- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

KHI BÁO CHÍ BƯỚC VÀO CUỘC THANH LỌC TẤT YẾU

26 Tháng Sáu 20262:03 CH(Xem: 1362)

hinh sap bao năm 2017

Hình ảnh một sạp báo tại một con hẻm đường Nguyễn Thị Minh Khai, quận 3, năm 2017 (ảnh mạng)




Hoàng Thị Bích Hà

KHI BÁO CHÍ BƯỚC VÀO CUỘC THANH LỌC TẤT YẾU

 

 

Tôi không sống bằng nghề báo nhưng luôn dành cho nghề báo một sự yêu quý đặc biệt. Dù công việc chính là một nghề khác, thỉnh thoảng tôi vẫn cộng tác với một vài tờ báo, có bài được đăng và nhận nhuận bút. Vì thế, tôi có cơ hội quan sát báo chí từ một khoảng cách vừa đủ gần để thấy những giá trị đáng trân trọng, đồng thời cũng nhận ra không ít vấn đề tồn tại.

 

Vai trò của báo chí đối với xã hội thì không cần phải bàn cãi. Trong nhiều giai đoạn lịch sử, báo chí là cầu nối thông tin, là tiếng nói phản biện xã hội, là nơi lan tỏa tri thức và những giá trị tốt đẹp. Tuy nhiên, cũng như bất kỳ lĩnh vực nào khác, báo chí không tránh khỏi những mặt hạn chế.

 

Đã có thời xuất hiện tình trạng một số người lợi dụng danh nghĩa nhà báo để gây áp lực với doanh nghiệp hoặc cơ quan nhằm trục lợi. Tôi từng chứng kiến một câu chuyện khá điển hình. Một hiệu trưởng sau cuộc gặp với một nhà báo đã đồng ý chi một khoản tiền khá lớn để đặt bài giới thiệu về trường. Nhưng khi bài báo được đăng tải, nội dung chỉ là những con số khô khan về số lượng giáo viên, học sinh, tỷ lệ khá giỏi, kết quả thi đua... Những thông tin vốn vẫn được đọc trong các buổi tổng kết học kỳ. Giá trị truyền thông gần như không có.

 

Trong khi đó, một trường học khác lại từ chối lời đề nghị tương tự. Ban giám hiệu cho rằng nhà trường thực hiện nhiệm vụ phổ cập giáo dục cho con em địa phương chứ không kinh doanh dịch vụ nên không cần quảng bá bằng mọi giá. Cách nghĩ ấy, theo tôi, khá thực tế và thẳng thắn.

 

Tôi cũng từng chứng kiến một tình huống khác khiến nhiều người phải suy ngẫm. Một phụ huynh đến trường đón con nhưng không thấy cháu đâu nên hoảng hốt khóc lóc, làm náo động cả sân trường. Giáo viên và phụ huynh tỏa đi khắp nơi tìm kiếm. Đúng lúc ấy, một phóng viên xuất hiện. Lo ngại sự việc bị đưa tin theo chiều hướng bất lợi khi chưa rõ thực hư, lãnh đạo nhà trường đã chủ động tiếp xúc và đề nghị chờ thêm thông tin. Sau đó mới biết em học sinh được người anh đưa đi dự sinh nhật ở nhà người thân. Sự việc kết thúc như một hiểu lầm. Nhưng câu chuyện cho thấy đôi khi nỗi sợ truyền thông đã tạo nên những phản ứng không đáng có.

Bên cạnh những hiện tượng tiêu cực ấy, báo chí còn phải đối mặt với những thách thức mang tính cơ cấu. Trong thời đại mạng xã hội phát triển từng phút từng giây, báo chí chính thống không còn giữ độc quyền về tốc độ thông tin. Nhiều tin tức xuất hiện trên mạng xã hội trước khi báo chí đăng tải. Không ít bài viết giữa các tờ báo có nội dung tương tự nhau, khiến bạn đọc cảm thấy nhàm chán.

 

Đáng lo hơn là chất lượng nội dung ở một số nơi có dấu hiệu đi xuống. Có những bài viết dùng từ thiếu chuẩn xác, lập luận hời hợt, tiêu đề giật gân nhưng nội dung không tương xứng. Một số tòa soạn lại tồn tại cơ chế tuyển chọn bài viết nặng về quan hệ quen biết hơn là chất lượng chuyên môn. Khi những bài viết tốt không được đón nhận công bằng, còn những bài viết trung bình vẫn được đăng tải vì lý do khác, chất lượng tờ báo khó tránh khỏi suy giảm.

 

Hệ quả tất yếu là bạn đọc dần quay lưng. Một cơ quan báo chí sống bằng độc giả thì phải liên tục nâng cao chất lượng để tồn tại. Ngược lại, có những tờ báo được bao cấp nhưng lượng người đọc rất thấp. Điều đó đặt ra câu hỏi về hiệu quả sử dụng nguồn lực xã hội.

 

Tôi nhớ có thời gian cơ quan tôi đặt mua nhiều loại báo bằng ngân sách. Thế nhưng hầu như không ai đọc. Mỗi lần trực cơ quan, tôi gần như là người duy nhất giở từng tờ báo ra xem. Sau đó, nhân viên thư viện lại cẩn thận lưu thành từng tập theo tháng. Nhiều năm trôi qua, báo chất đầy kho rồi cuối cùng phải thanh lý như giấy vụn. Hình ảnh ấy phần nào phản ánh khoảng cách giữa sản phẩm báo chí và nhu cầu thực tế của người đọc.

 

Gần đây, báo chí Thành phố Hồ Chí Minh đang trải qua một giai đoạn cải tổ và sắp xếp lại bộ máy. Nhiều cơ quan báo chí được sáp nhập, giảm đầu mối quản lý, hợp nhất nguồn lực, hướng tới mô hình tòa soạn hội tụ. Quá trình này chắc chắn tạo ra không ít tâm tư cho những người trong nghề.

 

Nhà báo Tiểu Vũ từng chia sẻ: “Với người làm báo, mỗi lần cơ quan sắp xếp, sáp nhập hay thay đổi mô hình hoạt động đều không chỉ là chuyện giấy tờ, tổ chức, biên chế. Phía sau đó còn là công việc, thói quen nghề nghiệp, ký ức với tòa soạn và cả những lo lắng rất thật của từng người.”

 

Đó là tâm trạng hoàn toàn dễ hiểu. Bất kỳ sự thay đổi nào cũng kéo theo những mất mát nhất định. Nhưng nhìn rộng hơn, sự sàng lọc là quy luật không thể tránh khỏi của thời đại.

 

Đất nước từng trải qua thời kỳ bao cấp, khi những ngành như thương nghiệp, lương thực thực phẩm được xem là những lĩnh vực "quyền lực". Khi cơ chế thay đổi, nhiều người phải nghỉ việc hoặc chuyển nghề. Không ít người đã tìm được con đường mới, thậm chí thành công hơn trước. Một cánh cửa khép lại thường mở ra những cánh cửa khác cho những ai biết thích nghi.

 

Ngày nay, sự phát triển mạnh mẽ của trí tuệ nhân tạo đang tạo ra áp lực tương tự đối với nhiều ngành nghề, không riêng báo chí. Kế toán, phiên dịch, ngân hàng, hành chính văn phòng và nhiều lĩnh vực khác đều đang đối diện với nguy cơ tinh giản nhân sự. Đây không phải là vấn đề riêng của nghề báo mà là một xu thế toàn cầu.

 

Bởi vậy, điều quan trọng nhất không phải là tiếc nuối quá khứ mà là chuẩn bị cho tương lai. Kỷ niệm luôn đáng quý, ký ức về một tòa soạn hay một nghề nghiệp gắn bó nhiều năm luôn đáng trân trọng. Nhưng ký ức không thể thay thế cho năng lực thích ứng.

 

Cuộc thanh lọc của báo chí hôm nay có thể khiến nhiều người trăn trở, nhưng nếu nhìn ở góc độ tích cực, đó cũng là cơ hội để báo chí trở về với những giá trị cốt lõi của mình: trung thực, chuyên nghiệp, chất lượng và phục vụ độc giả. Cuối cùng, chỉ những cơ quan báo chí thực sự tạo ra giá trị cho xã hội mới có thể đứng vững trong một thời đại cạnh tranh khốc liệt về thông tin.

 

Saigon, ngày 01/6/2026

Hoàng Thị Bích Hà

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Mười Hai 20254:25 CH(Xem: 9724)
Được tin nghệ sĩ Thương Tín mất, xin được thắp nén nhang tưởng nhớ anh bằng kỷ niệm sâu sắc này, trong lần duy nhất được cộng tác với anh trong bộ phim “Thì thầm cao nguyên”: ...Thế là, tôi đã có dịp lang thang mấy tuần liền ở những vùng sâu vùng xa gian khổ nhất của tỉnh Bình Phước để lấy cảm xúc và thu thập tư liệu viết kịch bản phim... Ở xứ sở cao su bạt ngàn, một số cán bộ huyện - xã đã trở thành những “lãnh chúa” mới, chiếm dụng những diện tích đất lớn cho bản thân, còn không ít người công nhân cao-su đang dần trở lại thân phận chẳng kém thời mộ phu thực dân… Tại những vùng của người dân tộc S’ tiêng nơi cực Nam dãy Trường Sơn này, cuộc sống của đồng bào vô cùng gian khổ…
08 Tháng Mười Hai 20257:59 CH(Xem: 7782)
Hồi còn nhỏ tôi thích nhất là được đi chùa với bà Nội. Lớn lên tí nữa tôi cũng thích đi chùa. Và sau này tôi không còn trẻ nữa tôi vẫn thích đi chùa nhưng thường tự đi chỉ một mình. Nơi tôi đến đó là chùa Long Khánh Qui Nhơn, nhưng chẳng phải đến để tu tập đâu mà đến chỉ để tìm khoảng không gian yên tĩnh chỉ có ở cảnh chùa.
08 Tháng Mười Hai 20256:59 CH(Xem: 8397)
Năm 2025 đánh dấu một bước ngoặt đặc biệt trong hành trình của Ocean Vuong (*). Nhà văn, nhà thơ gốc Việt nầy đã trở thành một trong những khuôn mặt quan trọng nhất của văn chương Mỹ đương đại. Không còn là “hiện tượng thơ”, không còn được biết đến qua nỗi đau di dân, không còn đứng trong hào quang của Night Sky with Exit Wounds hay thành công bất ngờ của On Earth We’re Briefly Gorgeous trước đây, Ocean Vuong năm 2025 là một nhà văn đang mở ra biên giới mới của chính mình với The Emperor of Gladness (397 trang; 25 chương đánh số từ 1 đến 25; Nhà Xuất bản Penguin Press, New York, 2025) . Tác phẩm mới nầy nhanh chóng được các danh sách uy tín của Amazon xếp vào một trong những cuốn sách được mong chờ nhất trong năm 2025(**) và xác nhận Ocean Vuong đã chuyển từ “ngôi sao mới của thơ ca” thành “một trong những giọng văn triển vọng của thế kỷ XXI”.
26 Tháng Mười Một 202510:59 CH(Xem: 6916)
Có một lần, ăn một món ăn giống ngày xưa mình đã từng ăn, nên thấy nhớ mẹ, mình viết lên facebook "Món ăn mẹ nấu". / Một anh bạn trên face còm vào bảo mình rằng: "Sao cứ phải là món ăn mẹ nấu? ai cũng cứ rập khuôn rằng chỉ có mẹ mới có món ăn để con cái nhớ. Sao lại không là ba kia chứ". Mình buồn cười về cách dỗi của anh bạn ấy song điều đó cũng làm mình nghĩ lại.
18 Tháng Mười Một 20257:53 CH(Xem: 11740)
Năm 1998- Tôi nhớ thời đó mình nhác học, hay đi chơi điện tử và mượn sách văn viết riêng về từng tác giả về đọc hết, đọc cũng không hiểu gì nhiều mà đọc vì thích thôi. Tuy nhiên trong một lần hiếm hoi làm siêng dành cho môn Toán, trong cái điều kiện là hôm đó cúp điện nữa, tự dưng có nhã hứng lấy bài tập toán ra làm. Ba là người dạy cho tôi, và trước khi giải ba hỏi: "Con muốn giải theo cách của ba, hay giải theo cách của thầy trên trường?"
18 Tháng Mười Một 20257:28 CH(Xem: 7573)
Khi qua Mỹ định cư,tôi liên lạc ngay với Trần Hoài Thư (cuối năm 2005). Mãi đến 12 năm sau (2017) khi về hưu, tôi mới có dịp liên lạc với nhà văn Lê Thị Huệ và nhà nghiên cứu văn học Nguyễn Vy Khanh. Những người nầy đã khuyến khích tôi cầm bút trở lại.
18 Tháng Mười Một 20257:22 CH(Xem: 8364)
Có ai giống như tui còn nhớ lại thời mình hồi còn nhỏ xíu, cỡ hai tuổi không ta? Tui không nói dóc đâu. Bây giờ ở tuổi 65 tui vẫn nhớ hồi đó đó.Cái trí nhớ "kỳ cục" của tui nó toàn nhớ rõ cái gì đâu đâu. Tui lớn hơn cái thằng em kề tui 2 tuổi. Hồi Má tui đi sanh nó, tui nhớ mình cứ ngồi ngoài cửa mà chờ. Ba tui dỗ ngọt rằng là:sẽ cõng tui trên lưng theo ý tui, vì trời lạnh quá, mà tui vẫn cứ chờ mà hổng chịu vào nhà. Khi Má đi sanh về, Má trùm đầu mang vớ đi nhè nhẹ vào cái buồng nhỏ trong nhà, Ba tui bồng thằng em. Tui lót tót theo sau. Tui nhớ ba tui nói với Má về tui: "Nó là đứa sống t Tui lớn hơn cái thằng em kề tui 2 tuổi. Hồi Má tui đi sanh nó, tui nhớ mình cứ ngồi ngoài cửa mà chờ. Ba tui dỗ ngọt rằng là:sẽ cõng tui trên lưng theo ý tui, vì trời lạnh quá, mà tui vẫn cứ chờ mà hổng chịu vào nhà. Khi Má đi sanh về, Má trùm đầu mang vớ đi nhè nhẹ vào cái buồng nhỏ trong nhà, Ba tui bồng thằng em. Tui lót tót theo sau. Tui nhớ ba tui nói với Má về tui: "Nó là đứa sống tì
09 Tháng Mười Một 202510:13 CH(Xem: 8369)
Đêm qua bão đi ngang qua Qui Nhơn. Mưa to lắm, gió phần phật rít lên từng cơn mưa theo tiếng hú của mùa dông bão. May quá, tôi đã về nhà bình an. / Mấy ngày đi bụi, bù lăn bù lóc dầm mưa dãi nắng bên ngoài tôi sốt rồi. Hôm qua đầu choáng váng, nhức đau cả toàn thân; tôi ghé trạm xá đo huyết áp nhưng huyết áp không sao mà tôi sốt lên đến 40 độ... Là tôi đó, cái tuổi 60 đã già rồi mà lại không ở yên một chỗ cứ thích rong chơi. Đêm nay, tôi trùm mền nằm nghe bão dông, tôi lạnh đến run người. Thành phố lại bị cúp điện, điện thoại hết pin không thể sạc được, tôi nằm chờ trời sáng.
21 Tháng Mười 202512:14 SA(Xem: 9027)
Gặp gỡ trò chuyện với hậu duệ của cụ Mai Khắc Đôn, nghe kể một vài kỷ niệm về Hoàng Phi Mai Thị Vàng (Vợ vua Duy Tân, con gái của quan thượng thư Bộ Lễ Mai Khắc Đôn
13 Tháng Mười 202510:35 CH(Xem: 10061)
Duyên ngộ giữa tôi và Thụy Khuê lạ lùng như một sự ngẫu nhiên được an bài sẵn, chỉ đợi ngày tháng chín muồi là lóe lên như sao băng. Sự hiểu biết của Thụy Khuê, với tôi bắt đầu từ năm 2 đại học, hồi đó tôi khá mù mờ về văn học Việt, ngoài hai cái tên nổi tiếng đến mức quen thuộc là Nguyễn Huy Thiệp và Bảo Ninh thì tôi không đọc ai, đúng hơn là mấy ông thầy, mấy đứa đàn anh khóa trên chỉ nói về hai người đó với sự ngưỡng mộ tới cuồng tín. Tôi kén văn học Việt bởi sự khó chịu ăn vào máu thuở học sinh, suốt ngày phải đọc mớ văn học cách mạng mà vẫn phải cố khen, tán láo để lấy điểm cho bài thi, đợt thi vào khoa viết văn, tôi lại phải ca tụng Chí Phèo của Nam Cao dù tôi đọc truyện đó tới phát ngán, nói thẳng, đọc xong tuyển tập Nam Cao, tôi thấy tay nghề viết của ông chỉ ở mức trung bình khá, văn thô, trần trụi, tả thực nhưng ngôn ngữ chưa sắc, thiếu biến hóa, tầm nhìn vẫn mơ màng, thành ra hồi đi học tôi chỉ đọc phần văn học nước ngoài, cứ dính mắt vào văn học Việt là buồn ngủ...