- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

THƠ PHƯƠNG UY

02 Tháng Sáu 202212:19 SA(Xem: 8116)
PU 2

 

THƠ PHƯƠNG UY     

 

 

 

NGỤC THẤT

 

chúng ta không phải người đầu tiên đặt tên cho con đường đi về nơi sám hối

chúng ta không có kiếm trên vai và hoa hồng trên ngực

lời nguyền thánh em mang nhiều hơn bảy mối tội đầu

chúng ta đã xưng tội xong chưa khi những nỗi buồn lần lượt đến

cánh cửa cuối cùng cũng đóng

cả những mong chờ ở cuối đêm thâu

 

 

Chúng ta đã biết quá nhiều hạnh phúc để rồi phải khổ đau

Như tràng chuỗi lần tay sau những lần xưng tội

bên kia là biển tối

Gió có giật tung cũng không thấu hết lượn sóng ngầm

chúng ta làm thế nào để nguyện cầu cho những ăn năn?

lời chú ngày xưa như nụ hôn lầm lỡ

tình yêu phong ấn trong bài thơ mà em không thể  mở ra vì không còn ai nhắc nhớ

vụt bay như ánh sao rơi

 

Phương Uy

 

 

Phu7ongUy-2022

NGỤC THẤT 2

 

Tháng Tư, mặt trời phương Đông

Những tượng đá im lìm níu giữ

Có mùa hoa kẹt lại bên song

Người cũng không về nữa

 

Tháng Tư, nhập mùa trăng cố thổ

Cuộc rong chơi dừng lại trước hiên nhà

Ai đó chần chừ chẳng dám bước qua bậc cửa

Hành lang một mảnh hoang vu

 

Tháng Tư, chập chờn ánh trơi mộ địa

Thành phố những người đã cũ

Chén trà trong mắt vơi đi

Cũng chẳng thể tựa vào vai nhau mà khóc

Khi bên thềm nắng quái thiên di

 

Tháng Tư, tôi một khoảng im lìm đợi

Quá khứ xưa như chút bấc tàn

Em, có thể sẽ không cần vội

Kỷ niệm hiền như một chấm than.

 

Phương Uy

 

 UY -MeoNho

1991 THỨ 7

 

Vẫn luôn có một con mèo nhỏ bên cạnh mình mỗi khi im vắng

để cọ cọ vào bàn chân

nỗi hoang mang cực cùng khi xung quanh chỉ là khoảng trống

chẳng biết đâu là vô cùng

 

chưa một lần độ lượng qua nên con tim đôi lần bấu chặt

những giận dữ nhỏ nhen dù cào xới tướm máu bàn tay vẫn không lấp được để môi cười

liếm láp nỗi hoài nghi để tin vào những điều ( không biết có phải) là sự thật

tin người để thấy mình tồn tại lâu thêm

 

cũng đã nhiều lần học cách thứ tha rồi lại bỏ quên sót vào góc tối

mỗi lời xưng tội luôn day dứt những trẽn trơ

cúi mắt chẳng dám nhìn lên cao nơi chịu nạn

những hy lễ đãi bôi không thể ngẩng đầu

 

đã chẳng thể xoá sạch cho nhau bằng khoảng cách

những tưởng tượng trong mơ không phải lúc nào cũng là sự thật

trong những ngày người với người dù không thấy mặt nhau cũng không làm tan đi những thất vọng ghen hờn

thì cúi xuống mà ôm con mèo nhỏ lên đi.

 

PHƯƠNG UY

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 33764)
mưa biệt giam những ngày đầu hạ nhớ nhũng cơn bão rớt đất cũ qua ba chục năm mưa giông vẫn tồn tại
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 33937)
Làm sao để mỗi chữ trong thơ có thể trở thành một đơn vị nghệ thuật độc lập, có khả năng đứng vững như một người? Đó là một thách đố đối với những người sành chơi thơ, chơi chữ. Tạo được những câu thơ có thể đọc xuôi, đọc ngược, bỏ một số chữ đầu, cuối, mà vẫn là thơ...
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 33990)
Môi mọng tím bầm những dấu răng da thịt ấy đã nhàu nhò một dạo những ghế nệm trong xe không bao giờ khai láo những bàn tay vò nát ngực căng đầy
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 36548)
mùa này sương muối nhiều mặt nước lặng buồn như nồi sa thạch hoàng hôn chớ dám mượn chỗ đặt lưng. chiều hình như hẹp lại.
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 38355)
Nghe em nói giọng Quảng Nam lòng như có gió thổi ngang bất ngờ đậm đà như tiếng quay tơ mượt mà như tiếng ầu ơ cuối trời
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 38254)
thương cho mình một đời khốn khó đi trên một chân mà lội hết địa cầu từ đông sang tây đường dài thăm thẳm gậy trúc trên tay khập khiễng múa may
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 38953)
Những chùm hôn Không hoa, không lá và không tuổi Theo gió Qua ngàn dâu xanh Qua mái tóc em Ngập ngừng Những bộ cánh bay biến đâu mất
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 37851)
Có thật không một ngày nỗi trầm cảm bị trầm cảm không thể tiếp tục chờ đợi trong mỏi mòn buông thõng đôi tay rồi âm thầm lui về vùng tối
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 37382)
Lăn từ đỉnh cao lăn nhào xuống dốc Đến chỗ ta ngồi nó nằm trơ khấc Ta thì đi ngược nó thì lăn xuôi Nó chẳng nhọc công ta thì tốn sức
21 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 31093)
Chúng ta đang ở nơi nhiều toan tính thường tình Mỗi mặt người đều ẩn sự dối trá Trong một đêm nào đó năm ngón tay gầy của anh đã siết chặt em với sự cảm thông