- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,143,838

Những Bài Thơ Mặc Niệm Thu

10 Tháng Mười 20143:11 SA(Xem: 12050)


PhamHoaiNam 12
Ảnh Phạm Hoài Nam


MẶC NIỆM THU

 

ngày ngôn từ đã vỡ

tôi cố gửi đến em một nỗi nhớ

cơn bất lực tràn về

tiếng nói bị hút vào bóng tối trống rỗng

đêm loãng ra trong hỗn mang nắng

con thạch sùng ngồi hát lời tay

tiếng thét trong giấc mơ ngày úp mặt

mấp máy hình môi

những giọt màu vặn vẹo hổ phách

chốn mai phục của cơn buồn

phác họa nỗi đau không lời

chiếc não bệnh tật nở ra trong màu xanh giả tưởng

người đàn ông về nằm thu lu trên đám rêu

chữ thì thầm bị rỗng ruột

nỗi nhớ được trả lại

không thể gửi được gì cho nickname Người dùng Facebook

vỏ ốc vòng xoay

khai quật một cảm thức cũ giữa hình hài bài thơ cũ

niềm vui tan biến đã lâu

ngày thất lạc một bụi ố rách rưới

hài cốt ngôn từ được tẩm liệm

về cháy dưới mù sâu.

 

 

THẬP TỰ  ĐÔNG

này là sáng bên này là tối

nhặt chiều vui khéo khéo lụa là

này hình dung bên này là tuổi

thuyền sông trôi nhấp nháy sao sa

 

Màu thân thể ngó chừng cũng cũ

có nỗi buồn đóng vảy hom hem

cơn co rút chảy tràn mộ chí

trận siêu sinh là chút êm đềm

 

đồi vĩnh hằng ngày chưa kịp hóa

sắc nguyên trinh không hẹn tháng dài

buổi mất ngủ già như quá khứ

cùng nỗi buồn thành chuỗi song thai

 

đẩy mùa thu đứng về cuối phố

nhẹ niềm vui chút chút xoa nhàu

anh thập tự vác mình qua đêm gió

lạnh ngàn ngàn nỗi nhớ lung sâu.

 

 

 

ĐỊNH NGHĨA

Bài thơ buồn bỏ chữ đi tu

em bỏ mặc tôi phương nào mải miết

mảnh vườn cũ rêu tàn phai chứng tích

trăm năm già trong tiếng hát hôm qua

 

Ngày đuổi bắt nhau giữa mùa chật hẹp

nhánh thời gian gầy guộc rũ thiên hà

để lặng lặng cho nỗi buồn an táng

để manh nha vô cảm khép mùa qua

 

sau quá khứ có những điều không thật

sau tình xa vô thời lượng lối nhàu

mở ký ức có nỗi buồn đã vỡ

với hình hài dụ dỗ nụ hôn đau

 

sau ký niệm có bài thơ chết yểu

sau bặt âm không một tiếng dư vang

anh đã để mặc anh mùa an nghỉ

để bài thơ một chấm lặng cuối hàng.

 

LẠI VỀ GÓC TỐI

có góc tối mùa thu gọi tôi về trú ẩn

cuồng phong xa

khi những con số đã nhòa đi ý nghĩa

chợt thèm một vòng ôm chính mình

cho những siêu độ song sinh

mùa thu chết đuối trong âm u

giọt nước mắt tử nạn được về chôn trong nghĩa trang hồi ức

co ro tiếng nói của những ngày mất mặt

cơn lũ đã phong tỏa các con đường

tiếng hát anh không thể tìm đến em

về suy kiệt nằm trong góc tối

hấp hối khúc cảm giác cháy khét

chờ tiếng kinh chiều

Ave Maria

vùng trời vỡ ra nghìn giọt sám hối

màu mây áp thấp lẫn vào quá khứ không có thật

anh chọn cho mình một tiếng đau trong bài thơ đã cũ

gió rú đuổi bắt mùa thu trên cánh thời gian

lạnh một sinh phần

tiếng nói méo mó thoát ra từ chiếc chân răng rưng rức mủ

tìm một chỗ ngồi cho ngày qua vốn chật chội trên trái đất này

giữa góc tối của mùa thu trú ngụ

nắng đã lìa cành trong chạng vạng siêu sinh

 

 

Phương Uy

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Tám 20189:50 CH(Xem: 961)
Sau khi đã tập tành yêu anh / Em tập tành chia tay, tập tành giận dỗi / Tập tành nghi ngờ anh nói dối / (Rồi không tin anh nói thật bao giờ) Nên em nói lời sũng nước /
04 Tháng Tám 20186:58 CH(Xem: 846)
Nước Mỹ của chó mèo có giá hơn đàn ông / Nhưng tổng thống lại là lão già đang chực chờ xuống lỗ / Người ta chửi ông ầm ầm trên mặt báo / Mà tuyệt nhiên không sợ bắt bỏ tù /
02 Tháng Tám 20184:54 CH(Xem: 1478)
Phan Nhật Nam cũng là bút hiệu, Rốc là tên gọi ở nhà; sinh ngày 9/9/1943, tại Phú Cát, Hương Trà, Thừa Thiên, Huế; nhưng ngày ghi trên khai sinh 28/12/1942, chánh quán Nại Cửu, Triệu Phong, Quảng Trị. / 1954-1960 tiểu học Mai Khôi Huế; Saint Joseph Đà Nẵng; trung học Phan Chu Trinh Đà Nẵng / 1963-1975 tốt nghiệp Khoá 18 Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, gia nhập binh chủng Nhảy Dù, qua các đơn vị Tiểu Đoàn 7, 9, 2, và Lữ Đoàn 2 Nhảy Dù; Tiểu Khu Bà Rịa Long An; Biệt Động Quân; Ban Liên Hợp Quân Sự Trung Ương 4 và 2 Bên.
30 Tháng Bảy 20187:13 CH(Xem: 558)
chủ nghĩa marxist mê sảng chạm vào chiếc lưỡi hái ngọt lịm đường cắt / sau đó chúng vươn móng vuốt nhưng bộ mặt rất nhu mì / nhẩn nha cấu cào đào sâu lỗ huyệt / khi ấy, hàng triệu con mắt sững nhìn /
30 Tháng Bảy 20181:48 CH(Xem: 779)
Tác phẩm của Phạm Tăng thật lạ lùng quyến rũ. Hội họa ư? Ta chỉ thấy những mảng khảm, cẩn, màu sắc và hình thái vô cùng khác biệt toát ra từ một phép luyện đan mê ảo của đất trời như những viên đá quý hoặc những tia phún thạch từ hoả sơn phun ra. Những sắc diện lấp lánh tia vân tựa như vô vàn dòng điện giao thoa này, khi đông đặc, đã đóng cứng cái trận đồ của những lực nguyên thuỷ như ta thường thấy trong rễ cây, trong nham thạch, trong vũ điệu của lửa.
29 Tháng Bảy 20187:36 CH(Xem: 500)
Em nói hết những điều gì có thể / Em phơi bày những giấc mộng không còn / Anh muốn nghe thêm một lần em kể / Để tô giùm môi đỏ lại màu son ?
27 Tháng Bảy 20188:59 CH(Xem: 1363)
Ngọn nến nhỏ gồng mình chống lại gió ác len lỏi. Xa xa có thể là gò hoang, nghĩa địa. Cái mùi máu tanh tanh ùa về. Chúng tôi không thể nói lớn, nào dám nói lớn. Bọn an ninh có thể đến đây và bắt chúng tôi bất cứ lúc nào. Nhưng dù sợ vào tù hay chịu lưu đày, tôi vẫn phải thành hôn với Bình. Tôi chọn Bình. Em có đôi mắt trong veo hiền lành dù bước qua đau khổ vẫn không thay màu sắc lạnh. Em cúi đầu dưới thánh giá hôm nay mà hồn em đã nguyện trao gửi cho tôi từ thuở khai sinh rồi. Ánh Dương cầu chúc cho chúng tôi mãi mãi hạnh phúc. Nhiên đã đứng ra làm chủ hôn lễ.
27 Tháng Bảy 20188:34 CH(Xem: 506)
Không còn người con gái ngước dịu dàng trán lấm tấm hoa đào / Không còn ngọn đèn thao thức lắng nghe tiếng vó ngựa mịt mùng sương trắng / Không còn dốc dã quì rực vàng lối vào nhà ai / Chỉ còn tiếng chuông trong veo thức giấc mặt hồ óng ánh ban mai / Không còn ai…
21 Tháng Bảy 20183:26 CH(Xem: 971)
gửi em lại những trang thơ / cầm câu lục bát tôi chờ đợi em / từ cơn mưa nhỏ êm đềm / sao quên Đà Lạt vàng nghiêng dốc đồi /
19 Tháng Bảy 20188:31 CH(Xem: 1586)
Mark đứng lặng nhìn những chiếc xe lướt qua khu phố yên tĩnh đến trầm mịch. Anh hít hà thật sâu mùi không khí xung quanh nhà thờ. Mùi của gỗ sồi, của mặt đất ẩm ướt, của nước mưa trượt dài trên gương mặt thằng đàn ông ba mươi bảy. Đâu đó có mùi của Liz còn vươn vất. Bậc thang này Liz đã bước qua mỗi sáng chủ nhật. Chiếc ghế này Liz đã từng ngồi bao nhiêu lần? Liz đã mặc chiếc váy màu gì khi đi lễ? Con phố này Liz đã chạy xe qua lại mỗi ngày bao nhiêu quận? Cứ thế, Mark đứng đó hít lấy hít để thứ mùi không rõ tên cho đến khi trời sẫm tối.