- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,530,745

CUỐN SÁCH BỊ BỎ QUÊN

30 Tháng Mười 20189:28 CH(Xem: 9143)


NhuSen - khanhtruong
Như Sen - tranh Khánh Trường

Mưa không ngưng từ ngày cô bỏ đi.
Cô đếm từng đêm.
Đã 4000 đêm mưa.
Từ khi cô đã cuống cuồng bỏ chạy, đã hấp tấp đến nỗi không kịp mang theo một thứ gì, cô lật đật lưỡi đưỡi, vấp váp, rồi vùng dậy, đứng lên, lao ra khỏi vùng phai tàn.
Phải rồi, ở đó, trong bóng tối mát dịu của người đàn ông ấy, quanh chỗ rợp đổ xuống của bờ vai rộng mà cô dựa vào mỗi đêm, quanh vồng ngực ấm mà cô chúi vào mỗi đêm, giờ chỉ là một vùng phai tàn.
Từ khi cô bỏ chạy, đã được 4000 đêm.
4000 đêm mưa không ngớt.
4000 đêm cô chạy vòng quanh, cánh cửa sổ màu xanh, có bốn ngọn đèn vàng, dưới chao đèn vàng, 4000 con thiêu thân lả tả rụng cánh. Cô cũng như con thiêu thân, cô bay vòng quanh cánh cửa sổ ấy.
Người đàn ông ngồi trong bóng tối màu đỏ thẫm của rượu vang, ánh sáng lọc qua chất rượu, trong vắt, lóng lánh, đầu hơi ngẩng lên, mắt nhìn bình thản. Vẫn bình thản như vậy, suốt 4000 đêm cô bỏ đi.
Bình thản mà chăm chú, anh lựa một cuốn sách mới. Từ trên kệ sách.

Cô rùng mình, rên nhỏ, nỗi đau như con dao mỗ, mỏng lẹm, bén ngót lách nhẹ vào cơ tim, và dừng lại ở đó một chút, rồi thản nhiên, thản nhiên vì thói quen và chuyên nghiệp, rạch từng nhát sâu mà đằm vào sâu trong bó cơ, để không tuôn ra một giọt máu nào.
Cô chỉ là một cuốn sách mỗi đêm.
Huống chi cô chỉ là một cuốn sách.
Bị bỏ lại trên kệ sách.
Cô chỉ là một cuốn sách bị bỏ lại trên kệ sách của anh. Bỏ lại trong vội vã, trong hấp tấp, rời đi. Và ngay lập tức khi anh rời đi, tâm trí anh không còn ở bên cô nữa.
Rời đi là quên lãng.
Cô không tham dự vào cuộc đời của anh.
Cô không là một phần của cuộc đời anh.
Không, ngay chỉ là một ngày, hay một buổi.
Cô không là buổi sáng của anh, cũng không là buổi trưa, không phải là ngày chói nắng cùng anh dưới ánh mặt trời, ngắm anh nheo mắt, ngắm đường rảnh sâu nơi khóe miệng anh cười.
Có thể cô được ở bên anh vào buổi tối, khi anh dừng lại, ngắm nhìn cô bằng cặp mắt đắm đuối và vui tươi, tay anh chạm vào cô, vuốt ve dọc nơi bìa gáy, một luồng điện, phấn khích, và nôn nao, rùng rùng chạy dọc khắp thân thể cô. Và rồi anh cúi người, khuôn mặt thân thuộc, ở trong giấc mơ của cô hằng đêm, kề sát cô, gần lắm, hơi thở nóng hổi gần như trùm lên cô, bao bọc lấy cô trong làn sương ẩm ướt, làm cô mụ mị:
- Đêm nay em ở bên tôi nhé.
Và thế là cô ở trong vòng tay anh, gần như chìm ngập trong niềm sung sướng, hân hoan, đến muốn hét lên. Sau đó là khao khát, là run rẩy, da thịt cô rùng mình dưới bàn tay anh rất chậm rãi, lật mở, từng trang một, đôi mắt anh đốt cháy cô, từng dòng một. Lũ chữ nghĩa rộn ràng, hớn hở rùng rùng chạy trên bàn chân líu ríu và nhỏ bé, nôn nao chờ đến lượt chạm vào những ngón tay anh và ùa trào ra tràn trề vào trong mắt anh, trong tâm trí sâu xa và rộng mở của anh.

Cho đến tận vào khuya, khi anh đã ngủ thiếp đi rồi, cô vẫn mở toang ở bên cạnh anh, thao thức, xôn xao, rạo rực một niềm vui sướng của gần gũi và được âu yếm. Cô vụng trộm nương theo cơn gió lất phất sau bức màn cửa, ve vuốt từng lọn tóc của anh, mê mẫn ngắm nghía khuôn mặt anh thư thái trong giấc ngủ và se sẽ nhói đau khi anh mơ màng gọi tên một ai đó, không phải tên cô.
Cô kêu lên khe khẽ, rụt rè vì quá nhỏ bé:
- Em có một cái tên.
Tên của cô chỉ là tên một cuốn sách bị bỏ lại trên kệ sách.
Đó là buổi sáng hôm sau, khi cô chỉ còn là cuốn sách bị bỏ lại trên kệ sách.
Anh thôi không chạm vào cô nữa, và ngay lập tức, cô không còn nằm trong trí nhớ của anh, như cả đêm qua, cô không hề tồn tại, không hề ở bên anh, trong vòng tay anh, và anh say sưa đọc cô, từng dòng một.
Cô không ở cùng anh trên con đường anh đi. Cô không thuộc về chuyến đi của anh. Cô chỉ tưởng tượng trong âu lo, anh như thế nào trên những chặng đường đó, có chuyện gì sẽ xảy ra với anh không, và anh có trở về với cô, bên kệ sách hay không?

Cô cũng không ở trong anh ở quán cà phê đó, dưới ánh đèn màu vàng, hai ly cà phê sữa đá đối diện nhau, và giọng cười, cái xiết tay làm tan chảy viên đá thành từng vòng tròn quấn vào nhau dưới đáy dĩa. Cô không có ở trong vòng tròn lồng vào nhau đó.
Cô cũng không nằm trên mặt bàn, ngổn ngang tài liệu của anh đang làm việc, cô đã mơ mình là một trang thôi trong chồng hồ sơ dầy cộp anh đang tì tay vào, cảm thấy được hơi thở của anh qua những mach máu li ti, và nhòe mờ đi vì cảm động và vì hơi thở ẩm.
Cô ở lại trên kệ sách, ngẩn ngơ nghe những trang đầu, thì thầm nói với những trang sau, rằng anh sẽ quay trở lại, vì anh chưa đọc đến trang sau cùng, những trang sau cùng, e lệ chín đỏ vì mong chờ, thầm ghen tỵ với dấu tay và mùi mồ hôi của anh còn lưu lại ở những trang đầu, thầm mơ mộng biết đâu, đêm nay, hay đêm mai, anh sẽ lướt đầu ngón tay màu hồng da thịt của anh lên và dừng lại, đánh dấu một dòng mà anh đặc biệt yêu thích ở nơi đó.
Chỉ nghĩ tới đây thôi, toàn thân cô đã nung nóng cháy lên.
Cơn khát cháy của một cuốn sách bị bỏ lại trên kệ sách.
Anh có thể quên ngay, cuốn sách anh đã đọc qua một đêm, dù lơ đãng, hay say sưa, vì vị trí của cuốn sách là nằm lại trên kệ sách, và làm bạn với lớp bụi cũ kỹ, dửng dưng, một khi anh đã đọc qua rồi, và dần rơi vào lãng quên của anh, có nhiều hơn nửa chăng, chỉ là một dòng hồi ức đẹp, vì anh sẽ không đọc lại hai lần, cùng một quyển sách, phải không anh?
Anh có thể không còn nhớ nữa, cái bìa sách xinh đẹp mà một đêm anh vô tình chọn lựa và vuốt ve, mà làm sao anh biết được, cảm xúc nôn nao, hân hoan đến ứa nước mắt, của một quyển sách được chọn cho một đêm? Và rồi cảm giác tức tủi, đau đớn, ủ ê của cùng cuốn sách ấy bị bỏ lại trên kệ sách, sau một đêm?

Dù có thế nào đi nữa, thì cuốn sách, bị bỏ lại trên kệ sách, cũng không thể quên, có phải không? Làm sao cho một quyển sách biết quên, bàn tay một người , một ngày chạm đến nó, đọc nó từ trang đầu đến trang sau cùng, và thầm thì với nó, dù chỉ một lần:
- Tôi chọn em , đêm nay cùng với tôi.
Với một quyển sách, một đêm là đủ cho một đời.
Và một quyển sách, chỉ cần được đọc một lần , cho một đời mà thôi.
Người đàn ông đó đã đi đến cuối con đường.

Riêng một mình cô cứ chạy theo vòng tròn xoắn ốc của thương nhớ.
Trong đám mây mưa, cô đứng thở dốc, vì kiệt sức, vì cơn đau, mỗi một lúc lại nhói lên, tự rên lên, trong tim.
Đã 4000 đêm, cô chạy vòng quanh cửa sổ màu xanh có chao đèn màu vàng của người đàn ông ấy.
Trời mưa tầm tã.
Anh lơ đãng nhìn ra cửa sổ.
Cửa kính mờ mịt hơi thở ẩm. Phập phồng. Nhưng chẳng có ai cả. Chỉ là một chiếc lá vàng, theo gió rời khỏi cành. Nằm một mình, trỏng trơ. Trên gờ cửa.
Anh mỉm cười, thản nhiên, quay vào kệ sách, cúi xuống, nhìn chăm chú:
- Đêm nay em ở bên tôi nhé.
Anh âu yếm, nói với một- cuốn- sách- khác.

 

UYÊN LÊ
14.10.2017

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Tám 202012:15 SA(Xem: 3485)
Giai đoạn ngắn ngủi từ ngày 9-10/3/1945, khi Nhật chấm dứt chính quyền Bảo hộ Pháp tại Đông Dương bằng chiến dịch Meigo, tới ngày 21/8/1945, khi guồng máy quân sự Nhật bị sụp đổ là một trong những thời kỳ quan trọng trong lịch sử cận đại. Trong giai đoạn này, hai chính phủ “độc lập” ra đời, chấm dứt hơn tám mươi năm Pháp xâm chiếm, và kích động một cuộc cách mạng xã hội mà đặc điểm là hiện tượng Việt-Nam-Hóa [Vietnamization] tất cả các cấu trúc xã hội. (1)
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 10568)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
09 Tháng Tư 20212:33 SA(Xem: 214)
hồn nhiên những ngón tay / chắc hẳn chưa muốn vờn lên mặt những kí tự / lệnh thức bất lực trước cú pháp của ngôn từ / chỉ cần nhắm mắt / ý tưởng vời vợi hiện tiếng gõ phím reo lên
09 Tháng Tư 20212:20 SA(Xem: 234)
Nhắc tôi nhớ mùa lá xanh kỷ niệm / Ươm ước mơ… nở nụ biếc Giêng hai / Vương nắng lụa, phố xuân in dấu hài / Hàng me ngát gió thơm làn tóc rối
01 Tháng Tư 20214:31 CH(Xem: 700)
Vào một ngày đầu hè năm 2019, tôi ngạc nhiên khi nhận được điện thoại của một người lạ, bạn ấy nói muốn gặp tôi trò chuyện vì đang làm ký sự Trịnh Công Sơn của Đài truyền hình Việt Nam. Chúng tôi hẹn gặp ở quán cà phê Trịnh Công Sơn trên đường Xuân Diệu để nghe nhạc và trao đổi cùng vài người bạn. Lúc ấy tôi mới biết bạn là Nguyễn Đức Đệ đạo diễn đang làm phim ký sự “Trịnh Công Sơn nhẹ gót lãng du” gồm 5 tập, kịch bản và cố vấn phim do nhà báo Trần Ngọc Trác ở Đà Lạt một người đam mê nhạc Trịnh đảm nhận. Anh Trác đề nghị cho anh photo tất cả tài liệu mà tôi sưu tầm được khi làm luận văn thạc sĩ Trịnh Công Sơn để làm tư liệu, ngày mai sẽ vào trường Đại học Quy Nhơn quay ngoại cảnh, tìm lại dấu vết cũ nơi Trịnh Công Sơn đã từng học thời gian 1962-1964. Phỏng vấn tôi xoay quanh luận văn thạc sĩ mà tôi đã làm về đề tại Trịnh Công Sơn.
31 Tháng Ba 202111:56 CH(Xem: 745)
Cùng chung một chuyến đò ngang, / Người đà qua cõi, người... dang dở người
29 Tháng Ba 202111:52 CH(Xem: 639)
JOHN STEINBECK, NOBEL VĂN CHƯƠNG 1962 Sinh ngày 27/02/1902 tại Salinas, miền trung California. Sống và lớn lên trong một vùng thung lũng đồng quê xanh tươi, còn được gọi là “Salad Bowl” với dòng sông Salinas. Xong trung học (1919), có ước vọng viết văn, Steinbeck ghi tên học môn Văn chương Anh và cả lớp Viết văn / Creative writings tại Đại học danh tiếng Stanford, Palo Alto. Năm 1923, Steinbeck ghi tên học thêm môn Sinh Học / Biology tại Hopkins Marine Station, tại đây Steinbeck quen biết với William E. Ritter và quan tâm nhiều hơn tới Môi sinh / Ecology. Do theo học thất thường, ông rời Stanford 6 năm sau (1925) và không có một học vị nào. Steinbeck quyết định sang New York lập nghiệp, ông làm đủ loại công việc lao động tay chân để kiếm sống và tập sự làm báo, viết văn nhưng không thành công, không nhà xuất bản nào nhận in cuốn sách đầu tay của ông.
25 Tháng Ba 202111:55 CH(Xem: 720)
Đó là vào những ngày cả Hãng phim truyện VN như sôi sục lên trong giai đoạn tổ chức sản xuất bộ phim nhựa đen trắng “Tướng về hưu” dựa theo truyện ngắn cùng tên đang rầm rĩ dư luận xã hội của NHT. Sáng hôm ấy, đang ngồi họp xưởng đầu tuần theo thông lệ của Hãng, đồng chí bảo vệ ngó đầu vào nhắn: “Có nhà văn Nguyễn Huy Thiệp muốn gặp đạo diễn Nguyễn Anh Tuấn”.
25 Tháng Ba 202111:13 CH(Xem: 702)
đọc Tô Thùy Yên chẳng oán chẳng thù / lại thêm chút rượu / nỗi nhọc nhằn quê hương chìm nổi / một cõi mông lung, một chốn lầu nhầu / ta cùng bạn trầm ngâm vơ vẩn / thơ Tuệ Sỹ áng mây trời phiêu bạt / nhìn gần hơn, những chậu sành ở cuối bãi dâu… /
25 Tháng Ba 202110:39 CH(Xem: 750)
Đã 43 năm trôi qua, sự khe khắt về lý lịch, về người của chế độ cũ dần rồi cũng nguôi ngoai. Nhờ đó mà tôi mới được viết lên những dòng này cho chị họ tôi. Chị Bảy Long, vợ một sỹ quan VNCH, người phụ nữ thầm lặng gánh chịu những đau thương mất mát của chiến tranh của nghiệp đời. Chị đã già, tuổi xuân đã qua đi, chị còn bất hạnh hơn cả bà quả phụ đại úy Đương vì không ai biết đến chị. Hết một đời đến khi nhắm mắt, chị sẽ vĩnh viễn không bao giờ được hốt một nắm đất nơi anh đã hy sinh để về chùa cúi lạy. Chị chẳng còn một đứa con nào để nương tựa tuổi già heo hắt bên song. Ôi đất mẹ Việt nam còn có bao người như thế... Thương biết bao!