- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,787,560

NGÃ RẼ

02 Tháng Giêng 20223:37 CH(Xem: 713)
ConThuyenCuaEmToi-LeMinhPhong2021
Con Thuyền Của Em Tôi - tranh Lê Minh Phong


Ngô Quốc Phương     

NGÃ RẼ     

Một chương trình đại nhạc hội vinh danh, một loạt series trên truyền thông và truyền hình với vợ con cùng xuất hiện ôn lại thành tích và vinh quang của một đặc tình cỡ tá với hàng chục năm hoạt động, chui sâu leo cao ngay trước mũi phản gián của họ, rồi một chỗ làm mới chính danh và một tương lai không tồi ngồi sau một chiếc bàn đầy quyền lực.

Chen Li điểm lại những thông tin mới mà người điều khiển nói với y, trong lần liên lạc truyền tin mới nhất, mà hôm nay y sẽ phải hồi đáp cụ thể bằng hành động, bởi vì vé hồi cư cho y và gia đình, cùng các giấy tờ và tiền bạc, thẻ tín dụng ngân hàng v.v… cũng đã được gửi tới tay y theo đường giây, y hẹn.

Chen Li ngồi ngây như một bức tượng trước cây đàn piano, vợ con y vẫn còn nằm ngủ trên gác. Vẫn còn sớm để đánh thức họ trong một buổi sáng sớm cuối tuần yên ả, với chim và sóc còn đang vạch cỏ tìm sâu hoặc hạt dại vương vất trong vườn.

Sao không gian bên ngoài thì yên ắng, mà trong lòng y thì rối ren, cái đầu và đôi tai nghe như quay cuồng, một bản loạn ca với đầy những âm sắc chát chúa, xen kẽ giữa những lời hứa hẹn và sự đe dọa của thượng cấp từ quê nhà qua lời của bọn điều khiển.

“Ôi bọn điều khiển và thượng cấp chó chết!”

Chen Li đấm cả bàn tay xuống phím đàn: “Mẹ kiếp!”

 Từ trên gác, vợ y chạy xuống, trong bộ đồ ngủ kiểu Thượng Hải, giọng ngái ngủ:

“Chi vậy, cưng?”

“À, không có chi”, anh ngủ quên trên đàn.

“Có sao không cưng, may mà đứa nhỏ ngủ ở phòng đứa lớn mà em đã khép cửa kín, nên tụi nó không nghe thấy gì.”

“Anh xin lỗi, thôi em lên ngủ lại đi, còn sớm mà”, y ngán ngẩm bảo người đàn bà mà đã mười mấy năm ‘đồng sàng dị mộng’ với y.


Ừ, đúng là ‘đồng sàng dị mộng’ thật, mà mình cũng nhiều khi đồng sàng dị mộng với chính mình, Chen Li thầm nghĩ.

Số phận mà, bởi vì trót đeo mang thì phải đèo bòng, cũng như mười mấy năm qua hoặc hơn thế nữa y có sáng tác được gì đâu, muốn sáng tác thì phải có cảm hứng, phải có tư tưởng, phải có đủ thứ. Nhưng y vẫn cứ phải nuôi bọn fan hâm mộ lâu nay ăn của giả bằng những bản nhạc tình sến hết chỗ nói. Hết nhiên liệu và lửa sáng tác lâu rồi, dù sáng tác hay viết lách, biên tập chỉ là vỏ bọc, trong chuyện nhạc sến, y chọn giải pháp cặp lung tung, nay thì với fan này, mai thì với fan kia, đôi khi chat chit khiêu tình trao đi, đổi lại lăng nhăng với mấy nữ đồng nghiệp trẻ mới vào nghề muốn dựa hơi y vì hiếu danh hay cũng vì hiếu kỳ.

“Ôi, bọn ngu ấy mà, chúng biết đâu của giả gặp nhau mà thôi, mà muốn chết thì ta cho chết”, y nhiều lần nói thầm mà cũng như nguyền rủa bản thân cùng bọn ấy.

“Ta như một tên nghiện, hết tiền mua thuốc, thì đâm lao, theo lao, dẫn bọn khác vào làm nô lệ xứ nghẹo, đồ đệ của trích tiêm… để có tiền say tiếp, để sản phẩm là say tình rởm, yêu dối, đẻ ra những bản nhạc bợm bịp làm bọn con nhang đê tử nhạc sến thêm bị tiêm độc vào đầu óc vốn sến đến mụ mị của chúng để rồi óc của chúng kít đặc, chỉ gồm rặt những thứ âm nhạc, âm hồn rởm rít, sến sít ấy! Nhưng kệ cha chúng thôi. Bởi vì chúng làm sao mà biết được bọn làm chính trị, và bọn làm đặc vụ, tình báo như nghề chính mà y theo, chỉ coi văn nghệ, thơ phú, nhạc họa như những thứ giấy chùi… vứt lại đầy trên con đường đi mà lâu nay chúng vẫn bước trên đầu quần chúng, nhân dân mà thôi.

“Ôi dào, trừ dân khôn ra thì không nói, dân ngu, quần chúng ngu mà tin theo ta thì sức mấy mà không tự chịu tự chuốc lấy những cái rác rưởi làm phần thưởng cho cái ngu, cái tin khờ dại của chúng! Còn cảm hứng ư? Có cái đó thật à? Thế thì chính cái ngu si, khờ dại, ngây thơ của bọn fan ấy lâu nay chính đã là nguyên liệu, nhiên liệu sáng tác của ta! Ha ha cái vòng tròn khép kín, hê hê…!”, Chen Li cười hoang dại trong lòng, đầy khoan khoái, hào sảng.

***


“Đồng chí sẽ bay vào tối Chủ nhật,” đồng chí có thời hạn vài ngày để trả lời là đồng chí đồng ý với phương án đi cùng gia đình, hoặc chỉ có trước non 24 tiếng đồng hồ để trả lời, nếu đồng chí muốn đi một mình. Nhưng nên nhớ, đường dây là người bấm nút thời điểm và cách đi cho đồng chí, và khi đó, đồng chí không còn nhiều chủ động như bây giờ đâu,” Sếnh Cố, gã điều khiển nói nhỏ với Chen Li.

“Vâng, tôi hiểu, các đồng chí đã rất có thiện chí và đã nghĩ tới gia đình tôi, mà không chỉ cho riêng tôi, tôi sẽ không để các đồng chí và thượng cấp phải thất vọng!”, y đáp, nhưng trong đầu thì nghĩ tới một phương án khác.

Và phương án khác là phải thôi, vì y đâu có chỉ riêng một gã điều khiển này! Thành ra, phải câu giờ… như trong nghề này, nhiều khi phải thế.

Không! Không thể tin ai, ngày đầu tiên vào nghề bố đã dạy mình như thế, hãy chỉ tin chính mình thôi.

Chen Li nhớ lại lời cha mình, chính cha của gã đã từng thờ chủ, rồi phản chủ, cũng đeo đủ thứ mặt nạ cầm bút, viết lách như y để luồn lách trong đời. Chính vì thế, cha y khi thấy bản sao của mình có khá hơn, thì vô cùng tự hào. Tuy nhiên, trước khi chết, cha y vẫn còn dặn lại con: “Nghề này đừng tin ai, và con phải chuồn, trước khi chúng mò tới”!

“Dạ, con xin lần nữa ghi lòng, tạc dạ!”, Ching Li thầm nói và cắm nén nhang trên bàn thờ nhà y, trước di ảnh của cha y.

***

Đúng thế, không thể mạo hiểm được, đó có thể là một cái bẫy, tại sao bao nhiêu lần ta tới các địa điểm thùng thư chết, rồi tới các chỗ hẹn khẩn cấp, các nơi gặp bất thường, mà không tài nào liên lạc được với sỹ quan điều khiển và thượng cấp?

Tại sao điều khiển và thượng cấp mới lại muốn triệu ta về? Rồi lại muốn công khai ta lên, cho khắp từ thôn cùng, xóm vắng, từ Thượng Hải, tới Nam Ninh, từ Bắc Kinh tới Hàng Châu, đâu đâu trâu cũng biết mặt, chó cũng biết tên à? Như thế khác gì một lệnh ám sát đã được đưa ra với nước hoa, dầu thơm tẩm trên giấy?

Ngồi sau chiếc bàn kia ở vụ, cục, phòng an ninh, tình báo, đặc vụ, thì có khác gì ta suốt đời bị đóng đinh ở đó, mà đó là đinh treo cả gia đình ta lên câu móc, cho thiên hạ tỏ tường, một lối cũ khi thượng cấp muốn khai tử một đặc tình, để thay thế bằng một đặc tình khác, do đặc tình cũ đã hưởng lộc chán chê mê mỏi ở xứ tây quá lâu.

Còn vợ con ta thì sao? Chúng đã quen mùi xứ tây, bọn trẻ nít đã quen ngoại ngữ ở xứ mắt xanh, mũi lõ làm tiếng mẹ đẻ của chúng rồi, sao còn có thể bắt kịp trường học ở xứ quê cha, đất tổ của ông và cha của chúng?

Tất nhiên, nếu ta bị lộ rồi, thì bao nhiêu việc ta làm ở các tổ hợp báo chí, truyền thông quốc tế ở xứ nước ngoài sẽ như thành công cốc, và ta sẽ bị các xứ đó người ta đưa vào danh sách đặc tình hoạt động phạm pháp ở xứ họ mấy chục năm qua, và họ sẽ trừng phạt, chế tài, cấm đoán ta và vợ con ta, để làm bài học cảnh tỉnh cho những con gián, con bọ, con sâu dám chui sâu, leo cao, lũng đoạn các tổ chức và quốc gia của họ?

***


“Sao, đồng chí nhạc sỹ, ký giả nổi tiếng trứ danh, đồng chí đi có một mình thôi ư?”, Sếnh Cố hỏi.

Bên cạnh y, là một tên khác đeo kính đen và khẩu trang, với khuôn mặt lạnh lùng, chết chóc. Nhưng chúng đâu biết rằng, ở một nơi không xa, đằng sau mấy chiếc xe của chúng, sẽ ‘tình cờ’ có vài chiếc xe khác cũng đeo biển giả, mà người trong đó đang quan sát và nghe ngóng chúng qua các thiết bị hiện đại và không bỏ qua bất kỳ một cử chỉ, lời nói, chi tiết nào…

“Tất nhiên, như đã báo trước với các đồng chí và tổ chức.”

“Hảo hảo, Ố-kề, vậy còn chờ gì nữa, ta lên đường,” Sếnh Cố nói, rồi bảo tên đặc vụ ngồi ghế trước, bật nhạc lên.

Loa trong chiếc xe có ghế và nội thất bịt da này thật xịn, nó ấm áp làm sao, chẳng kém gì âm sắc nghe từ dàn loa của một trong các phòng trà xịn ở Thượng Hải hay Bắc Kinh. Nhưng Chen Li nhăn mặt:

“Xin đồng chí vui lòng tắt bản này đi, hay thay bản khác được không, nếu muốn?”

“Ồ, đồng chí không thích nghe chính nhạc của mình sáng tác sao? Đây là bản nhạc tình ướt át nhất được các fan của đồng chí ưa thích năm nay cơ mà?”

“Vâng, có thể như thế, nhưng với tôi thì không!”

Chen Li nói thế, nhưng trong lòng thì văng lên câu chửi: “Tỉu nà mà thằng Sếnh Cố chết tiệt này!”

Chính nó hôm trước đưa cho mình xem toàn bộ hình ảnh mình và cô bồ nhí vốn đang là sinh viên và tập sự viên ở một cơ quan báo, ngủ nghê với nhau say đắm ở ngôi biệt thự nọ mình thuê vài đêm cuối tuần ấy, trước khi mình có cảm hứng để đẻ ra bản sến chết tiệt này tặng em… và cũng là ca khúc chính trong CD âm nhạc trá hình của một ‘nhạc sỹ - đặc tình’ trứ danh trình thượng cấp chứng tỏ khả năng đổi màu, biến hình cáo siêu của đặc vụ hoạt động ở nước ngoài.

Chen Li không bao giờ tha cho cái cách mà Sếnh Cố đã diễu nhạo y, khi thông báo: “Chúc mừng đồng chí được điều động công tác mới với cương vị cao, tại quê nhà!”

Nói rồi y thổi hơi thuốc lá vào mặt Chen Li, khói thuốc và hơi rượu bia xen lẫn như bốc lên nghi ngút, nghi ngút…

***


Vâng, nghi ngút, nhưng bây giờ là hương khói trên bàn thờ gia tiên của Chen Li. Y nói với vợ:

“Đây là lần cuối cùng chúng mình thắp hương ở đây! Anh vừa cảm ơn Tổ tiên xong. Em đừng tiếc gì nữa nhé, ở nơi mới chúng mình đã có tất cả,” Chen nói với vợ con.

Sáng thứ hai ấy, tức là chỉ vài tiếng sau buổi tối cuối tuần định mệnh, báo địa phương và nhiều trang mạng nhất loạt đăng tin có một án mạng  xảy ra, trong đó có ba chiếc xe hơi màu đen và một số người nước ngoài ‘có vẻ là dân du lịch châu Á’ đã thiệt mạng toàn bộ trên một khúc lộ vắng, sau một màn đấu súng và xạ kích nhanh gọn xảy ra cách không xa một con đường tắt dẫn tới sân bay nọ ở địa phương.

“Nhân chứng nói rằng dường như đã có một nhóm ma-fia thanh toán nhau, và không một ai trong nhóm du khách châu Á sống sót!”, báo địa phương dẫn lời một trong những người dân sống gần nơi ấy.

Chen Li cười và nói thầm:

“Hà hà, có một gã sống sót đấy, nhưng gã đó dường như không phải là du khách đâu phải không?”

“Đúng vậy”, Paul Hacker, tên của đặc vụ của đường dây khác cười đồng tình với Chen Li. “Anh khá lắm, đã làm rất đúng chỉ dẫn, vài tiếng nữa, anh sẽ tái ngộ chị nhà và các cháu”

“Cảm ơn Paul, đây là quà chia tay tặng anh,” nói đoạn, Chen trao cho Paul một hồ sơ mật đã mã hóa.

“Và cả đây nữa,”, Chen Li chìa thêm một đĩa CD mới.

“Ồ cảm ơn, nhưng tôi không chắc là hiểu được ngôn ngữ ca khúc trong đó đâu nhé,” Paul nói.

“Ồ, anh sẽ hiểu đấy, vì lần này tôi làm nhạc không lời, như là nghề không sương, không khói, nhưng sẽ nghi ngút khi nào cần đến của chúng ta đấy!”

Chen Li nói rồi nhếch mép cười, trước khi chuyển sang một chiếc xe hơi khác để đi vào ngã rẽ khuất hơn, một ngã rẽ mới trong cuộc đời y.

Ngô Quốc Phương

London, Anh quốc, 02/01/2022

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Sáu 20218:19 CH(Xem: 3018)
“Tưởng tượng thế nhưng mùa thu chưa đến, khi trời cuối hè hãy còn trong xanh với những cụm mây trắng bay lơ lửng trên cao thì Hương đoạn tuyệt với tôi và chúng tôi không còn gặp nhau nữa. Một buổi tối Hương đến bất thần và chạm trán với Stacey trong nhà. Thật khó giải thích cho sự có mặt của một thiếu nữ tóc vàng với một thân hình nảy nở mà trên người chỉ có cái xì-líp nhỏ như chiếc khăn mùi-xoa đang cùng tôi ngồi uống rượu. Tôi và kiều nữ tóc vàng đang chơi strip poker và tôi đang thắng lớn. - Anh thật khốn nạn! Hương chỉ nói được có thế rồi thẳng tay quăng trả lại chìa khóa nhà cho tôi, chạy nhanh ra xe phóng đi, suýt đâm vào một trong mấy cây cổ thụ. Đến lượt Stacey đứng lên vơ mớ quần áo mặc vội vào người rồi hằn học bảo: - Sao lúc nãy anh nói tôi anh không có ngưòi yêu, chứ cô Việt Nam đó là ai, không thể là chị em được. Anh là thằng nói láo! Tôi không thích người nói láo, tôi cũng không thích xen vào những cuộc tình của người khác gây đổ vỡ."
19 Tháng Năm 20219:14 CH(Xem: 2820)
Dịch bệnh COVID-19 lan truyền rất nhanh . Bệnh nhân nhập viện liên tục khiến bệnh viện gần như quá tải. Trong tình trạng này, chúng tôi cần phải thắt chặt quy chế của bệnh viện, là cách ly người bệnh để tránh sự lây nhiễm. Đó là một quyết định không dễ dàng chút nào, vì bệnh nhân phải đơn độc suốt quá trình điều trị đau đớn. Nhưng không có cách nào khác. / Tôi dừng chân bên ngoài phòng bệnh nhân cuối cùng của Khu chăm sóc đặc biệt, lặng lẽ nhìn vào. Bà Mary nằm trên giường với ống thông khí tiếp oxy xuyên qua cổ. Chồng bà, ông Bob, ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, đặt tay lên chân bà , cẩn trọng quan sát những diễn biến của biểu đồ theo dõi đặt trên đầu giường. / Tôi ngần ngại gõ cửa, bước vào.
14 Tháng Năm 20215:31 CH(Xem: 2841)
Tôi trở về nước lần này không phải để du lịch, mà để hoàn tất các thủ tục để đi định cư ở Vương Quốc Hòa Lan. Xa quê hương chỉ một thời gian ngắn, ngày trở về lòng tôi đã bồi hồi xúc động khi nhìn thấy lại quê hương Miền Nam… huống chi những người xa quê nhà đã trên bốn mươi năm vẫn chưa một lần trở về, thì nỗi thương nhớ quê hương sẽ làm cho họ khắc khoải biết bao nhiêu. Hôm nay là ngày đầu tuần nên người đến làm hồ sơ tại Chi Cục Thuế của quận… không đông. Tôi là người cuối cùng của buổi chiều hôm nay khi đồng hồ chỉ ba giờ hai mươi phút.
07 Tháng Năm 20215:08 CH(Xem: 2425)
Tuần trăng mật của hai người là một chuỗi ngày rờn rợn và dài lê thê. Nàng có mái tóc vàng, xinh đẹp và e lệ. Chàng thì tính khí lạnh lùng, khiến những giấc mơ diễm tình thời con gái của nàng trở nên băng giá. Nàng yêu Jordán rất đỗi, tuy lắm khi lại thấy lo sợ bâng quơ, nhất là mỗi đêm cùng chàng đếm bước trên đường về nhà, nàng lén nhìn dáng vẻ cao to của chàng, lầm lầm lì lì không nói không rằng. Còn chàng cũng yêu nàng thắm thiết, nhưng không thích biểu lộ ra ngoài.
07 Tháng Năm 20214:37 CH(Xem: 2695)
Thời ấy nhà có cái xe đạp được coi là quý rồi, thường là tôi đi bộ suốt. Tôi nhớ có lần đưa con trai đi chích ngừa ở bệnh viện khá xa nhà, tôi đã đèo nó trên xe đạp. Con tôi lúc đó chỉ mới sáu tuổi, lúc về nó bi bô với mọi người : "Mẹ con đó, đi xe đạp mà chậm hơn người đi bộ. Khi muốn dừng xe lại, mẹ chà chà cái chân để kít xe lại. Qua đường, mẹ dắt xe qua chứ không dám đạp qua"! Mọi người đều cười ồ mà tôi lại nghĩ điều đó có gì để cười đâu nhỉ!
07 Tháng Năm 20211:47 SA(Xem: 2897)
Nguyễn Vinh. Con trai lớn của Ông Nguyên Vĩnh và bà Trần Thị Dung. Bà Dung đưa con gái út là Vân đi học bằng xe đạp điện. Một chiếc mô tô 125 phân khối tông một phát. Vậy là, cả mẹ cả con ra người thiên cổ. Kẻ gây án vù một hơi mất dạng. Đoạn đường nơi xẩy ra tai nạn không có camera hành trình nên bó tay cái vụ truy thủ phạm. Nhưng...
22 Tháng Tư 202112:08 SA(Xem: 3690)
"Chiến thích được vuốt ve, âu yếm. Tôi cũng thích được vuốt ve, âu yếm. Nhưng tôi không thích làm cái chuyện đó với chàng. Chiến thích hôn môi, nhưng tôi cố tránh, vì không thích mùi thuốc lá quá nặng. Răng của thằng chả cũng không được đẹp, đôi lúc dính thịt gà, thịt vịt… thật khủng khiếp. Cho nên tôi luôn xoay mặt tránh chỗ khác. Chàng có hơi bực với thái độ hờ hững này…" (Nguyễn Thạch Giang)
21 Tháng Tư 202110:34 CH(Xem: 2883)
Sáng ngày 22, toàn bộ các lãnh đạo, y bác sỹ, y tá, hộ lý , kể cả nhân viên xét nghiệm, điều dưỡng v.v… đều được huy động xuống phòng họp của bệnh viện phụ sản, theo lệnh Ban giám đốc, chỉ trừ ê-kíp trực đang chờ các cuộc lâm bồn mới. “Đề nghị báo cáo số trẻ sinh ngày 22 đến giờ này và tôi cần một vài bé sinh đúng 0h00 giờ”, ông Giám đốc bệnh viện phụ sản nói. / “Dạ, báo cáo đồng chí, rất tiếc là tới giờ, không hiểu sao vẫn chỉ có một trẻ thôi, không có nhiều hơn, và không có trẻ nào sinh vào giờ đồng chí cần ạ,” bà Phó Giám đốc nói. “Thế à, khỉ thật! Đúng lúc mình cần thì các bà không đẻ cho. Bình thường thì đẻ như gà!”, Giám đốc bực và có vẻ hơi lo. / Đâu đó có tiếng cười khúc khích, hình như trong đám cán bộ, y tá, điều dưỡng trẻ.
14 Tháng Tư 20216:58 CH(Xem: 3057)
Từ trung tâm Luân Đôn, hãng tuyển dụng do tòa báo X thuê gọi cho một nhà báo là tài năng của hãng BBS (Bờ bờ Sông) có trụ sở quốc gia đặt tại xứ Tô Cách Lan: “Này, bọn keo đó trả cô cậu bao nhiêu một năm?” “Dạ ngần này ạ”, tài năng đáp. “Cái gì? Thật chó chết! À, chỉ định nói là chết tiệt thôi, gấp rưỡi nhé?”, nhà tư vấn tuyển dụng bảo. “Ôi tuyệt vời ạ! Em đang trên mặt Trăng ư?,” tài năng đáp, ngất ngây.
14 Tháng Tư 20216:52 CH(Xem: 2935)
Ngày tôi theo chồng đến thành phố này sinh sống, vì thường nhớ nhà nên tôi cũng thường khóc bởi cảnh vật nơi đây quá im lìm và hoang vắng đúng như cái tên Buồn Muôn Thuở mà người nào đó đã đặt. Tôi có nhiều bạn ở quê nhà nhưng ở thành phố này tôi chưa có bạn. Người bạn gái đầu tiên tôi quen là người Thượng còn rất trẻ tên là Sai Luông. Sai Luông một tuần một lần đem rau muống từ trong buôn làng của cô ra chợ Ban Mê Thuột bán. Sai Luông chỉ bán mỗi một thứ là rau muống thôi. Mỗi lần đi bán như vậy, Sai Luông gùi trên lưng hai mươi lăm bó, có đôi khi hơn được một vài bó. Tôi nghĩ, Sai Luông bán như vậy sẽ không được bao nhiêu tiền nên tôi thường mua ủng hộ mỗi lần ba bốn bó. Mua riết rồi Sai Luông và tôi quen nhau.