- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,539,496

Có Dòng Sông Nào Vừa Chở Huế Đi...Và Những Bài Thơ Khác

01 Tháng Mười Hai 20145:02 CH(Xem: 18465)

Nguyen Hoang Nam - Ngu
Ngủ - ảnh Nguyễn Hoàng Nam


 


Có dòng sông nào vừa chở Huế đi


trên con thuyền nan thật nhẹ
chẳng động tiếng buông mà se tím nỗi buồn
em về vén sợi tà vương
mái thề rét buốt
câu hò nỉ non trên ngọn mắt
run rẩy hầu đồng bóng nước
kẻ xướng người xô
những mái đầu xanh đầu bạc dãi dầu
gió lay lay vần phụ họa
buồn tênh
buồn tênh
mênh mênh mang mang
thuyền nan bến cạn
Phu Văn Lâu thấp thoáng
" đưa câu mái đẩy chạnh lòng "


Có dòng sông nào vừa chở Huế đi
ơ hờ
cơn mưa tạt dầm khua nước
mưa trôi
nước trôi
nỉ nôi
bóng xưa chìm lặn
trầm ngâm đứng đó rêu rong

 

 

Cơn mưa về hơi sớm


Bình minh đã dậy đâu
Nỗi nhớ sa nặng hạt
Thấm vào đất thật sâu


Ừ, thì mưa nỗi nhớ
Cứ tan mau tan mau
Nhớ thành dòng cuộn chảy
Dưới mạch ngầm mà say


Mưa phớt mãi bay bay
Tóc mai cài hạt nhỏ
Giá bình yên như cỏ
Níu ta chút tuổi mềm


Mong gì mà mong nhỉ
Nhớ thầm thì vừa lên
Tách mầm nghe thật nhẹ
Bông huệ mưa vừa hé


Nhớ em và nhớ mưa
Cứ sa hoài nặng mãi
Mưa rả rích đêm nay
Mưa rả rích hết ngày


Dòng dụ ngôn di chuyển trong chiếc lưỡi của cỏ

liếm đồng loang
chỉ còn lại ngày tàn cỏ ướt
người về canh sương
gột nỗi buồn hôm qua còn nằm trên đất

Dòng dụ ngôn di chuyển trong chiếc lưỡi của cỏ
nuốt đôi mắt
ướt mềm
nỗi hoài nghi của loài đóm đêm
cũng vừa biến mất
khi bình minh vừa sáng phía chân trời

Dòng dụ ngôn di chuyển trong chiếc lưỡi của cỏ
vừa nuốt giọt sương vàng
bỏ lại nỗi buồn ở đó
canh đêm

 

 

 

Hình như chúng đeo gọng trong trái tim

Những phiến kính mờ
những hạt mưa mờ
đủ lâu để níu
ngày đi qua chạng vạng
đôi mắt thẫm chưa kịp đuổi sắc lặng màu đêm

Những phiến kính mờ
dày nhanh dần lên
sương lấp chân mày bạc mỏng
một ngón tay chìa vẽ
trái tim nhỏ sau ô cửa khẽ lặng im

Và mưa...mưa...
trong dấu ngoặc kép tôi tự đặt mình
mưa, dòng sông, sóng đang nhảy múa trên bờ
và tôi, như bạn có thể nhìn thấy
trôi ra

 

Chiều trời đánh vỡ chiếc gương

Lóng nga lóng ngóng thấy thương mặt mình
Lật trăm ngã bảy đường kinh
Tụng cầu niệm chút cho mình thảnh thơi

Mặt sao nhìn quá trời ơi
Nhăn nhăn trên trán rụng rời mà nghiêng
Mái nhì xuôi ngược con thuyền
Khum khum vòm mái ru nghiêng đựng trời

Hỏi gương xin chút mặt người
Về mà đắp lại mảnh rời khuyết hao

Bạn muốn in bài thơ

trên trí nhớ
và khâu bằng lề đạo đức
bài thơ phải chiết khấu

năm bảy dòng đầu
cắt
và bài thơ chảy máu
đau
như những sợi len đan nỗi chờ đợi
mà đứt

Bài thơ đến dự
buổi hòa nhạc miễn phí
và chịu khó ngồi nghe những dòng quảng cáo
về sự kiện, vềcông bằng, tin vui chào mừng...đại loại thế
bài thơ ngủ quên
chờ giấc mơ cầu vồng đánh thức
bện trong những sợi len nhiều màu
bài thơ nổi cáu
không thể gỡ lời ú ớ
rối từ những chữ cái i tờ


Người thả câu thơ thành vòng tròn

giữa mùa đông không mang màu sương bóng
xám xanh em
dẫn cơn đau phổ độ
miệt mù giữa xứ nhân gian
em cười với trầm luân và cầu nguyện
giữa đôi tay khép chặt nỗi ngước dời
người thả câu thơ thành nỗi buồn mà ngắm
phố khuyết rong rều
hát điệu gì xa xăm

con đường về nỗi từ biệt hóa câm
đôi mắt còn xanh xám
em
dẫn cơn đau phổ độ
rơi miệt mù giữa xứ mưa


Ngày mất trắng

Phố thức
em và anh cũng nỗi nhớ rêu rong
này con thuyền kia chở tuổi
sao vàng vọt mà mặc ánh trăng ?

Con đường giờ dây trắng
nỗi nghi ngờ rối bện
đâu chịu chảy ngược dòng
mà vòng nỗi nhớ
thu về vàng vọt chín muồi

Đêm cười
chừng như đôi mắt không còn đuôi
đổi mua bán chác
những nhọ nhem tình ái
em lại vét cạn mình mà lọ mọ đếm đo

Em ơi
đêm đã rụng tàn tro
sau dấu chân mày thưa nhạt
em chống chếnh ngờ vực
buốt tàn lạnh quá mùa đông ?


Sự thật

như một gã ma cô
đòi nợ cô gái điếm
rồi cười với gã vé số dạo qua
nó khà khà và ngật ngưỡng xoa
ừ là
sự thật mà
có một điều gì xa thật xa
trong tấm áo choàng

nó lại cười òa
về lũ sâu đo
vừa chết cạnh mép lá
bởi vì quá no
sự thật ngồi co ro
trong góc quán hẻo
lại chờ cô gái điếm mà reo
em là người gieo
sự xóa đói giảm nghèo

sự thật chanh chua pha chế
chẳng phải từ ngẫu nhiên
một cốc nước thật say
của đường hóa học lên men

sự thật xô ngã
những thứ âm thanh - sóng
những gương mặt người - sóng
nhấp nhô
cao thấp
chúng sượt soài một vũng
như là một đêm không trăng sao
thật đẹp của cô gái điếm
để nó được là gã ma cô đòi nợ
và cười giễu gã bán vé số dạo qua

sự thật vừa đi qua
không phải bóng trăng ngà

Tôi đọc ở đâu đó

" Hình dạng cái bóng của nhà thơ?
- Hình chữ S mang chứng thấp khớp mãn tính." *
hôm qua thơ được mát sa giữa cái nắng đường về Đại Nam
thơ mát sa cho nỗi đau
một cách miễn phí
nên thơ nghẹt ứ
ngàn ngàn gương mặt triệu triệu đôi chân
giữa ngã tư ngã năm đường
ùn nhau mà chảy

thơ ước mình được là cổ máy chém
rẹc rẹc ồn ào
sẽ không có tiếng khóc và sự chiêm bao
không có tiếng đe nẹt và hằn học nhau
không có gì nữa cả
thơ cắt nỗi tất tả trên đường
thơ cắt cả mưa tuôn
mà hát

thơ sẽ không buộc cho mình điều gì
ngoài tiếng rêu rao của tên đao phủ
sắc lẹm
thơ sẽ ung dung đi bộ và vẽ vời những ngôn tình trên chiếc lá
mà đòng đưa

 (* trích thơ Lưu Diệu Vân)


Những gương mặt cũ xì

của thơ
vắt giò lên trán mà đọc
ò ó o
tán cả nàng mặt trời buổi sáng
bình minh không thức dậy sau một đêm trác táng nỗi buồn
tiếp tục rót thơ đầy miệng
và lấp liếm
cho những số phận còn đeo bám chiếc đuôi

những gương mặt ầu uôi
xị xuôi mà khề khà tụng
những chiếc bụng rỗng
những đôi mắt rỗng
những đôi tai rỗng

như nếm cuộc đời bằng chiếc lưỡi mù vị

thơ mơ về chiếc bị
của Homer
đựng cuộc chiến thành Troy
đựng những đôi mắt bạo chúa
mà đặt trên ngọn lửa

hôm qua
thơ lại gặp những gương mặt cũ xì
như cái bóng bì của lợn
thơ khóc
đặt năm bảy điều vào một cốc nước lọc
mà uống
kèm với viên thuốc nhức đầu
dùng tạm


Chỉ là một đường mây

rất nhẹ
và nỗi khát khao đã không còn vấn an sự im lặng trên làn môi khô
còn lời thì thầm trên khung cửa
xoay
xoay
thật nhẹ trong cái nắm cầm của gió
có tiếng mầm đêm vừa nhú
trên màu trăng lạnh hơn hôm qua
hình như có sự khởi cầu vừa cất tiếng
rơi trong sự im lặng nghẹt thở
vừa tan

mỏng như một đường mây
rất nhẹ
dăm câu chuyện vu vơ của sóng
chừng nghe tuổi lướt
qua khúc quành sông với một tiếng cười
lặng im


Thơ thách đố


với toán học
nó làm phép cộng trừ yêu và ghét
không nằm trong công thức gạn lọc
thơ vẽ đồ thị bình phương lên chiếc bóng
gieo nỗi buồn lên mỗi bông hoa bồ công anh
rơi trên thảm cỏ xanh
và mắc rối
những câu thơ cuốn sợi
chờ giọt sương trôi

thơ nói thật
bởi thơ đâu có thời gian đâu mà ghen ghét
thơ thương xót trẻ em và muốn tìm câu trả lời
cho bất phương trình không nghiệm
thơ nói bằng tiếng Anh
oh yes
oh no
đúng và sai
rõ ràng như những nét chữ thơ ngây
rõ ràng như thơ đang dát mỏng vầng trăng bạc

và thơ nghe
những con số lặng im thở dài bên ngoài cửa sổ
chúng đang tìm nơi trú ẩn cho sự dối trá của những phương trình


Từ khi thơ

hút cạn biển xanh
trong khung xương của loài hải ngưu hóa thạch
thơ muốn minh bạch
những lằn vạch đầu tiên của chữ cái Latinh
thơ không nhìn ra hình dạng đôi mắt
nhìn chúng như đôi cánh
của loài dơi
và thơ bơi
từ khi sóng xanh không còn quẫy
chúng đang bài tiết
và vẫy vẫy đôi tai
lắng nghe điều gì đấy
từ câu chuyện của những loài nhum biển

thơ vẫn đang thở
ì oạp chờ
giả mã những kí tự vừa bong lóc sau những đêm thức trắng
a i ai, ơ i ơi...
lơi khơi
giữa chợ mà không có một dự báo về giá mới
của đôi mắt

nên giữa đêm khuya khoắt
thơ vẫn thầm nhắc
bao giờ gỡ được đôi mắt
ở phía ngoài xa
trên bộ khung xương hóa thạch của loài hải ngưu đang đứng ?

NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Tám 202012:15 SA(Xem: 4021)
Giai đoạn ngắn ngủi từ ngày 9-10/3/1945, khi Nhật chấm dứt chính quyền Bảo hộ Pháp tại Đông Dương bằng chiến dịch Meigo, tới ngày 21/8/1945, khi guồng máy quân sự Nhật bị sụp đổ là một trong những thời kỳ quan trọng trong lịch sử cận đại. Trong giai đoạn này, hai chính phủ “độc lập” ra đời, chấm dứt hơn tám mươi năm Pháp xâm chiếm, và kích động một cuộc cách mạng xã hội mà đặc điểm là hiện tượng Việt-Nam-Hóa [Vietnamization] tất cả các cấu trúc xã hội. (1)
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 11104)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
07 Tháng Năm 202111:56 CH(Xem: 254)
anh giữ gìn bộ đồ lót của em đúng ba mươi năm / dù anh dọn nhà đã nhiều lần / thay đổi bao nhiêu chỗ ở / anh vẫn đem theo / để nỗi nhớ thương như trăng sao trên trời / làm chứng tích của đời anh / cho em
07 Tháng Năm 20215:08 CH(Xem: 218)
Tuần trăng mật của hai người là một chuỗi ngày rờn rợn và dài lê thê. Nàng có mái tóc vàng, xinh đẹp và e lệ. Chàng thì tính khí lạnh lùng, khiến những giấc mơ diễm tình thời con gái của nàng trở nên băng giá. Nàng yêu Jordán rất đỗi, tuy lắm khi lại thấy lo sợ bâng quơ, nhất là mỗi đêm cùng chàng đếm bước trên đường về nhà, nàng lén nhìn dáng vẻ cao to của chàng, lầm lầm lì lì không nói không rằng. Còn chàng cũng yêu nàng thắm thiết, nhưng không thích biểu lộ ra ngoài.
07 Tháng Năm 20214:56 CH(Xem: 140)
...một thập kỷ gian nan của nông dân Dương Nội qua cuộc trò chuyện với anh Trịnh Bá Phương - một trong những người có mặt từ đầu - đã góp phần không nhỏ trong nỗ lực xây dựng sự đoàn kết đấu tranh dai dẳng của bà con. Mong rằng chúng ta sẽ học được nhiều điều từ họ, những người mà nhà thơ Hồng Nguyên gọi là “Áo vải chân không đi lùng giặc đánh”.
07 Tháng Năm 20214:48 CH(Xem: 216)
Tiếng nói đầu tiên của một em bé khi bắt đầu học nói là Me, Mẹ, Mạ, Má, Mommy, Maman, và nhiều nữa với những ngôn ngữ hay tiếng địa phương khác, đặc biệt hầu như đều bắt đầu bằng chữ “M”. Có lẽ đó là mẫu tự thiêng liêng chung của nhân lọai khi gọi người đã cưu mang, yêu thương và đùm bọc mình suốt cả cuộc đời. MẸ ở kinh thành hay MẸ ở nơi thôn dã, MẸ ở trên núi hay MẸ ở dưới biển, MẸ là lá ngọc cành vàng hay MẸ gặt lúa trồng rau….. MẸ cũng mang nặng con chín tháng mười ngày, MẸ banh da xẻ thịt đưa con vào đời, và khi con khóc tiếng khóc đầu đời, MẸ đã vừa khóc vừa cười ôm con vào lòng mà quên đi hết những nhọc nhằn mang nặng đẻ đau. Khỏang thời gian còn lại của MẸ là ôm ấp, bảo bọc, hy sinh, dạy dỗ….. và nhiều lắm của tình mẫu tử MẸ dành cho đàn con của MẸ, và cứ thế mà nhân lọai tồn tại và phát triển.
07 Tháng Năm 20214:37 CH(Xem: 255)
Thời ấy nhà có cái xe đạp được coi là quý rồi, thường là tôi đi bộ suốt. Tôi nhớ có lần đưa con trai đi chích ngừa ở bệnh viện khá xa nhà, tôi đã đèo nó trên xe đạp. Con tôi lúc đó chỉ mới sáu tuổi, lúc về nó bi bô với mọi người : "Mẹ con đó, đi xe đạp mà chậm hơn người đi bộ. Khi muốn dừng xe lại, mẹ chà chà cái chân để kít xe lại. Qua đường, mẹ dắt xe qua chứ không dám đạp qua"! Mọi người đều cười ồ mà tôi lại nghĩ điều đó có gì để cười đâu nhỉ!
07 Tháng Năm 20211:54 SA(Xem: 305)
Tôi gặp anh Nguyên Minh lần đầu tại một quán cà phê vỉa hè đường Phan Xích Long. Hơn mười năm trước tôi thường viết bài trên trang vanchuongviet, ngày ấy chủ biên Nguyễn Hòa chưa ngã bệnh anh còn xông xáo chuyện chữ nghĩa. Anh em thỉnh thoảng gặp nhau khi tôi vào Sài Gòn, hôm ấy có tôi, vợ chồng anh chị Trương Văn Dân _ Elena, anh Nguyễn Hòa hẹn gặp Sâm Thương và Nguyên Minh. Các anh đều là những bậc tiền bối tôi ngồi nghe các anh bàn luận và dự tính ra mắt một tập san văn học nghệ thuật riêng của mình, từ đó anh em quen nhau.
07 Tháng Năm 20211:47 SA(Xem: 289)
Nguyễn Vinh. Con trai lớn của Ông Nguyên Vĩnh và bà Trần Thị Dung. Bà Dung đưa con gái út là Vân đi học bằng xe đạp điện. Một chiếc mô tô 125 phân khối tông một phát. Vậy là, cả mẹ cả con ra người thiên cổ. Kẻ gây án vù một hơi mất dạng. Đoạn đường nơi xẩy ra tai nạn không có camera hành trình nên bó tay cái vụ truy thủ phạm. Nhưng...
03 Tháng Năm 20215:44 CH(Xem: 340)
Đưa nhau về qua phố, trăng ngủ vàng trên tay / Nụ hôn trao ngỡ ngàng, gió thơm hương tóc cài / Môi kề môi vụng dại, sợi tình theo gió bay / Ta giấu vào tim nhau