Tác Giả
Tìm đọc

NGÀY XANH

13 Tháng Tám 20252:40 SA(Xem: 7494)
pexels-chuotanhls-33419046
Ngày xanh - Photo by Nhiếp ảnh gia Chuot Anhls

 

 



Thái Thanh

NGÀY XANH 

 

Thời còn học Trung học, nhỏ là con bé chúa mơ mộng. Chỉ cần một chiếc lá rơi, một vạt nắng bên hiên nhà hay một cơn mưa bất chợt tình cờ cũng làm chao động tâm hồn đa cảm của nhỏ và cho nhỏ có một giấc mơ đẹp...

 

Trường nhỏ học là trường Nữ Trung Học nằm sát biển nên rất nên thơ và đẹp. Ngồi bên song cửa sổ lớp học, nhìn ra sân trường có hàng dương liễu xanh cao vút rung đùa theo gió thổi vi vu. Có thể nhìn thấy biển xanh lấp lánh dưới ánh mặt trời và những cánh buồm xa xa tận tít chân trời thênh rộng.

 

Thời ấy tình yêu là một thế giới rất lạ và cũng thật thú vị, khiến cho bọn nữ sinh của nhỏ luôn e ấp khi nhắc đến và cũng thật tò mò muốn biết về nó... Năm đó, lớp nhỏ được học bài "Chùa Hương" của Nguyễn nhược Pháp. Bài thơ thật hay và cũng thật hấp dẫn mà thầy bắt học thuộc lòng bài thơ ấy, cả lớp đứa nào cũng thuộc và thích vì đó là bài thơ tình, là tâm sự của một cô bé tuổi mười lăm khi mới chao động tình yêu... Nhỏ Vi Nguyên rất là lém lĩnh, nhỏ thuộc loại học sinh giỏi thông minh của lớp. Thế mà khi thầy gọi lên dò bài, nhỏ giả vờ quên quên một tí rồi len lén đôi mắt tinh quái sửa lời thơ: " Em cầu xin Trời Phật sao cho em lấy thầy ..." Cả lớp ồ lên, thầy thì đỏ mặt tía tai trước cô học trò "quái quỷ" này, thế là ăn ngay điểm phạt về chỗ.

 

Như thế ấy, nhưng thật sự bọn nhỏ chưa hiểu thế nào là tình yêu, tất cả còn nằm trong mơ mộng, trong trí tưởng tượng từ sách báo loại Hoa Tím của tuổi học trò... Rồi ngày qua ngày, những chiều tan trường về, một bầy áo trắng Nữ sinh tung tăng như những cánh bướm bay vờn trong gió. Buổi chiều ngày đông trời tối xẩm màu, biển dậy sóng xô dạt bờ màu xám và trời gay gay lạnh. Bọn nhỏ mặc áo dài trắng còn diện thêm những chiếc áo len xanh đỏ thật xinh xắn. Thời ấy nhỏ rất yêu màu tím và nhỏ thường mặc áo dài trắng khoác thêm một chiếc áo len màu tím sát tay, nhỏ tự thấy mình xinh xắn chi lạ. Trên đường về nhà, nhỏ và nhỏ Nhiên Bùi đi ngang qua trại lính ở đường Lê Thánh Tôn. Ôi! sao nhỏ Nhiên ngây thơ vô số tội khi vừa đi vừa vung tay nói chuyện to rổn rảng. Còn nhỏ thì chỉ biết im lặng lắng nghe vì nhỏ đã biết thẹn thùng khi bắt gặp những đôi mắt của các anh lính nhìn theo tà áo vờn bay của mình, cô học trò nhỏ trường Nữ. Và tình yêu đến len lén dịu dàng đi vào tới cửa lớp học, cả trong sách vở, trong thơ. Bài thơ tình yêu học trò đầu đời nhỏ đã viết và ép trong Nhật ký của mình:

 

Một buổi em về 

Nắng vương phố nhỏ 

Gió bay tóc dài 

Bờ môi hồng nhỏ 

 

Hồn thênh thang gió 

Mộng rất yên bình 

Em nghiêng vành nón 

Rộn ràng ai hay 

 

Mắt ai ngày ấy 

Thăm thẳm đợi chờ 

Cho lòng vương vấn 

Mối tình đầu tiên ...

 

Đôi mắt ấy, đôi mắt sâu lặng buồn. Người đã đến tự lúc nào trong lòng cô gái nhỏ luôn nhìn đời đầy thơ và mộng. Nhỏ đã cho đó là Tình yêu đầu đời, dù chưa một lần nhỏ và người ấy nói với nhau dù chỉ một lời... Cho đến một ngày, tình cờ nhỏ nghe một cô bạn cũng tâm sự với nhỏ về đôi mắt ấy, của chính người ấy cũng dành cho cô như thế. Tất cả rồi như bọt bong bóng xà phòng vụn vỡ, trong tâm hồn ngây thơ chưa biết đâu là đúng sai. Nhỏ yên lặng khép chặt trái tim ngăn đi cảm xúc đầu đời, nhỏ lặng lẽ vùi quên tất cả, mặc cho ai kia luôn dõi theo kiếm tìm... Tánh bướng bỉnh cố chấp và lý tưởng hóa trong tâm hồn chưa hoen chút bụi, nhỏ đã tự mình ngăn mình lại để quên.

 

Tưởng mình là kẻ "tội đồ" khi biết "yêu "chỉ mới tuổi mười lăm nên nhỏ không dám nói với ai những tâm tư sâu kín tận đáy lòng. Tưởng rằng nhỏ Nhiên Bùi vô tư và chăm chỉ học hành đó là cô học trò ngoan nhất. Nhưng một hôm, nhỏ Nhiên cũng thú thật lòng mình rằng nhỏ cũng đã "yêu"... Chàng là học sinh trường áo xanh Kỹ thuật Cơ điện, chàng đẹp trai lãng tử ôm đàn mà hát Tình ca. Chàng học giỏi và rất phong cách trong từng cư xử với mọi người... Nhưng trái tim chàng lại dành cho người khác mất rồi, chàng yêu chị Oanh xinh đẹp học trường Trinh Vương. Có một lần nhỏ và Nhiên Bùi tình cờ nhìn thấy chàng vói lên cao để hái đóa hoa vàng ở trường Sao Biển, rồi âu yếm cài lên mái tóc mượt mà của chị Oanh .Nhỏ Nhiên đã lặng lẽ quay đi ngơ ngẩn với nỗi buồn... Nhỏ đã an ủi bạn mình bằng chính câu chuyện giấu trong tâm tư của mình, rồi hai đứa cùng nhau chôn chặt những yêu thương ngày cũ để học hành ...

 

Rồi chinh chiến, rồi chia ly mỗi người mỗi ngã. Tình yêu xưa của hai con nhóc học trò chôn vùi theo năm tháng và người xưa cũng biền biệt muôn trùng ...

 

Bốn mươi hai năm trôi qua trong thoáng chốc. Nhân ngày kỷ niệm trường, cô nhỏ ngày xưa giờ đây đã là một người phụ nữ trung niên tóc đã pha màu. Gần hết một đời người bôn ba, xuôi ngược, người của năm xưa muốn tìm lại một chút yêu thương, chút kỷ niệm năm nao của thuở học trò. Cổng trường Nữ bây giờ đã đổi tên và trường bây giờ trộn lẫn nam sinh. Con đường đến trường không còn hàng Phượng vĩ, hàng Dương liễu trước lối sân vào trường cũng đã bị chặt mất rồi... Chút hụt hẫng, chút nuối tiếc ngẩn ngơ chen lẫn nỗi buồn. Tất cả bây giờ chỉ còn là kỷ niệm mà thôi...

 

Xin gởi lại đây những dòng thương mến cho ngôi trường cho kỷ niệm NGÀY XANH...

 

Thái Thanh

Nữ sinh Nữ Trung Học Qui Nhơn

_________________________

 

 

CA KHÚC :NGÀY XANH- PHỔ THƠ THÁI THANH

 

NGÀY XANH” – một khúc ca mang sắc màu thanh xuân, được phổ từ thơ Thái Thanh, là sự hòa quyện giữa giai điệu êm đềm và những hình ảnh thơ mộng của một thời trong trẻo đã xa… nơi nắng, gió và mối tình đầu vẫn dịu dàng ở lại trong tim…

Ca khúc do Đặng TN phổ nhạc, Phạm An Nhiên trình bày, hòa âm bởi THE BAND từ ứng dụng Suno AI, với phần video được thực hiện bởi Đặng Hiền tại Studio TCHL, tháng 8 năm 2025.

Mời quý vị cùng ACE lắng nghe NGÀY XANH –từ thơ THÁI THANH, dịu dàng như cơn mưa đầu mùa.

(Tạp Chí Hợp Lưu)

 


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Mười Một 20257:22 CH(Xem: 3653)
Có ai giống như tui còn nhớ lại thời mình hồi còn nhỏ xíu, cỡ hai tuổi không ta? Tui không nói dóc đâu. Bây giờ ở tuổi 65 tui vẫn nhớ hồi đó đó.Cái trí nhớ "kỳ cục" của tui nó toàn nhớ rõ cái gì đâu đâu. Tui lớn hơn cái thằng em kề tui 2 tuổi. Hồi Má tui đi sanh nó, tui nhớ mình cứ ngồi ngoài cửa mà chờ. Ba tui dỗ ngọt rằng là:sẽ cõng tui trên lưng theo ý tui, vì trời lạnh quá, mà tui vẫn cứ chờ mà hổng chịu vào nhà. Khi Má đi sanh về, Má trùm đầu mang vớ đi nhè nhẹ vào cái buồng nhỏ trong nhà, Ba tui bồng thằng em. Tui lót tót theo sau. Tui nhớ ba tui nói với Má về tui: "Nó là đứa sống t Tui lớn hơn cái thằng em kề tui 2 tuổi. Hồi Má tui đi sanh nó, tui nhớ mình cứ ngồi ngoài cửa mà chờ. Ba tui dỗ ngọt rằng là:sẽ cõng tui trên lưng theo ý tui, vì trời lạnh quá, mà tui vẫn cứ chờ mà hổng chịu vào nhà. Khi Má đi sanh về, Má trùm đầu mang vớ đi nhè nhẹ vào cái buồng nhỏ trong nhà, Ba tui bồng thằng em. Tui lót tót theo sau. Tui nhớ ba tui nói với Má về tui: "Nó là đứa sống tì
09 Tháng Mười Một 202510:13 CH(Xem: 3852)
Đêm qua bão đi ngang qua Qui Nhơn. Mưa to lắm, gió phần phật rít lên từng cơn mưa theo tiếng hú của mùa dông bão. May quá, tôi đã về nhà bình an. / Mấy ngày đi bụi, bù lăn bù lóc dầm mưa dãi nắng bên ngoài tôi sốt rồi. Hôm qua đầu choáng váng, nhức đau cả toàn thân; tôi ghé trạm xá đo huyết áp nhưng huyết áp không sao mà tôi sốt lên đến 40 độ... Là tôi đó, cái tuổi 60 đã già rồi mà lại không ở yên một chỗ cứ thích rong chơi. Đêm nay, tôi trùm mền nằm nghe bão dông, tôi lạnh đến run người. Thành phố lại bị cúp điện, điện thoại hết pin không thể sạc được, tôi nằm chờ trời sáng.
21 Tháng Mười 202512:14 SA(Xem: 4377)
Gặp gỡ trò chuyện với hậu duệ của cụ Mai Khắc Đôn, nghe kể một vài kỷ niệm về Hoàng Phi Mai Thị Vàng (Vợ vua Duy Tân, con gái của quan thượng thư Bộ Lễ Mai Khắc Đôn
13 Tháng Mười 202510:35 CH(Xem: 5455)
Duyên ngộ giữa tôi và Thụy Khuê lạ lùng như một sự ngẫu nhiên được an bài sẵn, chỉ đợi ngày tháng chín muồi là lóe lên như sao băng. Sự hiểu biết của Thụy Khuê, với tôi bắt đầu từ năm 2 đại học, hồi đó tôi khá mù mờ về văn học Việt, ngoài hai cái tên nổi tiếng đến mức quen thuộc là Nguyễn Huy Thiệp và Bảo Ninh thì tôi không đọc ai, đúng hơn là mấy ông thầy, mấy đứa đàn anh khóa trên chỉ nói về hai người đó với sự ngưỡng mộ tới cuồng tín. Tôi kén văn học Việt bởi sự khó chịu ăn vào máu thuở học sinh, suốt ngày phải đọc mớ văn học cách mạng mà vẫn phải cố khen, tán láo để lấy điểm cho bài thi, đợt thi vào khoa viết văn, tôi lại phải ca tụng Chí Phèo của Nam Cao dù tôi đọc truyện đó tới phát ngán, nói thẳng, đọc xong tuyển tập Nam Cao, tôi thấy tay nghề viết của ông chỉ ở mức trung bình khá, văn thô, trần trụi, tả thực nhưng ngôn ngữ chưa sắc, thiếu biến hóa, tầm nhìn vẫn mơ màng, thành ra hồi đi học tôi chỉ đọc phần văn học nước ngoài, cứ dính mắt vào văn học Việt là buồn ngủ...
13 Tháng Mười 202510:11 CH(Xem: 5068)
Viện Bảo Tàng The Getty toạ lạc tại thành phố Los Angeles, CA, USA. đã tổ chức một buổi triển lãm hy hữu kéo dài từ tháng 6 đến 28 tháng 9 năm nay, 2025. Buổi triển lãm có tên là "Queer Lens" tập trung vào chủ đề Lịch Sử Nhiếp Ảnh của Người Đồng Tính là một cuộc trưng bày thật đặc biệt và vĩ đại của Viện Bảo Tàng to lớn và nổi tiếng ở Nam California, Hoa Kỳ này. Hơn 270 bức ảnh thể hiện những biểu hiện về giới tính và tình dục qua hai thế kỷ đã xuất hiện như một khiêu khích mà chỉ Viện Getty mới đủ can đảm để dàn dựng. Phải mất gần 6 năm để chuẩn bị, sưu tầm, cùng những cố gắng và nỗ lực của nhiều người, buổi triển lãm mới được ra đời.
11 Tháng Chín 20259:55 CH(Xem: 6434)
Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ cu Tèo nhà tôi đều phải đánh răng. Mẹ Tèo mua cho nó ống kem dành cho con nít vừa ngọt vừa thơm, tôi thích hôn vào hai má của nó. Những lúc như vậy nó cứ nói: -Bà Quại nói "cái mùi gì thơm thơm quá đi", đi Quại. -Ờ, cái mùi gì mà thơm thơm quá đi! -Dạ mùi của thằng Tèo. Con mới đánh răng đó Quại ơi! Nó thích được nghe như vậy. Con nít thường sún răng nhưng cu Tèo nhà tôi hàm răng không bị hư cái nào mà lại rất đẹp. Chạnh lòng tôi lại nhớ Ba tôi.
26 Tháng Bảy 202512:13 SA(Xem: 7146)
Hồi mình sinh con gái bé Kim, rút kinh nghiệm từ đứa con đầu lòng là cu Vũ mình bị tắt sữa đến áp xe vú. Đến đứa này sữa cũng căng đầy mà không bị gì cả, con bé bú trực tiếp vú mẹ no nê.
29 Tháng Năm 20251:06 SA(Xem: 9569)
Ở đâu tôi không biết chứ ở làng quê tôi, điều này đến thế hệ mình ít thấy được duy trì cách gọi này. Thôi thì con cái họ, họ cứ gọi tên cũng được, không sao! Nhưng với người khác nhất là anh em họ hàng nhưng họ lớn tuổi hơn mình thì cần lưu ý cách xưng hô cho lịch sự, dễ nghe để hiệu quả giao tiếp được tốt hơn.
20 Tháng Năm 202512:46 CH(Xem: 10694)
Tin anh Trần Hoài Thư mất đã được nhà thơ Phạm Cao Hoàng thông báo cùng bạn bè đúng một tháng sau ngày chị Nguyễn Ngọc Yến, người vợ dấu yêu của anh ra đi (27-4-2024), vào sáng ngày thứ Hai 27-5-2024 cũng là ngày lễ Chiến sĩ trận vong (Memorial Day) của Hoa Kỳ. Một trùng hợp thật ngẫu nhiên. Nhà văn nhà thơ Trần Hoài Thư là một sĩ quan thuộc QLVNCH ngày xưa và khi định cư ở Mỹ, anh cũng là một chiến sĩ trên mặt trận văn hóa, đã cùng anh Phạm Văn Nhàn, một đồng đội và bạn văn thời trước, xuất bản tạp chí Thư Quán Bản Thảo và thành lập nhà xuất bản Thư Ấn Quán với chủ trương khôi phục và vực dậy di sản văn chương miền Nam. Nay thì người Chiến sĩ ấy đã trận vong. Thật buồn!
18 Tháng Năm 202511:27 CH(Xem: 11488)
Ngày 06.05.2010, cách nay 15 năm, tôi mất một người bạn thân và quý ở Hà Nội. Đó là anh Hoàng Cầm. Hoàng Cầm và Thái Bá Vân là hai người bạn HN mà tôi có tình thân và quý mến từ những năm 1990. Tình cảm này đã gây trong tôi những xúc động sâu xa khi mất đi các anh. Tôi không làm Thơ theo lối “khóc bạn” cổ điển. Những bài Thơ viết về các bạn đã mất là những cảm xúc của một tình bạn tuy không gian cách xa, nhưng rất gần gũi trong Tình, trong Thơ.