- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,189,026

MÙA DỊU DÀNG RẤT THẬT

11 Tháng Mười Hai 201712:51 SA(Xem: 2257)



Dem cua em - UL
Đêm của em - ảnh UL



mùa dịu dàng rất thật

 

có thể những lời tôi hứa hẹn

đã trờ thành giấc mơ nở trọn vẹn trên ngực em

không hề đơn điệu khi muốn thể nghiệm về nỗi nhớ

mùa lang thang tìm ánh sáng tỏa ra từ môi người

thật đẹp, dường như chính là sự quyến rủ

 

em yêu. gió và mưa tìm chỗ ký thác giai điệu

niềm hân hoan của những mầm sinh không cần thời gian giả định

ngôn ngữ mùa dịu dàng luôn thì thầm

cho dù tôi đang trôi như mây về cõi vô biên

nhưng lòng không nguôi ước vọng

 

em nào biết. tôi đếm từng khoảng cách bóng mình

trên bao con đường mặt trời rụng tím tia tử ngoại

chờ một giọng nói xuyên qua linh hồn

vỗ về những câu thơ già nua chờ giờ đột tử

 

em ơi. hãy nói với mọi người

có ngày tháng của mùa dịu dàng rất thật

tôi đang hình dung về một nụ cười trong nguyên vẹn hồi ức

sẽ tươi thắm cho ngày mai cùng dự ngôn ca tụng tình yêu

 

 ban mai và cảm nhận

 

những ánh nhìn hiện tại

nhấp nhô trên mọi ngôn ngữ hiện sinh

bình minh tan vào câu chữ được bắt đầu

vòng quay đất mang hơi thở cuộc đời lăn vào ánh sáng

dường như những tư duy bay cùng với vẻ đẹp vô biên

và những khoảng cách đều có lời hát ru của gió

 

những đôi môi trẻ thơ đang vỗ cánh

bầu trời dần xanh lên nhẹ hẫng cánh chim bay

tôi chỉ muốn nói về niềm hạnh phúc

nghĩ mãi chưa ra đâu là sinh tử kiếp người

không thể hiểu được tiếng nói từ bầu trời xanh âm vọng

thôi. thì hãy mở lời chào thân thiện với bóng mình

 

thời gian bềnh bồng trôi trong vũng nhìn

thời tiết mù mưa theo bản tin dự báo

có thể em đã khám phá ra một mặt trời

luôn tỏa xuống hồi chuông đánh thức cơn mộng mị

những chiếc lá điềm nhiên nhìn bước chân tôi chuyển dịch

 

chúng ta gặp nhau để cảm nhận từng giác quan thơm nồng cháy

biết được sự tự tại hôm nay

tất cả sẽ phải tan vào tâm địa chấn phải không?

khi thành phố còn thoảng mùi hương của bão

 

ý thức không là lời nói

 

trên bầu trời lơ lửng giấc mơ tôi

bất chợt lũ bướm bay về đậu trên mười ngón tay

phát hiện những hạt bụi đang trổ mầm ánh sáng

lặng nghe tiếng hát của những đóa hoa trong vườn

 

mây dừng bay lan tỏa che mát vòng tròn ký ức

em lẩn trốn vào sợi tóc màu khói sương

những điều bí ẩn mọc đầy gai nhọn trong mắt

bóng đêm vô hình tước đoạt ánh nhìn quá khứ

 

nghĩ về một cánh đồng và cỏ xanh non tươi tắn

gió thổi hồn nhiên côn trùng hiểu lời mật ngữ

những vạt rừng thôi khoác chiếc áo mùa đông

ý tưởng trong tôi muốn vẽ sắc màu giấc mơ

khuôn mặt của ngày rực rỡ lời nói hạnh phúc

 

chúng ta hãy phục chế lại nụ cười quá vãng

trên bọt nước dòng sông phù du hóa thân bi tích

tôi và em đã được định nghĩa không là ngọn sóng

chỉ với sự thuần khiết khi được làm người

nhưng không là lời nói

 

khaly cham

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Mười 20189:13 SA(Xem: 1438)
Sinh ngày 6/10 Nhâm Ngọ, tức 13/11/1942, tại thôn “Me Vừng,” làng Phụng Viện thượng Hải Dương, Bình Giang, Hải Dương—nhưng trên khai sinh, đề ngày 6/0/1942—tôi có một lá tử vi khá kỳ lạ. Giáo sư Nguyễn Bỉnh Tuyên—một lãnh tụ Đại Việt Quốc Xã, thày dạy kèm chữ Pháp cho tôi trong hai năm Đệ Tam, Đệ Nhị (1957-1959)—nói tôi có số “ở tù;” nên “ở lính” có thể giải thích như ở tù. Mãi tới năm 1971, bác Phan Vọng Húc—bạn cha tôi ở Hải Dương, phụ thân nhà thơ Phan Lạc Giang Đông—mới đưa ra lời giải đoán khá chính xác: Tôi có số “Ngựa Trời,” sẽ xuất ngoại, đỗ đại khoa, và thọ tới hơn 70.
02 Tháng Chín 200912:00 SA(Xem: 59594)
Khái Hưng gốc làng Cổ Am, Vĩnh Bảo, Hải Dương–nơi chính quyền Bảo hộ Pháp từng dùng bom đạn san bằng sau cuộc khởi nghĩa mùa Xuân năm 1930 của Việt Nam Quốc Dân Đảng [VNQDĐ]. Thân phụ là Trần Mỹ, Tuần phủ Phú Thọ [Thái Bình?].
16 Tháng Mười Một 20187:55 CH(Xem: 103)
Tôi không nghĩ rằng giới nhạc sĩ VN lại coi thường giới làm thơ, đến độ dùng thơ của người ta để tạo thành ca khúc, xong vất tên của người ta ra và không thèm ghi tên tác giả thơ vào tác phẩm. Vì hành động đó là hành động đốn mạt của kẻ vô sỉ, hành động ăn cắp tim óc của người khác.
12 Tháng Mười Một 20189:44 CH(Xem: 417)
Bức điện ngắn ngủi. Tôi đọc và không tin ở mắt mình. Chiếc ấm điện chưa đổ nước đã cắm phích, vài khắc nổ tung. Thach giật minh chúi đầu vào bức chân dung đang vẽ dở. Tôi nhẩm nhẩm đọc lại: ‘’Em hay vô đây, anh đã xây cho chúng ta một ngôi nhà...’’.Thạch dành bức điện, lướt mắt rồi vò nát:’’ Thằng nào?’’ .Tôi không trả lời, ểu oải nằm vật ra giường.Thạch tức tối vò bức tranh. Tôi như trượt về ký ức. Đà Lạt năm ấy giữa mùa hạ chói gắt, chiecs xe khách vất vả vượt đèo Ngoạn Mục. Tôi đến Đà Lạt, bên này đỉnh đèo là mùa dông rét mướt. Cái lạnh đột ngột phả vào nỗi bức bối mà tôi đang phải chốn chạy.
12 Tháng Mười Một 20187:44 CH(Xem: 373)
Tôi chọn em và thơ để sống mỗi ngày được nhiều hơn 24 tiếng. / Em đừng treo anh vắt vẻo lên câu thơ, bắt anh giữ thăng bằng cùng thời cuộc. Anh yêu mến đám đông nhưng đám đông trì níu anh đến chết. / Em chỉ đau ngón chân đã làm anh đau cả bàn tay phải. Những bờ huyền thuần khiết đã nhường nhịn em, những hờ lan mệt mỏi đã nhường nhịn em. Anh cũng nhường nhịn em dù anh không phải là người đàn ông tốt nhịn. /
04 Tháng Mười Một 20188:37 CH(Xem: 589)
Những đứa trẻ mùa đông / Nô đùa cùng giá rét / Củ khoai lùi ấm áp khất thực tuổi thơ / Còng lưng chữ nghĩa đu đưa sợi dây vực thẳm trố mắt ngẩn ngơ /
04 Tháng Mười Một 20188:27 CH(Xem: 566)
không thề xác tín được / nụ hôn luôn bí mật hiện đang phiêu du / nó sẽ dành cho bóng hình ẩn mặt / khi ý thức chẳng hiểu gì về sự phỉnh dụ của giọng nói /
31 Tháng Mười 20186:16 CH(Xem: 784)
Vài phút nữa em thức dậy / Vậy là tháng mười sắp hết / Tình rét co ro em con mèo nhỏ / Em khoác áo vàng mùa dã quỳ mưa /
30 Tháng Mười 20189:28 CH(Xem: 733)
Mưa không ngưng từ ngày cô bỏ đi. / Cô đếm từng đêm. / Đã 4000 đêm mưa. Từ khi cô đã cuống cuồng bỏ chạy, đã hấp tấp đến nỗi không kịp mang theo một thứ gì, cô lật đật lưỡi đưỡi, vấp váp, rồi vùng dậy, đứng lên, lao ra khỏi vùng phai tàn. / Phải rồi, ở đó, trong bóng tối mát dịu của người đàn ông ấy, quanh chỗ rợp đổ xuống của bờ vai rộng mà cô dựa vào mỗi đêm, quanh vồng ngực ấm mà cô chúi vào mỗi đêm, giờ chỉ là một vùng phai tàn. / Từ khi cô bỏ chạy, đã được 4000 đêm.
26 Tháng Mười 20188:54 CH(Xem: 540)
Nhân dịp nhà văn Nguyên Ngọc giõng dạc tuyên bố ra khỏi Đảng Cộng Sản Việt Nam ngày 26/10/2018, xin đăng lại cuộc chuyện trò đã đăng trên Hợp Lưu mới chớp mắt đây mà đã 15 năm truân chuyên vận nước (ND)