- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

NHỚ CHUYỆN NGÀY XƯA

26 Tháng Bảy 202512:13 SA(Xem: 6572)

2025-07-26_001346
Mẹ Con - ành Internet



Thái Thanh

NHỚ CHUYỆN NGÀY XƯA


Hồi mình sinh con gái bé Kim, rút kinh nghiệm từ đứa con đầu lòng là cu Vũ mình bị tắt sữa đến áp xe vú. Đến đứa này sữa cũng căng đầy mà không bị gì cả, con bé bú trực tiếp vú mẹ no nê.


Khi cháu được mấy tháng tuổi, cháu sổ sữa trắng hồng bụ bẫm rất dễ thương. Một hôm mình bồng cháu ra trước nhà chơi. Có một người đàn ông gầy ốm, bế một đứa bé xanh xao khóc ngằn ngặt trên tay anh vì đói sữa, anh xin mình tí sữa cho con. Thấy tội, mình bồng lấy cháu và cho nó bú, bé bú no rồi nằm ngủ thấy thương lắm... Rồi người cha bế lấy con mình lầm lũi mà đi. Mình cũng quên mất hỏi vì lý do gì mà anh bồng con, tay xách nách mang mà không có mẹ... Đó là thời bao cấp năm 1985, con người tuy còn đói khổ nhưng chưa có những tệ nạn bán qua Tàu như bây giờ nên chảng ai nghi ngại gì mà không giúp đỡ.


Rồi mình quên mất luôn chuyện đó... Đến năm bé Kim học lớp 3 thì vô tình mình gặp lại người đàn ông kia. Hôm ấy mình đang bán hàng ở chợ. Anh ta đến mua hàng và ngờ ngợ hỏi: 

- Có phải nhà chị ở số 90 ngoài đường Phan bội Châu gần đây không ?

- À đó là nhà ba má tui đó. Có chiện gì hông anh?

- Tui tìm chị nhưng nghe nói chị không còn ở đó nữa. Hồi lâu chị có cho con tôi bú nhờ khi cháu mới 3 tháng.Tôi mang ơn chị nên nhớ rõ mặt chị cho đến giờ... Cảm ơn chị !


Mình phì cười và bảo: "Chuyện nhỏ xíu mà anh!". 


Vậy mà lần sau anh dắt theo thằng con năm xưa đó, hai cha con ghé lại và tay xách nách mang, đem quà ở quê nào chuối, nào xoài, nào ổi lên biếu. Mình mang đãi bạn hàng chợ ăn cho vui. Khi anh về, mình nhét tiền vào túi anh nhưng anh cương quyết không nhận. Sau nhiều lần như vậy đến một ngày không thấy bóng anh nữa, không hiểu vì sao.


Tự dưng hôm nay mình chợt nhớ ra câu chuyện này mà tủm tỉm cười một mình. Trong đời mình có những điều rất đỗi bình thường mà lại vui vui. Sao ta lại quên mất mà đi nhớ những điều không hay ho của mình và của người chứ.

Năm xửa năm xưa nghe và nhớ trong lời thuyết pháp của ni sư Như Thủy có câu này: "Có một mũi tên tẩm độc của ai đó bay lạc lỡ bắn vào chân ta. Thay vì ta nên rút mũi tên đó ra ngay, rồi băng bó vết thương lại cho lành, ta lại cầm mũi tên ấy xoáy vào cho sâu hơn, rồi truy tìm và oán hận kẻ đã gây ra nó. Tự ta làm khổ cho ta rồi". 


Trong cuộc sống hằng ngày cũng vậy vô số điều bất như ý. Sao mình cứ mãi băn khoăn về những lỗi lầm của mình và của người. Nào là: "Sao ta lại lỡ lời, lỡ làm cho người ấy đau lòng như vậy?. Sao kẻ đó nói những lời độc địa với ta?Sao nó là bạn mình mà không chung thủy với mình trong khi mình hết lòng với nó? Sao kẻ ấy cứ đi rêu rao nói xấu sau lưng ta những điều không đúng? Sao... sao... sao...? Vô số mũi tên mà mình cứ ngoáy sâu làm đau chính mình.
Người ta cũng như mình có lúc cố ý mà cũng có lúc vô tình làm đau người khác kia mà.


Thôi bỏ đi nhé ta ơi. Hãy tập quên đi những điều không đáng nhớ và tập nhớ lại những điều ta đã lỡ quên...

Sáng nay 18/5 âm là ngày vía Phật. Mình suy gẫm và sám hối điều này khi thắp hương dâng Phật. Có lẽ không dễ bỏ những thói hư tật xấu của mình nhưng mình sẽ cố gắng bỏ dần. Và cũng không dễ bao dung cho lỗi lầm của người khác nhưng mình cũng sẽ. Điều quan trọng là mình đã nhận ra được cái đúng sai của chính mình và của người mà gạn lọc cho tâm. Chỉ vậy thôi./.

Thái Thanh


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Mười 202512:14 SA(Xem: 3863)
Gặp gỡ trò chuyện với hậu duệ của cụ Mai Khắc Đôn, nghe kể một vài kỷ niệm về Hoàng Phi Mai Thị Vàng (Vợ vua Duy Tân, con gái của quan thượng thư Bộ Lễ Mai Khắc Đôn
13 Tháng Mười 202510:35 CH(Xem: 4787)
Duyên ngộ giữa tôi và Thụy Khuê lạ lùng như một sự ngẫu nhiên được an bài sẵn, chỉ đợi ngày tháng chín muồi là lóe lên như sao băng. Sự hiểu biết của Thụy Khuê, với tôi bắt đầu từ năm 2 đại học, hồi đó tôi khá mù mờ về văn học Việt, ngoài hai cái tên nổi tiếng đến mức quen thuộc là Nguyễn Huy Thiệp và Bảo Ninh thì tôi không đọc ai, đúng hơn là mấy ông thầy, mấy đứa đàn anh khóa trên chỉ nói về hai người đó với sự ngưỡng mộ tới cuồng tín. Tôi kén văn học Việt bởi sự khó chịu ăn vào máu thuở học sinh, suốt ngày phải đọc mớ văn học cách mạng mà vẫn phải cố khen, tán láo để lấy điểm cho bài thi, đợt thi vào khoa viết văn, tôi lại phải ca tụng Chí Phèo của Nam Cao dù tôi đọc truyện đó tới phát ngán, nói thẳng, đọc xong tuyển tập Nam Cao, tôi thấy tay nghề viết của ông chỉ ở mức trung bình khá, văn thô, trần trụi, tả thực nhưng ngôn ngữ chưa sắc, thiếu biến hóa, tầm nhìn vẫn mơ màng, thành ra hồi đi học tôi chỉ đọc phần văn học nước ngoài, cứ dính mắt vào văn học Việt là buồn ngủ...
13 Tháng Mười 202510:11 CH(Xem: 4392)
Viện Bảo Tàng The Getty toạ lạc tại thành phố Los Angeles, CA, USA. đã tổ chức một buổi triển lãm hy hữu kéo dài từ tháng 6 đến 28 tháng 9 năm nay, 2025. Buổi triển lãm có tên là "Queer Lens" tập trung vào chủ đề Lịch Sử Nhiếp Ảnh của Người Đồng Tính là một cuộc trưng bày thật đặc biệt và vĩ đại của Viện Bảo Tàng to lớn và nổi tiếng ở Nam California, Hoa Kỳ này. Hơn 270 bức ảnh thể hiện những biểu hiện về giới tính và tình dục qua hai thế kỷ đã xuất hiện như một khiêu khích mà chỉ Viện Getty mới đủ can đảm để dàn dựng. Phải mất gần 6 năm để chuẩn bị, sưu tầm, cùng những cố gắng và nỗ lực của nhiều người, buổi triển lãm mới được ra đời.
11 Tháng Chín 20259:55 CH(Xem: 5906)
Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ cu Tèo nhà tôi đều phải đánh răng. Mẹ Tèo mua cho nó ống kem dành cho con nít vừa ngọt vừa thơm, tôi thích hôn vào hai má của nó. Những lúc như vậy nó cứ nói: -Bà Quại nói "cái mùi gì thơm thơm quá đi", đi Quại. -Ờ, cái mùi gì mà thơm thơm quá đi! -Dạ mùi của thằng Tèo. Con mới đánh răng đó Quại ơi! Nó thích được nghe như vậy. Con nít thường sún răng nhưng cu Tèo nhà tôi hàm răng không bị hư cái nào mà lại rất đẹp. Chạnh lòng tôi lại nhớ Ba tôi.
13 Tháng Tám 20252:40 SA(Xem: 6912)
Thời còn học Trung học, nhỏ là con bé chúa mơ mộng. Chỉ cần một chiếc lá rơi, một vạt nắng bên hiên nhà hay một cơn mưa bất chợt tình cờ cũng làm chao động tâm hồn đa cảm của nhỏ và cho nhỏ có một giấc mơ đẹp... Trường nhỏ học là trường Nữ Trung Học nằm sát biển nên rất nên thơ và đẹp. Ngồi bên song cửa sổ lớp học, nhìn ra sân trường có hàng dương liễu xanh cao vút rung đùa theo gió thổi vi vu. Có thể nhìn thấy biển xanh lấp lánh dưới ánh mặt trời và những cánh buồm xa xa tận tít chân trời thênh rộng.
29 Tháng Năm 20251:06 SA(Xem: 8874)
Ở đâu tôi không biết chứ ở làng quê tôi, điều này đến thế hệ mình ít thấy được duy trì cách gọi này. Thôi thì con cái họ, họ cứ gọi tên cũng được, không sao! Nhưng với người khác nhất là anh em họ hàng nhưng họ lớn tuổi hơn mình thì cần lưu ý cách xưng hô cho lịch sự, dễ nghe để hiệu quả giao tiếp được tốt hơn.
20 Tháng Năm 202512:46 CH(Xem: 10088)
Tin anh Trần Hoài Thư mất đã được nhà thơ Phạm Cao Hoàng thông báo cùng bạn bè đúng một tháng sau ngày chị Nguyễn Ngọc Yến, người vợ dấu yêu của anh ra đi (27-4-2024), vào sáng ngày thứ Hai 27-5-2024 cũng là ngày lễ Chiến sĩ trận vong (Memorial Day) của Hoa Kỳ. Một trùng hợp thật ngẫu nhiên. Nhà văn nhà thơ Trần Hoài Thư là một sĩ quan thuộc QLVNCH ngày xưa và khi định cư ở Mỹ, anh cũng là một chiến sĩ trên mặt trận văn hóa, đã cùng anh Phạm Văn Nhàn, một đồng đội và bạn văn thời trước, xuất bản tạp chí Thư Quán Bản Thảo và thành lập nhà xuất bản Thư Ấn Quán với chủ trương khôi phục và vực dậy di sản văn chương miền Nam. Nay thì người Chiến sĩ ấy đã trận vong. Thật buồn!
18 Tháng Năm 202511:27 CH(Xem: 10855)
Ngày 06.05.2010, cách nay 15 năm, tôi mất một người bạn thân và quý ở Hà Nội. Đó là anh Hoàng Cầm. Hoàng Cầm và Thái Bá Vân là hai người bạn HN mà tôi có tình thân và quý mến từ những năm 1990. Tình cảm này đã gây trong tôi những xúc động sâu xa khi mất đi các anh. Tôi không làm Thơ theo lối “khóc bạn” cổ điển. Những bài Thơ viết về các bạn đã mất là những cảm xúc của một tình bạn tuy không gian cách xa, nhưng rất gần gũi trong Tình, trong Thơ.
28 Tháng Tư 20258:55 SA(Xem: 12601)
Sau 30 tháng 4 năm 1975, tôi chơi thân với nhỏ Ca. Hồi ấy nhà trường ra thông báo yêu cầu mỗi học sinh phải tự viết lý lịch cá nhân để nộp cho trường./ Đó là lần đầu tiên tôi cầm bút để viết lý lịch, năm đó tôi đang học lớp mười. Tôi tưởng giúng như lưu bút, viết thật ý tưởng về mình thích những điều vẩn vơ mơ mộng thời con gái vv... Nhưng thực tế thì không như vậy, vì trong lý lịch buộc phải khai rõ về cả cha mẹ mình./Nhỏ Ca viết xong lý lịch nó ghé mắt nhìn vào lý lịch của tôi rồi la lên: -Thành phần gia đình mầy phải ghi là "Bần cố nông" như tao nè! / Tôi nhìn sang các bạn chung quanh, ai cũng cùng rập khuôn ghi thành phần gia đình là bần cố nông. /Tôi thấy từ lạ quá, tôi không hiểu mặt ngớ ra./ Nhỏ Ca giải thích: -Mầy phải điền là "bần cố nông" thì mấy ông cách mạng khỏi bắt ba má mầy hiểu chưa.
27 Tháng Tư 202511:36 CH(Xem: 12974)
'BẾN BỜ' là một hành trình đầy cảm xúc, kéo dài suốt nửa thế kỷ (1975-2025). Giai điệu bài hát mặc dù khởi phát từ bối cảnh năm 1963, nhưng khi áp dụng vào bối cảnh vượt biên của hàng trăm ngàn người Việt sau 30/4/75, cũng có ba phần: hoạn nạn, giải thoát và kết thúc. Chỉ khác phần kết thúc, vượt biên thì hân hoan xây dựng đời sống mới, còn sau đảo chánh 1/11/63 thì tình hình lộn tùng phèo… Để ý, khi tái lập giai điệu, thay vì chỉ đổi nhịp cho Điệp Khúc như Lam Phương chỉ dẫn, tôi đã đổi nhịp cho toàn bộ bài hát từ 4/4 qua 2/4 và chọn Slow Rock thay vì Ballad hoặc Cha Cha Cha…