- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,075,758

TRIỀU CƯỜNG

19 Tháng Bảy 20152:31 SA(Xem: 9347)

Noellosvald 5
Ảnh Noellosvald




Ai cũng có những bí mật của riêng mình sống để trong dạ, chết mang theo, cả một cuộc đời rồi đào sâu, chôn chặt.

Huống chi đó lại là bí mật của người mình yêu thương.

..............................

Ba đứa tôi cùng lớn lên bên dòng kênh Đồng điền, giữa dọc ngang chằng chịt kênh, rạch, xẻo, tắc của con sông Nhà bè nước chảy chia hai.

Trên mảnh đất mỡ màng nhoi ra sông biển đó, chiều chiều ba đứa ngồi lấp xấp gốc cây dừa de ra miệng kênh, mắt chăm chăm hướng về phía rừng Sác vẻ mờ mờ một đường viền xanh ở lưng chừng con sông Soài rạp, nghe gió miên man bất tận rì rầm vuốt khan trên da thịt rờn rợn, mặn mòi mùi vị biển.

Toản nói cá chìa vôi mùa này ngon đến nỗi ăn một miếng thôi là nước miếng ra lấp xấp trong miệng.  Lần sau nghe nhắc đến tên là nước miếng đã tuôn ra rệu hết chân răng.

Hai đứa con gái ngồi thõng chân trên thân dừa, ống quần vo cao quá gối.  Tóc Nhiên suông mượt đòng đưa chấm eo lưng, tóc tôi cháy nắng vàng hoe xơ xác ngang vai.  Toản ngồi chồm hổm bên dưới ngó lên, cái miệng tròn vo trên khuôn mặt đen nhẽm ngó in hệt con cá chìa vôi đang đớp mồi.

Nhiên bụm miệng cười:

- Xạo quá đi.

- Tao láo chết, nó lật đật quẹt tay ngang mặt thề thốt, bữa nào tao dắt đi câu ở vùng nước chè.

- Mi nói trộ chơi, sông chi mà có nước chè !

- Thì để tao giải thích, sông ở đây trộn lẫn ba dòng, nước ngọt sông Nhà bè, nước lợ sông Lòng tàu và nước mặn của biển.  Nước sông chia thành hai dòng rõ ràng, một bên xanh trong vắt, một bên đục ngầu phù sa , đậm đặc thủy sinh, hữu cơ.  Nước tốt vậy nên cá chìa vôi, tôm sú, cá bông lau, cá trà bầu, tôm sú, rô biển kèo về sinh sống đông nghẹt.  Con cá chìa vôi này ham ăn tạp, sống sát đáy sông, chịu được áp suất nước lớn, thân mình con nào cũng lăn lẳn, dày cơm, vay vàng hươm, thịt lóc ra săn chắc hồng tươi như thịt heo cỏ mỏ nhọn...

- Mi mới là con heo cỏ, miệng lưỡi nhọn lểu ngọt sớt.  Ai đời lại ví con cá với con heo, quỷ thần ơi!

Nhiên dí một ngón tay hồng hồng vào trán Toản, mắt cười tít.  Mặt Toản thoáng đờ ra, hai quầng đỏ thoáng cái kéo lên tới tận mang tai.  Nhiên đã quay mặt đi nhẹ nhõm, chỉ có tôi thấy điều đó.  Thấy mà nhoi nhói lòng...

Kênh Đồng điền có mức thủy triều lên cao nhất cả con sông Nhà Bè.  Những ngày trăng mới nước triều phát dâng cao loang loáng, cả vùng chìm trong triều cường, sình bùn từ cống rạch len lỏi vào từng ngóc nghách trong nhà mang theo mùi bùn lưu cữu nhơm nhớp nồng nặc. Lâu dần chết tên thành xóm Triều cường, rồi vùng Triều cường.

Nhà Nhiên giàu nhất vùng Triều cường.

Bọn tôi ví von nhà Nhiên như vua cả vùng.  Mà vua thiệt.  Vua xăng dầu.

Nhà Nhiên đã ba đời làm chủ bồn xăng, bốn kho xăng to nhất Nhà bè, nhà Nhiên đã nắm hết ba, kho còn lại cũng là của bà con nhà Nhiên làm chủ. Sân nhà Nhiên đồ sộ chiếm hết mấy công đất tấp nập xe bồn ăn xăng ì ầm ra vào cả ngày.

Nhiên sợ mùi xăng, nói thà nghe mùi nước cống Triều cường còn hơn sống trong mùi xăng.  Nước Triều cường đen lờ nhờ nhưng có mùi của sự sống, dù là sự sống đang bị hoại sinh.  Xăng dầu chỉ có mùi tiền và mùi hủy diệt.  Ít ra là đối với Nhiên.

Toản không nghĩ như vậy.  Toản tôn sùng thèm khát sự giàu có của nhà Nhiên như tâm lý tôn thờ vàng của dân nghèo.  Tôn thờ bất cứ cái gì có màu lấp lánh.

Hai đứa tôi sống trong khu tái định cư.  Kể từ khi người ta quy hoạch ruộng rau muống chạy dọc theo kênh thành khu đô thị mới, tụi tôi bị dồn sâu vào khu tái định cư khuất mắt con kênh.  Chỉ có nhà Nhiên vẫn dềnh dàng, hiên ngang trụ lại phô ra mặt tiền đường ba trụ cổng sắt to đùng đỡ ba cánh cửa sắt hoa văn gothic nặng nề dát màu vàng óng ánh.

- Con vua rồi lai làm vua, con sãi ở chùa lại quét lá đa, tôi thơ thẩn nói.

- Bao giờ trốc gốc cây đa, con sãi vào nhà ở lộn với con vua.

Toản cười nhếch mép nhìn tôi lạ lẫm.

Đó là những ngày xưa khi Nhiên còn mổi ngày chạy xe đạp mini hồng vào khu tái định cư chơi với tôi và Toản.  Ba đứa chèo thuyền thúng đi cắt rau muống, gan lắm là chèo ghe ra rạch đi câu tôm, câu cá tràu, hái dừa nước, hái bần chấm muối ớt.

Rồi Nhiên lớn dần.  Nhiên cũng thưa dần chạy xe vào khu tái định cư.  Người ta đồn râm ran nhà Nhiên có chuyện lục đục.  Nghề buôn xăng dầu cũng có cái huông, ông bà Nhiên cạy cục mãi cũng không có được con trai, gia tài mấy bồn xăng cuối cùng về hết tay ba mẹ Nhiên. May mà ba Nhiên, ông con rể duy nhất giỏi giang xoay xở, tiền lại đẻ ra tiền, nhà cửa đẻ thêm nhà cửa.

Chỉ có cái dớp hiếm muộn của gia đình không thể xóa được.  Nửa bồn xăng bỏ ra để ba mẹ chạy chữa khắp nơi cầu xin cho được một thằng con trai cầu tự, kết quả cũng chỉ đủ để mẹ có được chị Hai và Nhiên.  Ngôi nhà mênh mông lát đá cẩm thạch và đủ loại gổ quý ngày càng thêm âm u nặng nề chỉ có bóng đàn bà và những người già xám xịt qua lại.

Cho đến khi chị Hai lấy chồng, một quan chức cao cấp ngành xăng dầu là ba mẹ buông tay mệt mỏi.  Lịch sử lập lại, toàn bộ cơ nghiệp lại vào tay người ngoại tộc.

Ngày chị Hai có bầu, cả nhà xôn xao mừng rỡ.  Mọi chăm sóc, hy vọng dồn lại cho cái bụng tròn ũm của chị Hai:

- Bụng nhọn lễu như vậy là con trai chắc rồi.

- Thai hành quá, thằng nhỏ này rồi quậy lắm đây!

Ba mẹ và ông bà trầm trồ, thì thầm phần khích.  Nhiên bị bỏ quên trong một xó.

Lúc đó, tôi và Toản đã về nhà Nhiên làm việc.  Toản chăm sóc khu vườn đồ sộ hoa trái trước sau non một mẫu đất.  Tôi phụ việc cho chị quản gia, chủ yếu là chăm sóc cho chị Hai của NHiên, bẳn gắt và yếu ớt nằm liệt trong giường vì thai hành.

Cái thai hành chị Hai nằm liệt trong giường.  Ngày chị Hai bước ra khỏi giường là được cáng thẳng vào xe cứu thương của bệnh viện.  Chiếc xe chạy vụt ra khỏi cánh cổng sắt, hú còi ầm ĩ như chim lợn báo điềm không lành.

Ba ngày sau chiếc xe chở chị Hai về nhà lặng lẽ.  Bụng chị Hai đã xẹp lép nhưng không có em bé.  Em bé chết lưu trong bụng mẹ ở tháng thứ năm, đã nằm lại dưới một gốc cây trong khu vườn sau bệnh viện.

Chính tay tôi đã đặt em bé trong một cái hộp trong suốt xuống gốc cây đó.  Những cái cây lá rũ rung rinh như từng bàn tay bé nhỏ vẫy gọi ngày càng mọc lên nhiều trong khu vườn sau bệnh viện.  Ngày nào chị Hai cũng nài nỉ hỏi tôi đúng có một câu:

- Gốc cây đó ở chổ nào?  Em dắt chị đi thăm con đi.

Hỏi rồi chị quên ngay, đôi mắt thất thần nhìn mãi ra hàng cây bút chì sừng sững thả bóng rợp hết khung cửa sổ.  Cửa sổ cũng phải đóng chặt.  Toàn bộ cửa trong nhà đóng chặt, hiếm khi mở ra vì chị Hai hoảng sợ khi phải thấy những cái lá rung rinh như những bàn tay bé nhỏ vẫy gọi mẹ.

Không còn một ánh sáng nào lọt vào được căn nhà. Chỉ có mùi bùn, theo triều cường len lỏi vào từng góc, phảng phất mùi sự sống đang hoại sinh.

Lúc đó ba chúng tôi đều vừa tròn 18 tuổi.  Nhiên đẹp rực rỡ, tràn trề sức sống.  Từng búp tóc xoăn thả trên vai cũng phát ra ánh sáng mê hoặc.  Môi mắt đều biết nói.

Anh rể, từ sau sự cố của chị Hai, thưa dần ít về nhà.  Mổi tuần một lần anh tạt qua, lướt môi hôn lên vầng trán đẫm mồ hôi, lạnh lẽo của vợ, rồi leo vội lên xe hơi, trút hơi thở dài nặng nề như đang chạy trốn khỏi nỗi ám ảnh.  Người ta nói phong phanh anh đã có một cô bồ trẻ là gái nhảy vũ trường hạng sang ở Sài Gòn.

Lời đồn ác độc râm ran: vua sắp bị hạ bệ rồi, gia sản nhà đó đến lúc lụn bại thôi!  Từng ngày những tiếng vo ve, nụ cười hả hê xâm thực, len lỏi theo nước bùn cống triều cường qua đường ống cống ri rỉ từng dòng vào trong nhà.

Chị bếp hét chói lói một sớm mai; nước cống đen ngòm tràn vào cả mặt bếp trắng ngần đá hoa cương. Mùi tanh tưởi quyện vào từng lát bánh mì bơ tỏi dọn lên bàn hôm đó.  Chỉ tội Toản trần người dầm mình nguyên ngày dưới cống tìm cách bít hết ngõ nước dẫn vào nhà.  Nhiên thì thào với tôi, không ai đi bít nước triều cường, phải vét sạch dơ bẩn cho nó thông.

Nhiên đùng đùng đi dọc hết hành lang, úp hết những bức tranh chân dung các cụ kỵ tổ tiên chòng chọc cặp mắt ưu phiền xám xịt và nụ cười méo mó như khóc vào tường.

Một đêm Nhiên mở cửa rón rén, nhón chân chạy vào vào phòng gia nhân tìm tôi.  Nhiên nằm trăn trở xoay người liên tục trên chiếc giường nệm lo xo mỏng te của tôi, rồi đột ngột ôm chầm quanh ngực tôi, giọng nghẹn ngang:

- Miên à, có nhớ Toản kể về cá chìa vôi hay không?

Tôi cố kềm nén hơi thở run run, kéo một lọn tóc Nhiên ra khỏi mặt.  Mùi thơm trinh bạch của hoa hồng tràn ngập căn phòng.  Không đợi tôi trả lời, Nhiên hối hả nói tiếp:

- Cá chìa vôi bé sống quanh bờ, cá chìa vôi lớn thì chui xuống vùng nước sâu mà sống. Nơi nước sâu tối đen, áp lực càng lớn, cá chìa vôi càng khỏe , thịt càng ngon.  Miên nhớ không?

Tôi ngọ nguậy lắc đầu.  Nhiên, cũng đột ngột như khi đến, buông tôi ra, nhìn sâu vào mắt tôi:

- Nhiên sẽ là cá chìa vôi sống trong vùng nước đục.

Rồi Nhiên bỏ chạy.

Mấy ngày sau đó, anh rể về nhà, mệt mõi trong cơn mưa.

Nhiên chạy ào từ trên gác xuống, áo đầm hoa mỏng, cổ trể quá vai, để lộ nửa ngực hồng săn chắc.  Băng qua sân gạch tàu loang loáng nước, Nhiên té ngã vào người anh rể, mái tóc rũ rượi rối tinh phủ kín mặt.  Nâng bổng Nhiên trong tay, môi anh rể thoáng nụ cười đờ đẫn và cặp mắt lấp lánh-bản-năng-đàn-ông.  Lúc tôi cầm dù chạy đến, hai người đang nhìn vào mắt nhau, mắt anh rể dán vào khoảng ngực trần của Nhiên, mắt Nhiên nhìn như thôi miên.  Không ai còn biết đến sự có mặt của tôi.  Kể cả Toản, đứng bên bồn hoa hồng, cây kéo cắt hoa tuột khỏi tay, mặt tái dại đi.

Hôm đó anh rể ở lại nhà cả ngày.  Nhiên nói cười như hoa Quỳnh trong trăng, mắt lấp lánh.  Không gian đẫm mùi ngòn ngọt của tình ái và mật hoa.  Tôi lặng lẻ đi lại trong nhà như cái bóng.

Nửa đêm, giông tố ập đến, cửa kiếng run lên trong trận gió giận dữ.  Trái tim tôi thắt lại nghẽn trong lồng ngực vì một dự cảm mơ hồ.  Tròng thêm áo khoác nhẹ, tôi dò dẫm mở cửa bước ra ngoài hành lang và lần theo cầu thang lên phòng của Nhiên.  Một bóng trắng mảnh mai cũng hé sịt cửa từ phòng anh rể rón rén bước ra. Tôi chết lặng.  Nhiên đổ vào người tôi, bàn tay nóng bỏng ngan ngát mùi hoa lài đặc sánh ngây ngất chặn ngang miệng tôi:

- Miên đừng nói!

Vô thức tôi ôm chầm lấy Nhiên, nước mắt từng hạt to ứa ra chầm chậm.  Hàm răng Nhiên trắng lóa trong bóng đêm, môi Nhiên dầy dặn uống lấy từng giọt nước mắt trên má tôi:

- Miên nhớ bài này không " anh đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ"...

Anh rể ở nhà cả tháng đó.  Và rồi tháng sau nữa.

Chị Hai ngày càng lặng lẻ rúc sâu vào thế giới riêng của mình. Ngày nào chị cũng khóc than những cái cây con chị bắt tôi trồng đầy trong phòng, thiếu khí trời rũ đầu héo úa chết.  Trong lúc đó Nhiên mặc quần yếm cổ áo thun kéo trễ, tóc buộc cao dưới nắng trưa, mồ hôi rịn từng giọt to trên gáy trắng mịn, cười đùa lanh lảnh với Toản trong vườn hoa.  Anh rể mở bung hết cửa sổ, đứng chăm chăm nhìn xuống, đôi mắt lúc lạnh lẻo, lúc như có lửa.

Những ngày lạ lùng nhất mà tôi từng có.

Mấy tháng trôi qua trong không gian vừa sôi hầm hập, vừa lạnh băng giá đó, ngay cả những bức tranh treo trên tường cũng nôn nao lạ kỳ.  Đêm đêm vách tường rì rầm thở.  Gió chạy qua hành lang lạnh lẽo nhơm nháp mùi bùn tanh.

Có lẽ sau tuần trăng, triều cường lại trở về.

Mỗi ngày Nhiên đứng trước gương, chăm chăm nhìn vào chiếc bụng phẳng của mình thở dài.  Tiếng thở dài vọng vào bức tường những tiếng u u kéo dài, ngày càng uẩn ức, dồn nén.

Toản dạo này hay lẻn vào bếp quanh quẩn bên tôi.  Mắt ngó lên nhà trên đau đáu.  Nhiên chạy ùa xuống bếp, đu quanh cổ tôi cười thành tiếng.  Toản đứng sát lại một bên tôi, hơi thở dồn dập, mắt vằn đỏ.  Bộ ngực nổi vồng của Toản cộm lên nhấp nhô đau đớn.

Trời đất này còn làm người ta điên đảo đến bao giờ?  Tôi than thầm.

Một đêm trăng tròn, ba đứa tôi theo ghe to ra giữa cửa sông Nhà Bè câu cá chìa vôi. Đó là chìu theo ý Nhiên, Nhiên nằng nặc muốn bắt được một con cá chìa vôi mới thôi!

Lâu lắm rồi ba đứa mới ngồi riêng với nhau như ngày xưa.  Nhưng chẳng còn gì như ngày xưa.  Mỗi đứa đuổi theo một tâm trạng riêng, không khí đặc sệt u uất.  Nhiên như người đang lên cơn sốt, lúc cười nói duyên dáng, lúc trầm tư, lúc vui vẻ, lúc gắt gỏng.  Toản chỉ chăm chắm dán vào môi Nhiên như người khờ dại.  Còn tôi, mắc kẹt giữa bầu không gian đặc quánh, lặng lẻ cắm cúi chuẩn bị mồi câu.

Ghe ra đến chỗ nước sâu, gió bắt đầu nổi lên phần phật.  Mặt sông đen nghịt loang loáng ánh trăng như vẩy cá chìa vôi vàng óng ánh đùa giỡn.  Càng về khuya, đêm càng đậm đen đặc như có thể cắt thành khúc.  Gió ràn rạt quất vào mặt, ghe chòng chành nghiêng ngả.  Nhiên bám chặt vào tay Toản, bộ ngực phập phồng áp sát rạt vào vồng lưng săn chắc căng phồng bốc mùi mồ hôi mặn của Toản.  Thở dài một tiếng thật sâu, mắt nhắm nghiền, vòng tay Toản vung ra ôm trọn Nhiên vào lòng, hơi thở cồn cào không kềm chế.

Cuối thuyền có tiếng reo hò tở mở, tôi lần dò về phía đó.  Một con cá chìa vôi to chừng bốn kí lô được kéo lên, tròn vo hình đồng xu vàng óng sáng chói nhảy tanh tách trên sạp thuyền, mọi người xúm vào nao nức hớn hở.

Một cơn gió mạnh ùa tới, thuyền chòng chành rung giật như trong cơn động đất.  Đầu tôi căng lên đau nhức, tôi lần về phía mũi thuyền.  Dòng sông loang loáng ánh trăng, mặt sông căng duyềnh lên như vỏ trái đất đang nứt ra trong cơn đau đớn giận dữ.

Tôi loạng choạng quay về trong khoang ghe.  Chỉ một mình Nhiên nằm lại trõng chơ, áo lật lên quá bụng, phơi ra một khoảng trắng ngần.  Mắt Nhiên mở to trừng trừng trong ánh trăng.  Long lanh đầy ắp nước.

Ba ngày sau, giữa buổi cháo cá chìa vôi nấu với đậu xanh nêm gừng thái chỉ thơm lừng, Nhiên trợn mắt nhợn nhạo rồi ào ào bỏ chạy ùa vào phòng trong.  Anh rể, bất kể ông bà và ba mẹ Nhiên ngồi sững sờ bên bàn ăn, xô ghế bỏ chạy theo.

Năm phút sau, anh hớn hở chạy ra ôm Nhiên trong tay xoay tròn, reo ầm ĩ:

- Ói hết rồi!

Nụ cười ngớ ngẫn lan dần trên môi từng người:

- Ói hết rồi à? trời ơi, ói hết rồi...

Chị Hai lẩm bẩm:

- Ói hết rồi...- rồi bụm mặt òa khóc.

Nhiên tóc tai rũ rượi, mắt nhắm nghiền.  Từ trong khóe mắt, một giòng lệ chầm chậm rơi ngược xuống.

Cái thai không hành hạ Nhiên nhiều như chị Hai, dù cả nhà ngong ngóng xót xa nhìn theo từng bước chân Nhiên dùng dằng ra vào.  Mặc nhiên không ai hé răng hỏi về tác giả của cái bụng đang lùm lùm tròn căng từng ngày của Nhiên.  Các cánh cửa được mở tung ra, nắng tràn vào nhà rực rỡ.  Mùi bùn non cũng thế mà len lỏi vào từng ngóc ngách.

Nhiên không chịu được mùi bùn cống của cơn triều cường như trước nữa.  Mùi hoại sinh làm Nhiên ngầy ngật chếnh choáng, mầm sống đang cựa quậy trong người làm Nhiên co lại trước mùi đe dọa của sự hoại sinh.  Ngay cả khuôn mặt hậm hực gân guốc của Toản luẩn quẩn quanh bồn hoa hồng lửa cũng làm Nhiên khó chịu.

Đứng trước bồn hoa hồng vươn lên rực rỡ, Nhiên nhăn nhó với Toản:

- Anh làm gì với hoa hồng?  Nó chỉ toàn là mùi bùn.

- Tôi chỉ tưới nước cống thôi.  Hoa hồng hợp với nước cống.  Toản làu bàu.

Nhiên hét vào mặt Toản:

- Anh bị khùng hả?  Hoa hồng nào hợp với nước cống?  Anh dẹp ngay cho tôi.

Toản tiến sát vào người Nhiên, thì thầm:

- Tôi không điên.  Tôi biết cách với hoa.  Tôi biết cách với em.

Nhiên lùi lại, mặt đỏ bừng:

- Anh im đi!

Tôi chen vào giữa hai người:

- Nhiên đang khó chịu.  Toản thôi ngay đi!

- Tôi mới là người phải khó chịu.  Tôi mới là người biết tất cả, biết ai mới là chồng của Nhiên, ai là cha thật sự của con Nhiên.

Nhiên thất thần lùi lại một bước:

- Anh cút đi. Anh làm tôi muốn ói.

Anh rể bất ngờ xuất hiện sau khung cửa sổ, mặt tím đen nhìn chúng tôi:

- Nhiên nói rồi, cô ấy không thích mùi bùn.  Từ nay chúng tôi không cần người làm vườn nữa.

Phải hai người lực lưỡng mới xô Toản ra được khỏi cổng rào.

Mấy ngày sau Toản phát bệnh.  Khi đưa vào tới bệnh viện cấp cứu, toàn thân đã tím đen.  Người ta nói do Toản trầm mình cả ngày trong nước cống, anh đã bị virus ăn thịt người tấn công qua những vết trầy xước.  Người ta nói Toản không ngừng gào thét gọi tên Nhiên, đến nổi người ta phải chích cho anh một liều thuốc morphin loại cực mạnh.

Đêm đó Nhiên lăn lộn trong tay tôi câm lặng, mắt khô khốc không có lấy một giọt lệ.

Đêm Nhiên sinh em bé, Nhiên cũng lăn lộn như thế, cắn chặt môi đến bật máu, mắt cũng khô không khốc không có lấy một giọt lệ.  Lúc đứa bé trai to đen trùi trũi khỏe mạnh bật tiếng khóc vang vang khắp cả phòng sanh, Nhiên thở hắt ra, níu chặt lấy tay tôi:

- Miên yêu nó nhé, như đã yêu Nhiên.

Rồi tay Nhiên lỏng dần.

-----------------------------------------------

Ai cũng có những bí mật sống để dạ, chết mang theo, cả cuộc đời đào sâu chôn chặt.

Huống chi đó là bí mật của một người mình đã yêu thương.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Tư 20184:43 CH(Xem: 1387)
Buổi tối ngày 2/1/1946, tại một biệt thự ở Neuilly, ngoại ô Paris, Tướng Charles de Gaulle đã cảm khái nói với con rể tương lai như sau: "Nước Pháp thật thiếu may mắn!" [Vraiement, la France n'a pas de chance!]" (1) 1. L'Institut Charles de Gaulle, Le général de Gaulle et l'Indochine, 1940-1946 (Paris: Plon, 1982) pp 180, 182, 200. [Sẽ dẫn: De Gaulle et l’Indochine, 1982]. Lời than thở trên đã được thốt ra vì một món quà năm mới mà Thủ tướng Lâm Thời Đệ Tứ Cộng Hòa Pháp chẳng hề trông đợi: Tám ngày trước, 26/12/1945, một tai nạn phi cơ giữa lòng rừng già Phi Châu đã phá hỏng kế hoạch bí mật mà De Gaulle và giới thân cận trù liệu từ nhiều tháng—Tiểu đoàn trưởng (Thiếu tá) Vĩnh San, lá bài chính của kế hoạch trên, có mặt trong số hành khách xấu số của chiếc phi cơ lâm nạn. (2)
31 Tháng Ba 20181:21 SA(Xem: 1836)
Đúng 14G40, tàu chuyển bánh. Chúng tôi nô nức nhìn sang hai bên đường, quan sát cảnh vật. Sài Gòn vẫn đỏ rực màu cờ và biểu ngữ, dấu tích của những cuộc “diễu hành” và “diễu binh” mừng “đại thắng mùa Xuân 1975,” “giải phóng miền Nam” từ Bắc chí Nam suốt một tháng qua—với chi phí khá lớn, hẳn có thể sử dụng một cách tốt đẹp hơn cho các kế hoạch an sinh xã hội, xóa đói giảm nghèo, với tiêu chuẩn phân chia giàu nghèo 150,000 đồng mỗi tháng. Nhưng những chính quyền chuyên chính—hay, “dân chủ tập trung,” nếu muốn—thường dành cho ngành tuyên truyền ngân khoản lớn...
20 Tháng Tư 20181:21 SA(Xem: 190)
Đôi mắt biết nói của tôi ơi / Em thắt lọn tóc mây lăn xăn trong chiều / Chùng chình cơm áo mỏng / Đã bao lần tôi ngoảnh mặt giấu tâm tư vợi đắng / Khi lặng nhìn mái tóc em lấm tấm điểm sương /
19 Tháng Tư 20181:11 SA(Xem: 926)
Không còn viên Pin nào nổ tung trên bãi mây / Bà Ngoại gầy chống cây gậy gầy đi vào cuộc kháng chiến chống lại bầy cá ma / Bầy cá ma khóc đỏ mắt / Má tôi chạy bắt chảo mỡ lên chiên lại cái giếng nước /
19 Tháng Tư 201812:58 SA(Xem: 203)
Một lũ sói đấy / Đang chăn dắt bầy cừu / Sói đầu đàn no nê / Dây xích sói chia khẩu phần /
19 Tháng Tư 201812:49 SA(Xem: 222)
từ nghìn hư ảo xót xa/ đêm trôi tuyệt vọng mưa sa phận người/ xin cho tôi gửi lại đời/ chút tình hoang phế giữa trời tịch liêu/
15 Tháng Tư 201811:44 CH(Xem: 407)
Em tôi chân trần chạy trên cát bỏng nắng hè ngóng chiếc thuyền cha hun hút chân trời / Mẹ nhoẻn miệng cười vẫy năm ngón thon hồng ung dung chìm vào con nước / Gió miên man đồi cát chập chùng trắng khăn tang phấp phới / Cọng rơm héo hắt /
13 Tháng Tư 201812:09 CH(Xem: 630)
“…Trong tác phẩm của mình tôi luôn muốn và cố gắng nói được một điều gì đó, dù rất nhỏ, nhưng cũng phải chuyển tải một thông điệp nhân văn. Nhân vật của tôi dù có đê tiện, có ghê tởm đến đâu thì cuối cùng cái mà anh ta để lại trong lòng độc giả chính là niềm tin rằng anh ta sẽ tìm đến với cái thiện, vì vậy anh ta trở nên đáng thương, chứ không phải là đáng trách…”
12 Tháng Tư 20189:03 CH(Xem: 601)
Bạn có biết thế nào là chơi cờ tướng không? Chắc chắn khi tôi hỏi câu này, nhiều người sẽ bảo: chơi cờ tướng dễ ợt, hoặc chuyện chơi cờ tướng thì có gì là lạ đâu, chỉ hỏi qua một lúc là biết. Nào con mã con pháo con xe con tốt, ai mà không biết mấy con ấy chứ. Nhưng tôi vẫn sẽ bảo với bạn là bạn chưa biết một tí gì về chuyện này, chưa biết thế nào là cái cụm từ chơi cờ tướng của tôi. Trong cái thế giới mà chúng ta đang tồn tại, nhiều cái cứ trôi qua trước mắt, ngay cả khi nó nằm trong tầm tay chúng ta, chúng ta vẫn cứ không biết gì về nó.
12 Tháng Tư 20182:22 CH(Xem: 2399)
Năm tôi lên 12 tuổi, học trường huyện xa, cha tôi cũng gửi về nhà một cái xe đạp màu hồng như đền bù cho tôi. Tôi lập tức lấy ngay sơn màu đen trét lên khắp xe vằn vện như con chó khoang. Tôi không thích ai thương hại, lại càng không thích màu hồng. Ai gán tình yêu với màu hồng. Tôi nghĩ tình yêu của cha tôi hẳn phải là màu đen, đen như trái tim tăm tối của ông, chỉ có nhân danh một tình yêu màu đen đặc sệt mù quáng như thế người ta mới có thể vứt bỏ một đứa con, một người vợ đã cũ chạy theo người đàn bà khác trẻ hơn tốt hơn như cha tôi thường hảnh điện nói.