- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
237,488

MERRY CHRISTMAS

24 Tháng Mười Hai 20214:53 CH(Xem: 2938)
tranh dinh cường 4
Tranh Đinh Cường

 

 

Biển Cát

MERRY CHRISTMAS

 

 

Anh sẽ về trên chuyến bay DL1111, đến Phi trường TSN vào 10:45 pm ngày 22/12. Sẽ kịp đón Giáng Sinh cùng em . Nhớ và yêu em thật nhiều. Phan Vũ.”

Bức email chỉ có vài dòng như thế, nhưng Vy đọc đi đọc lại mãi không chán.

Cô nhảy chân sáo khắp nhà, cười khoe tíu tít với mọi người. Chỉ còn hơn một tuần  nữa thôi, là cô sẽ gặp lại anh sau 4 năm dài xa cách.

Giáng sinh năm nay là Giáng sinh hội ngộ và cũng là ngày dạm ngõ của 2 gia đình.

— Tiểu đăng khoa rồi đại đăng khoa nhé. Nhất anh Vũ của mày.

— Thế là một con cá lại mắc câu.

Bạn bè mỗi người một câu , trêu cô. Cô mỉm cười , hồng đôi má.

 

 

Vũ tỉnh dậy , đầu anh nhức ong ong. Những hình ảnh chập chờn hiện trong trí nhớ anh. Hình như là anh đang chạy trên highway để mua quà cho gia đình. Rồi một chiếc xe tải lấn lane , tông vào xe anh...Những tiếng còi xe vang inh ỏi. Những ánh đèn pha nhấp nháy ...

Anh khó khăn mở đôi mắt sưng húp nhìn quanh. Đập vào mắt anh là bình truyền nước biển mắc ở đầu giường. Anh cố gượng ngồi dậy. Nhưng gì thế này ?.. . Anh hét lớn :

— Chân tôi sao thế này ? Bác sĩ, bác sĩ đâu ?

Hai y tá trực chạy nhanh vào phòng. Họ đỡ anh nằm xuống. Nhưng anh cố giằng lại , hét lớn đến lạc giọng :

— Cái gì đã xảy ra với tôi ? Các người đã làm gì chân tôi hả ?

Tiếng la của anh làm náo động bệnh viện. Bác sĩ và y tá chạy đến. Đã quen với những trường hợp như vậy, bác sĩ bình tĩnh bảo y tá chuẩn bị ngay một mũi thuốc an thần.

— Tạm thời để anh ấy ngủ . Cột giữ tay chân để bệnh nhân không vùng vẫy.

 

 

Minh kiên quyết từ chối :

— Tao không làm được. Tại sao mày không nói cho Vy biết ?

— Một mình tao đau khổ đủ rồi . Tao không muốn ích kỷ kéo Vy vào , cũng không muốn làm Vy khó xử.

Ánh mắt anh đầy tuyệt vọng :

— Tao biết mày cũng có cảm tình với Vy. Hãy thay tao mang hạnh phúc đến cho Vy.

Minh nhìn vào mắt bạn :

— Nhưng Vy chọn mày . Và chúng mình là đôi bạn thân. Tao không làm thế được .

—  Tao xin mày. Nếu mày còn nghĩ đến tình bạn của chúng mình, thì hãy hiểu và giúp tao.

Chỉ có như vậy, tao mới yên tâm khi biết Vy hạnh phúc.

— Còn tao... Rồi thời gian sẽ giúp tao chấp nhận được hiện thực , để bắt đầu lại đời mình...

Câu sau, Vũ nói thật nhỏ, như nói với chính mình. Minh xiết chặt tay bạn .Cả hai thằng đàn ông đều khóc.

 

 

Chuyến bay DL1111 đã đến nhưng chờ mãi , chờ mãi vẫn không thấy Vũ. Vy gọi điện thoại cho anh. Không ai bắt máy. Vy lo lắng gọi cho mẹ Vũ. Bà nói Vũ chưa về nhà. Bà bảo Vy đừng chờ nữa, khi nào có tin Vũ, bà sẽ nhắn.

Vy như người mất hồn. Cô không hiểu việc gì đang xảy ra với mình. Vũ ở đâu ? Bây giờ anh đang làm gì ? Cô thẫn thờ ngồi trước laptop, gõ vào email của anh, lên Facebook của anh. Nhưng các tài khoản của anh đã khoá lại.

 

 

Sau một đêm không ngủ, Vy thất thểu đến nhà Vũ thật sớm. Mẹ Vũ ra mở cửa. Bà hốt hoảng đỡ Vy vào nhà. Cô xanh xao và yếu đuối đến tội nghiệp.

— Con uống nước đi cho khỏe. Mẹ Vũ ân cần đưa ly nước cam cho Vy. Vy cố nhấp một ngụm , rồi nhìn bà khẩn cầu :

— Bác có tin gì của anh Vũ không ?

— Có... Nhưng mà... Mẹ anh ngập ngừng không nói hết câu.

— Anh Vũ thế nào bác ?  Vy cuống quýt.

Mẹ Vũ im lặng một lúc. Phải khó khăn lắm, bà mới nói tiếp :

—Vũ nhờ bác xin lỗi con. Nó đã phản bội con, và cô gái đó đã có thai. Con hãy quên nó đi...

Vy ngước nhìn mẹ Vũ. Cô nghĩ mình nghe lầm. Không , không bao giờ cô nghĩ rằng anh phản bội cô. Nhưng mà mẹ anh đã nói . Chính mẹ anh đã nói như thế.

Vy bật khóc :

— Không , anh Vũ không bao giờ đối xử như thế với con.

Mẹ anh ôm cô vào lòng . Nước mắt bà chảy từng giòng trên tóc cô.

 

 

Minh đặt từng món quà xuống bàn. Con gấu bông màu hồng ôm quả tim màu trắng . Vũ từng nói anh rất thú vị khi nhấn vào quả tim đó, sẽ nghe phát ra câu I love you, dễ thương như giọng nói của cô. Một chiếc hộp xinh xắn , trong suốt, có thể nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, mà anh đã nửa đùa nửa thật , là “để giữ chặt cuộc đời em “.

Cô đã chờ đợi những món quà này biết bao nhiêu . Nhưng không phải để nhận được bằng cách này.

— Tại sao là anh , mà không phải là Vũ mang đến cho Vy ?

Minh nhìn Vy. Cô không hề chạm tay đến món quà. Cô cũng không khóc.Nhưng bàn tay cô run rẩy , xoắn chặt lấy nhau như cố ghìm lại nỗi đau.

Minh cúi mặt, ngập ngừng buông ra từng câu chữ :

— Anh về để thay Vũ nói lời xin lỗi em...

 

 

Cô không biết mình đã đi qua những ngày tháng đó như thế nào. Thời gian đã làm cô chai mòn trong nỗi đau. Nhưng lòng cô đã khép chặt lại. Môi cô thôi hồng. Mắt cô sâu trũng quầng thâm . Dấu vết của nhiều đêm thao thức.

Thành phố đang rộn rịp đón chào Giáng Sinh. Những cửa hiệu sáng choang bảng quảng cáo chớp đèn. Các nhà thờ đã giăng đèn , trang hoàng hang đá. Cô thấy mình lạc lỏng quá giữa không khí hội hè. Trái tim cô chợt nhói lên . Đã gần hai năm rồi sao ? Không bao giờ cô quên được cảm giác hụt hẫng đó. Trăm ngàn lần cô quắt quay với câu hỏi Tại sao? Nhưng Vũ đã không ở đây để trả lời cô. Anh hoàn toàn biến mất trong biển đời mênh mông.

 

 

Phải khó khăn lắm Vũ mới có thể làm quen với chiếc chân giả của mình. Cũng  khó khăn lắm để anh phớt lờ trước ánh nhìn tội nghiệp của người khác , và tiếp tục bước với dáng đi không bình thường. Phớt lờ, nhưng sâu xa trong tâm hồn,  lắm khi anh vẫn chạnh lòng.

Có lẽ sự không may của anh đã làm anh mở lòng hơn với những mảnh đời bất hạnh, nên  đã nhận lời làm việc với một tổ chức từ thiện phi lợi nhuận . Dù  với bằng tốt nghiệp loại giỏi, anh đã được nhiều công ty lớn chào mời.

Nhận công tác nối kết với một số tổ chức từ thiện ở VN, anh trở về.  Lần trở về này thật lặng lẽ. Không một người thân hay biết.  Chỉ có người trong chi nhánh du lịch mà cơ quan đã liên hệ sẵn, đến đón anh .

— Chào anh Vũ. Tôi là Bảo, tài xế. Tôi rất vui được đưa đón anh trong thời gian anh lưu lại nơi đây công tác.

Anh chìa bàn tay cho Bảo:

— Cảm ơn anh.

 

 

Xe đỗ trước cổng. Mấy bụi Trạng nguyên trước sân nhà nở đỏ rực. Màu hoa đỏ nhắc nhở cho anh mùa Giáng Sinh sắp đến. Cảm giác chao đảo làm anh khựng lại một lúc mới đưa tay bấm chuông.

Mẹ Vũ sững người khi nhìn thấy anh. Rồi bà bật khóc , ôm chầm lấy anh trong vòng tay. Ôi, đứa con trai tội nghiệp của bà. Cảm ơn Chúa đã cho nó tìm lại nghị lực để đứng lên và trở về với bà.

— Con có cho Vy biết chưa?

Bà dè dặt hỏi khi hai mẹ con vừa ngồi xuống salon.

Vũ nắm lấy tay mẹ , khẩn cầu :

— Mẹ đừng cho Vy biết và cũng đừng bao giờ nhắc đến cô ấy . Con xin mẹ đấy.

Chân trái của anh chạm vào chân bà. Cảm giác cứng ngắc của kim loại và gỗ làm bà đau buốt cả tim. Bà ngước nhìn anh. Gương mặt rất sáng và rất trẻ. Con của bà còn rất trẻ...

 

 

Sáng nay trời se se lạnh. Cái lạnh của thành phố chuyển đông không thấm gì với thời tiết của Mỹ , nơi anh du học và được giữ lại làm việc. Nhưng các cô gái đã kịp khoác cho mình những chiếc áo len  đủ màu đủ kiểu, điệu đà. Vũ lơ đãng ngắm đường phố qua cửa kính xe. Tất cả đều lướt qua mắt anh , không đọng lại một chút ấn tượng nào.

Chợt, anh nhìn thấy một bờ vai mảnh mai , một mái tóc xoã dài . Chiếc áo dài mong manh quá trong cơn gió sang mùa. Trái tim anh đập hụt một nhịp. Là em . Là em sao Vy ?

Anh hấp tấp bảo anh tài xế :

— Anh chạy chậm chậm theo cô gái áo dài tím nhé.

Anh tài xế gật đầu  , rẽ sang hướng khác, giữ một khoảng cách an toàn.

Vũ như bị hút vào dáng dấp mảnh mai của Vy. Anh đã cố không tìm đến cô suốt bao nhiêu ngày qua , cho dù họ chỉ cách nhau dăm con phố. Anh đã cố ghìm lòng mình lại .Vậy mà cuối cùng , định mệnh đã run rủi cho anh nhìn thấy cô lần nữa.

— Cô gái ấy đã vào công ty rồi. Sếp có muốn vào không, để tôi dừng lại đợi?

Vũ giật mình , định hình lại một thoáng. Anh thở hắt ra:

— Không cần đâu. Cảm ơn anh.

Anh tài xế đưa ánh nhìn ngạc nhiên qua kính chiếu hậu, rồi vòng xe trở lại.

Hôm nay công việc  khó khăn hơn dự kiến của Vũ, vì đối tác có thêm những yêu cầu bất ngờ  . Phải vận dụng tất cả năng lực , và thêm một chút may mắn, Vũ mới có thể đưa cuộc đàm phán đến sự thỏa thuận.

Vũ bước vào xe, ngã người ra sau, trút hết căng thẳng. Anh tài xế quay sang nhìn anh:

— Mình về nhà chứ sếp ?

Anh gật đầu . Rồi nhìn đồng hồ . Mới 4:45. Chưa đến 5:00. Chưa đến giờ tan sở. Lòng anh như có trăm điều khắc khoải . Anh nói thật nhanh như sợ mình thay đổi ý định:

— Phiền anh chạy đến công ty của cô gái lúc sáng.

Chạy đến và dừng lại. Chỉ để nhìn cô bước ra, lên xe . Chỉ để đắm mắt vào mái tóc dài thả bay theo gió qua những con đường . Chỉ vậy thôi.

Nhiều đêm, trong căn  phòng phủ đầy bóng tối , chỉ còn anh và điếu thuốc lập loè , Vũ đã ray rứt nghĩ đến Vy, và tự nhủ lòng rằng hãy cố quên cô . Quên đi . Quên đi. Quên đi... Những điệp khúc buồn như tiếng mưa gõ nhịp trong đêm vắng , đi vào trong giấc ngủ chập chờn đầy hình dáng của cô.

Để rồi những buổi cuối chiều, anh lại mâu thuẩn với chính mình. Nếu công việc hoàn tất trước 5:00 giờ, lòng anh lại thôi thúc mong được nhìn thấy cô.

Và chiếc xe lại đến đỗ trước cổng công ty quen thuộc, với một khoảng cách vừa đủ. Để anh lặng lẽ chờ đợi và lặng lẽ dõi theo một bóng áo dài.

 

 

Lần đầu tiên phát hiện chiếc xe hơi màu trắng theo sau mình, Vy hơi ngạc nhiên, nhưng cô nghĩ rằng có lẽ là sự tình cờ. Thêm vài lần nữa , thì Vy đã có thể khẳng định được , có người đang theo dõi cô . Nhưng là ai? Và để làm gì ? Cô hoang mang vô cùng.

Chiều nay, Vy đã có dự tính. Khi ra khỏi công ty, cô nhìn thật nhanh về hướng chiếc xe hơi trắng  đang đỗ cạnh gốc cây sao , vờ như không biết gì. Cô cho xe chạy lướt qua các con đường về  như bình thường. Đến đầu ngõ vào nhà, cô giãm ga, rẽ vào. Chiếc xe hơi trắng vượt qua ngõ, chạy thẳng.

Nhanh chóng, Vy ngoặc đầu xe, quay lại.

Giờ cao điểm, người và xe thật đông đúc. Cô như ẩn vào dòng xe xuôi ngược, chạy chầm chậm theo mục tiêu trước mắt.

Hình như người trên xe không biết có cô đang theo sau. Chiếc xe vẫn giữ tốc độ bình thường, chạy qua vài con đường, rồi dừng lại trước cổng một ngôi nhà.

Vy ngỡ ngàng. Ngôi nhà này thật quen thuộc với cô. Cả người đang bước xuống xe cũng rất là thân thuộc, dù cô chỉ nhìn thấy từ phía sau. Chỉ khác mỗi dáng đi .

Cô thảng thốt gọi lớn :

— Anh Vũ !

 

 

Vũ quay lại. Trước mặt anh là Vy.

Vũ hiểu đã đến lúc anh phải đối diện thực tế.

Anh bước lại bên Vy . Chân trái anh nhói đau . Nỗi đau buốt từ tim làm dáng đi anh thêm khập khiễng.

— Anh đã cố tình tránh mặt vì không muốn em đau khổ và khó xử. Nhưng bây giờ em đã nhìn thấy,  đã biết sự thật .

Phải lặng đi một phút, anh mới có thể nói tiếp :

— ...Cũng chưa muộn để em có thể quay đi.

Vy nhìn thẳng vào mắt anh . Giọng nói cô run run , nhưng chậm rãi từng tiếng một :

— Khi yêu anh, em đã xác định anh là một phần đời của em. Chúng ta sẽ cùng chia sẻ tất cả buồn vui, đớn đau lẫn hạnh phúc.

Nếu anh không cảm nhận được tình yêu của em dành cho anh sâu đậm như thế nào, thì cứ lập lại câu nói vừa rồi một lần nữa. Em sẽ đi ngay ra khỏi cuộc đời anh , mãi mãi...

Sự xúc động làm gương mặt của cô tái xanh như không còn sức sống. Cô nhắm mắt lại , chờ đợi quyết định của anh. Nước mắt cô rơi lả chả .

Từng tiếng nói của cô xuyên thấu tim anh. Vũ bước tới, ghì chặt cô vào lòng. Anh nghe hạnh phúc lẫn xót xa vỡ ra trong cùng một khoảnh khắc.

 

 

Đám dạm ngõ được tổ chức thật gấp rút cho kịp ngày Giáng Sinh, trong sự nô nức của hai gia đình và bạn bè.

Khi Vũ vừa lồng chiếc nhẫn đính hôn vào ngón tay Vy, thì cơn mưa confetti và những cánh hồng đỏ thắm đổ xuống chung quanh hai người , cùng những tiếng chúc mừng vang lên rộn rã .

Minh dốc hộp confetti cuối cùng lên lên tóc, lên người của Vũ và Vy , hét thật to :

— Merry Christmas!

— Happy Endings!

 

Biển Cát.

(USA)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Mười Một 20214:03 CH(Xem: 2781)
Chi bằng dành dụm tiền đi học luật, sau này sinh nhai bằng nghề thầy cải nhưng gã không màng, lại dốc hết tiền túi để xuất bản một tập thơ. Tập thơ là một tai họa, mỗi dòng chữ trong thơ là một nỗi cô đơn. Ngay đến xã hội gã đang sống nhưng gã luôn đắm chìm nỗi cô đơn trong đó. Gã đứng giữa đám đông nhưng luôn cảm thấy mình lạnh lẽo như đang đứng trong bốn vách tường lạnh lẽo này . Gã biến cái thuần túy cô đơn thành tâm hồn, như một thực tế bên ngoài thế giới, toàn bộ cuộc sống của gã như tan chảy vào trong. Đứng giữa đám đông nhưng tâm hồn gã luôn bất an, muốn đạp bằng tất cả mọi tầm thường, dung tục. Gã từ chối mọi thống trị của cái hời hợt, nông cạn của những thị hiếu tầm thường, chây lười , những đua đòi dục vọng thấp hèn của đám đông khiến gã chán ngán quá đổi.
23 Tháng Mười Một 20213:54 CH(Xem: 4090)
— Về Việt Nam để mua đất đầu tư... Đó là câu nói anh lặp đi lặp lại không biết chán trong những cuộc chuyện trò giữa hai vợ chồng. Bao nhiêu lần , chị nhẹ nhàng nhắc nhở cho anh nghe về chế độ mà cả anh và chị đều hiểu rất rõ ràng. Nhưng anh dường như quên tất cả . Anh tặc lưỡi , cố chấp : — Ngày trước khác. Bây giờ mọi thứ đã thay đổi hết.
18 Tháng Mười Một 20214:08 CH(Xem: 3484)
Chúng tôi đang ngồi trên bãi cỏ ven bờ hồ Xuân Hương, ngắm mặt nước phẳng lặng như chiếc gương khổng lồ. Bãi cỏ xanh dày mềm mại, sạch sẽ êm ái giống một chiếc đệm tuyệt hảo. Đầu tôi chợt nảy ra ý nghĩ, nếu bây giờ mà hai đứa tuột phăng quần áo, cùng nhau lăn lộn, làm tình trên đó thì thú biết bao. Nhưng trên con đường vòng quanh hồ, buổi sáng người xe vẫn thong thả qua. Không ồn ào gào rú như nơi thành phố chúng tôi sống. Những người, những xe lướt đi, tiếng động cơ như vọng về từ nơi xa lắm…
01 Tháng Mười Một 202111:35 CH(Xem: 2987)
Với thời gian, đất nước dung thân sẽ là mồ chôn của nền văn chương bại trận. Hết một thế kỷ, những viên ngọc văn chương chiến bại sẽ bị rong rêu phủ kín dưới đáy đại dương, trong ngõ ngách u tối của một chiếc tàu đánh đắm. Những người trẻ không cùng ngôn ngữ sẽ không ai tìm đọc những áng văn mượt mà óng ả của ông Catca. Có lẽ những nhà nghiên cứu sử sẽ dùng máy móc hiện đại để làm công việc dịch thuật nhưng làm sao máy có thể đọc giữa những hàng chữ để hiểu được thâm thúy câu truyện?
19 Tháng Mười 20217:06 CH(Xem: 3854)
Anh không mất công hay thì giờ gì mấy để làm quen với cô. Vài tuần trở lại đây, anh để ý thấy cô bắt đầu chạy trong công viên này và nhiều lần ngồi nghỉ ở cùng một chiếc ghế đá với anh. Cô không tỏ ra e dè gì khi phải chia chỗ ngồi với một người đàn ông xa lạ. Mỗi lần tình cờ cùng ngồi xuống băng ghế đá, cô đều nở một nụ cười khá thân thiện với anh. Nụ cười của cô đặc biệt ở chỗ là tuy rất dễ mến, nó không có vẻ gì mời gọi một cuộc nói chuyện nào cả. Nó không tắt ngúm ngay làm cho anh cụt hứng, nhưng nó cũng không kéo dài để anh có dịp bắt chuyện với cô. Tuy vậy, anh không muốn tỏ ra là một kẻ thiếu lịch thiệp, không phải đợi cơ hội mới cho thấy rằng mình cũng có khiếu ăn nói. – Chào mừng cô đến với công viên Griffith —Một hôm anh quyết định đi xa hơn những nụ cười xã giao.
19 Tháng Mười 20216:53 CH(Xem: 3333)
Ở làng tôi. Người đàn ông sáu mươi ba tuổi, sau một đêm ngủ vùi và không bao giờ đứng dậy được nữa. Nhưng người thân cố cứu sống ông ta bằng mọi giá . Vị pháp sư người Tàu được thỉnh mời , ông ta khẳng định rằng nếu cái xác kia vừa kịp chìm sâu vào trong bóng tôi chưa quá ba canh giờ. Ông ta và các đồng sự, từ chỗ này hay nơi khác, đã cứu được nhiều người trong một thể trạng như vậy. Khi cái xác vùng đứng dậy, mọi người trong gia đình, người thăm viếng than bằng quyến thuộc bỏ chạy tán loạn và những câu chuyện chết chóc , tang thương bắt đầu từ đó.
08 Tháng Mười 20219:45 CH(Xem: 3762)
Tháng Mười của lễ hội bắt đầu, người người tấp nập trong các cửa hàng, mặc kệ những cơn gió mang theo hơi lạnh giá của cơn mưa dầm của mùa thu, hay cái nắng vàng óng ả của những chiếc lá vàng đang bay trong gió lộng. Lòng đường đầy xác lá làm tôi nhớ đến cảnh người phu quét lá ở quê nhà, chiếc xe bằng gổ và cây chổi dài họ cứ quét và lá cứ rơi và gió cứ thổi tung và quay tròn rồi rơi xuống đường. Ngày cứ trôi qua và đêm đổ xuống trên những ngọn đèn vàng của những con đường đầy bóng cây và chiếc xe gổ cùng như người quét lá mang lại trong tôi một hình ảnh thân quen của thành phố Sài Gòn, nơi tôi đã sinh ra, lớn lên và ra đi để đến một miền đất khác. Tháng Mười mang theo khá nhiều kỷ niệm, của thời trẻ cho đến ngày già, Những ngày cuối thu mang theo chút tiếc nhớ của ngày xưa, dịu dàng hơn như một hớp rượu nho ướp vào mùa thu trước, cơn say dịu dàng như những âm giai trầm bổng trong một trường khúc concerto duy nhất của Jean Sibelius...
26 Tháng Chín 20218:35 CH(Xem: 3339)
Hôm hết đợt “3 cùng” chống dịch ở bên khu công nghiệp, Mìn, Lù, Phủ về phòng trọ không thấy Giắng đâu. Hỏi. Chị chủ bảo: “Mình nhận A Giắng làm em nuôi rồi. Đưa nó lên nhà trên ở cho tiện. Ở dưới một mình hôm nọ ốm đói suýt chết đấy.” / “Thế…thế… tối nay có ‘xúc than đóng gạch’ nữa không?” / Mặt chị chủ thốt nhiên đỏ bừng. Hạ giọng thì thầm: “Thôi. Từ giờ thôi nhé. Chuyện đâu bỏ đó coi như không có gì nhé.”
14 Tháng Chín 20218:20 CH(Xem: 3539)
Tay Giắng quờ quạng vơ vào ngực áo chị, miệng khô khốc nhóp nhép như bé con đòi bú. Giắng nhắm nghiền mắt thều thào: “nước ước…”. Chị nhìn quanh, cả phòng chả có cái gì gọi là nước. Cái xô nhựa đựng nước nấu ăn cũng khô rang lăn lóc góc phòng. Chị tắc lưỡi vén áo lên, kề bầu ngực căng mọng sữa vào miệng Giắng bóp nhẹ. Một tia sữa trắng thơm nức phun xuống đôi môi khô nứt. Giắng nhóp nhép nuốt. Rồi nuốt ừng ực. Chị áp cả bầu vú vào miệng Giắng. Nắn. Hết bầu này sang bầu kia. Giắng vẫn nhắm nghiền mắt nuốt. Khuôn mặt dần hồng lên. Chị nhìn xuống, mãn nguyện… / Giắng mở mắt ra. Nhìn. Hồi lâu. Bỗng òa khóc, ôm chầm lấy chị nức nở: “Chị ơiiiiii…”
13 Tháng Chín 202112:18 SA(Xem: 3890)
Nhà tôi ở lưng chừng đồi. Ngôi nhà nhỏ như tổ chim ghé vai dựa vào vách sỏi cách mặt đường ba chục bậc cấp ấy có một cây mộc hương bốn mùa lặng lẽ buông từ nách lá những nhánh bông li ti màu vàng ngà điểm đôi chấm ngả sang trắng sữa và một khoảnh sân bé xíu lát bằng những viên gạch gốm, màu men đất thâm trầm lấp lánh ánh đen. Đứng ở đấy, nhìn về phía trước sẽ thấy trọn vẹn một hồ nước mênh mông thấu cả đáy sỏi vàng – Hồ Bến Tắm. Giữa hồ có một hòn đảo rất lớn, tách biệt hẳn với đất liền vì con đường độc đạo dẫn vào đó bao giờ cũng chìm sâu trong nước. Mẹ tôi gọi đảo ấy là Đảo Mộc Hương…