầm của chồng mình, nhờ đó tôi giúp anh về sau thể hiện được lòng yêu con của mình.

Nhờ có ba, trong mắt tôi những người đã làm cha đều là những người cha dễ thương và đàn ông cũng vậy họ đều rất dễ thương.

 

Tôi lớn lên, con đường đi luôn có ba nhắc nhở và dìu dắt, tôi tựa vào gia đình, tựa vào ba được che chở trong sự thương yêu nhân hậu của ba mình. Nhưng cuộc đời tôi đi không suôn sẻ nên để buồn trên mắt của ba, tôi chưa mang lại hạnh phúc cho người thì ba đã xa tôi, lúc mà tôi còn mải mê với cuộc sống riêng tư cho cái gia đình nhỏ của mình. Tôi mất ba, các con tôi mất đi ông ngoại từ dạo ấy đến nghẹn lòng. Lúc ấy tôi chỉ tròn 31 tuổi bên đời.

 

Ngày tiễn ba về nơi cuối trời . Cô Bốn tôi đến ôm quan tài của ba mà khóc "Sao không để chị đi trước mà em lại đi trước Chín ơi!". Hai Bác trai cũng ứa nước mắt, cả một dòng họ con cháu bà con ai cũng tiếc thương. Bà hàng xóm hung dữ nhất xóm, có ai ngờ tất tả chạy qua thả đôi dép xuống bậc thềm, quỳ gối ôm lấy quan tài ba lần cuối. Cả đến ông hàng xóm sát bên nhà đã từng ganh ghét đố kỵ với ba cũng quỳ xuống thắp cây hương mà nói lời xin lỗi.

 

Bà con xa, bà con gần cả những người từng giúp việc cho nhà tôi trước 1975 ở xa ở gần nghe tin ba mất đều quay về mà ngậm ngùi thương tiếc tiễn đưa. Nhưng có lẽ người đau đớn nhất là má, má lặng lẽ không khóc nhưng mãi đến khi ba mất sau 49 ngày. Sư thầy bảo rằng ba đã được siêu sanh, má lẩn thẩn "Không biết ba mầy đầu thai ở đâu mình tới xin ổng dìa nuôi". Tội cho má, má vẫn chưa chịu tin rằng má đã mất ba. Tình yêu má dành cho ba luôn trọn vẹn.

 

Tôi đi dần đến cuối đường đời, luôn được có sự chở che vô hình như một sự nhiệm mầu. Tôi luôn được nghe mọi người nhắc nhở đến ba với một lòng thương tiếc nhớ ơn người. Lòng từ của Ba đã để lại điều lành cho mấy anh em tôi.

Không cần có " Ngày của ba" mỗi ngày trong sâu thẳm tim tôi, tôi vẫn nhớ và thương ba, một tình thương lớn nhất trong đời. Giá như cho tôi một điều ước, tôi ước gì ba má được sống khỏe mạnh, an lành hạnh phúc bên con cháu.

 

Tôi cho rằng, nếu sự sống của ông bà, ba má kéo dài thêm được cho đến đủ tròn trăm thì tuyệt vời biết bao. Con cháu đủ lớn, đủ điều kiện, đủ hiểu và thương mà phụng dưỡng vẹn tròn...

 cha-con


Hôm nay chạnh lòng nhớ ba , tôi chia sẻ một mạch cho cảm xúc này, chỉ ghi được những điều bình thường trong cuộc sống, ba tuyệt vời hơn rất nhiều mà bao nhiêu văn từ của tôi không đủ nói lên hết được người ba thương kính của mình... 

 

Tôi nghĩ rằng trong chúng ta những người cha người mẹ đã dành hết phần đời mình cho cháu cho con. 

Đừng nghĩ rằng: Khi mình già không có ích gì nữa mà buồn bã muốn ra đi. Những người già như chúng ta, cả đời đã trải qua tất cả những cay đắng ngọt bùi được có kinh nghiệm tích lũy và bằng yêu thương ta dành trao cho người thương của mình chính là con và cháu. Ta sẽ là cây cao bóng cả che mát mang bình yên giúp cho đời sống được tốt đẹp hơn. 

Hãy để cho con cháu được hạnh phúc khi được chăm sóc ông bà, ba mẹ cho đến lúc tiễn đưa mà vẫn an lòng. Ta xứng đáng để được như thế và đó chính là một cái kết có hậu cho cuộc đời này.

 

Tôi chúc cho tất cả nhà nhà, tất cả mọi người được duyên lành như thế lúc ra đi...

 

TháiThanh

  

*Ảnh Minh họa: Hoe-ryong Kim & Hồ Huy

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Tư 20241:51 SA(Xem: 4874)
Vô cùng thương tiếc khi được tin: Nhà văn, Sử gia NGUYÊN VŨ - VŨ NGỰ CHIÊU Sinh ngày 6 tháng 10 năm 1942, tại Phụng-Viện-Thượng, Bình-Giang, Hải-Dương, VN. Mệnh chung ngày 19 tháng 4 năm 2024 tại Houston, TX Hoa-Kỳ. Hưởng Thọ 82 tuổi
18 Tháng Tư 20244:07 CH(Xem: 3710)
On the evening of December 21, 1946, the Bach Mai radio resumed its operations somewhere in the province of Ha Dong after a day of silence. One of its broadcasts was Ho Chi Minh’s appeal to the Viets for a war of resistance. He reportedly said: The gang of French colonialists is aiming to reconquer our country. The hour is grave. Let us stand up and unify ourselves, regardless of ideologies, ethnicities [or] religions. You should fight by all means at your disposal. You have to fight with your guns, your pickaxes, your shovels [or] your sticks. You have to save the independence and territorial integrity of our country. The final victory will be ours. Long live independent and indivisible Viet Nam. Long live democracy.
23 Tháng Mười 20237:38 CH(Xem: 8672)
Even prior to the termination of the war in Europe in the summer of 1945, the United States and the Soviet Union stood out as the leading Great Powers. The United States emerged as the most powerful and richest nation, envied by the rest of the world due to its economic strength, technological and military power. Meanwhile, the Soviet Union surprised all world strategists with its military might. Despite its heavy losses incurred during the German invasion—1,700 towns and 70,000 villages reportedly destroyed, twenty million lives lost, including 600,000 who starved to death in Leningrad alone, and twenty-five million homeless families—after 1942 the Red Army convincingly destroyed German forces and steadily moved toward Berlin.
22 Tháng Bảy 202412:02 SA(Xem: 512)
Bạt Xứ là bút hiệu của Tiết Hồ, khi viết truyện ngắn ký tên Triêu Ca. Tiết Hồ còn là một nhiếp ảnh gia với nhiều cuộc triển lãm cá nhân và nhóm tại Úc. Có tác phẩm đăng trên Tập Họp, Da Màu, và trong bộ sách "Twenty years of Vietnamese Arts and Literature" (1995 - Dainam). Định cư tại Úc. Hiện sống ở Cam Bốt.
21 Tháng Bảy 202411:15 CH(Xem: 482)
rì rào sóng / nằm thức trăng viễn mơ / làm sao nhớ biển / làm sao / đất nín thinh / đại lục biến hình vu vạ / làm sao ôm mi cong / khuôn mặt nàng cong / đầm đìa những má /
21 Tháng Bảy 202410:42 CH(Xem: 466)
Ngày 5 tháng 8, 2024 sắp tới đây, đúng vào sinh nhật thứ 76 của cựu TT Samdech Techo Hun Sen, hiện là Chủ Tịch Thượng viện, lãnh đạo đảng Nhân Dân Cam Bốt (CCP), được con trai trưởng của ông là TT Hun Manet chọn là ngày Lễ Động Thổ khởi công Dự án Kênh đào Funan Techo – đang được rầm rộ chuẩn bị như là một ngày lễ hội lớn, với đốt pháo hoa và chiêng trống nổi lên từ khắp các chùa chiền cùng với lời cầu nguyện của giới sư sãi trên toàn Vương quốc Cam Bốt. Nhưng với cái giá môi sinh nào phải trả cho cả hai dân tộc Khmer và Việt Nam đang hiển lộ và không còn là những ẩn số.
21 Tháng Bảy 202410:30 CH(Xem: 492)
lên cành níu một bóng cây / bữa kia em có đưa tay ra tìm / tìm anh ở những cánh chim / bay theo tiếng gọi con tim xa vời
17 Tháng Bảy 20245:04 CH(Xem: 919)
rồi mơ có một ngày / ngồi bên em / tô hồng một làn môi ướt / thật ướt / ướt & mọng & nồng nàn / mới nghĩ thôi / đã thấy tay chân líu nhíu vụng về / chà, thật vô dụng
17 Tháng Bảy 20244:12 CH(Xem: 991)
Nàng ngồi lặng lẽ trên ghế sô-pha. Chiếc váy màu đen mở ra khoảng trống vô hình. Hai cánh tay rã rời đặt lên thành ghế. Ánh đèn màu nhập nhòa hắt trên phố vắng. Nàng ngồi chờ hắn về. Hắn sẽ đi trên chiếc xe bịt kín màu đen, gương mặt lạnh lùng. Hắn có mùi đàn ông pha hương gai cầu. Gót giày thường lấm một thứ gì đó rất ít, nhưng cũng đủ cho nàng phát hiện ra: cát bờ sông, bùn đất quánh đặc, than cháy, hoặc thứ gì không màu mùi vị mà lẩn quất xô đẩy chen lấn tanh tanh mùi đỏ nhầy nhụa. Hắn không thích nàng nói gì. Chỉ sở hữu một cách chậm rãi và ngông cuồng. Sau đó hắn đưa cho nàng một tập những tờ màu xanh. Chuông điện thoại reo. Nàng nhích người ể oải đứng lên với cái máy, ể oải a lô. Cánh tay mỏi đã có thể đưa lên, chậm rãi như chờ sự đồng lõa. Phía bên kia im lặng. Lạ thật, có lẽ ai nhầm máy. Ném máy xuống bàn, nàng lại co chân lên ghế trong tư thế chuẩn bị ngủ. Nhưng rồi điện thoại lại reo. Nàng không buồn đứng dậy nữa. Tự nhiên cơn buồn ngủ kéo đến. Nhưng chuông cứ reo...
17 Tháng Bảy 20242:44 CH(Xem: 1052)
Gởi gió đi đường trưa trống trải / Gió ùa về trăm trận trốt giông / Một lần xô dậy bao chia biệt / Dặm mây tóc trắng không nguôi ngoai