- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,271,670

Hư Ngôn 2

09 Tháng Mười Một 201012:00 SA(Xem: 3883)

Khó thể ngó mà không khóc lên mặt trời trong chu kỳ hoan lạc nhất. Ngày phì nhiêu đang phân phát từng rổ tinh lực.

Đứng cửa ấp úng mượn tạm em vài vạt lụa cánh lẻ để se dây quẫy gậy dò dẫm; ta biết, nếu không leo trọn chặng đèo cuối bãi bạch hương kia thì dẫu mang thân nguyên vẹn trở về e rằng miệng cũng sẽ khó bề ấp a đối đáp (với em).

Ờ ơi, nắng! ta thông cảm bàn tay mi già nua vụng vãi và hoan hô mi về tính hợm hĩnh thanh niên; hãy là bạn nhau, và chớ đòi chia chác niềm ưu ái (ta) dành cho những sợi mưa bún mỏng mảnh rồi sẽ dát đều lên dĩa cơm trưa của đất những lát hành ngò xanh hăng bắt mắt

 

Tạm biệt mái nhà xưa: kết cục của một tích lũy không thuận hảo, với kẻ hiếu hòa, luôn là một não nề. Đừng phiền hà nếu (các ngươi thấy) ngoại diện ta ngơ ngáo, lũ sống áo đuôi khăn thuồm thuộm lăng quăng kẻ bít hết nếp là quý phái. Đừng đắm đuối mắt vào thân thể ta trên những lằn roi ân ái khổ dục đẫm đìa. Ta biết chứ, chúng là thứ ám thị nghèo nàn theo hầu chủ nhân bất đắc chí chỉ với nhiệm vụ khiêm nhường: đánh hơi xem ốc đảo hào hoa cuối cùng tồn kho nơi góc nào trên bản đồ nhân thế. Giờ phút này ta cần biết bao một cựa mình của không khí: gió, hoặc giông - càng tốt - (chúng) đều là những cứu tinh có khả năng đánh vỡ tung tóe chiếc ly-cười tiễn đưa mai mỉa của kẻ đắc thắng

 

Tự tình khúc hát theo tai thở: miệng hãy vui và mắt không hề được ướt! Mất mát gì đâu, khi ta vờ vĩnh thì thầm: hồ vuông xanh rì nhiều rêu hơn nước thấp thoáng dưới rèm mi nhớt nhạt là địa đàng bỏ túi, nơi mà - ta sẽ khấp khởi tâu trình cùng em -: cặp nhân ngãi đầu tiên chưa thể (muốn) nghĩ cách làm đau đớn (tâm+xác) nhau. Hai phiên thăm viếng sáng chiều, dầu mang nội dung biểu tượng, vẫn là hai viên sỏi bọc mật pha chanh để dễ dàng ta (và em, nếu chịu dung hòa, cùng) mút mít đỡ dạ.

 

(cứ xem như điều ước đầu tiên:) ời ơi, vì sao có đẹp và (chắc) có nết, hãy mở nắp lò cho ta ngắm khúc bánh-nửa đêm trở thật khéo nướng thật giòn bằng tiếng hát cô sơn ca (mảnh dẻ như tiểu thư-bồ câu) lót ổ trong lùm mận trắng khế sát đầu giường ngoài; ta tạ lỗi bởi chưa kịp gửi lời cảm ơn cô về nhã ý, cứ đầu tháng 6, sau khi chăm chỉ quét tước sạch boong rác lá khô và ngắt vài cánh lan cánh đào muộn lên bốn góc sân sau dùng làm sân khấu là lặng lẽ đơn phương cử hành lễ anniversary mừng ngày ta lỉnh kỉnh rương túi dọn đến đây nhận làm ông láng giềng quý báu; (xưa kia) cạnh ta, người yêu khó- ngủ-ngàn-năm hồn nhiên nhịn đói theo chàng (ta) núp kín dưới lớp dạ satin lặn nhiều lắm chỉ hai hớp là tới được vương địa thiêng liêng của trái tim nhân hậu (nàng khoe với ta: là nơi, những kẻ yêu nhau sẽ không bao giờ hổ thẹn vì lỡ biết lừa dối hay cãi cọ nhau) [ôi, lúc vui, nàng vẫn khôn chừa thói kê kích đồng loại!]

 

Mà hà tất đêm phải bày vẽ thứ lớp thật nhiêu khê: một-hai-ba-bốn? [ắt ta lại phải chiết chừa một ít thời giờ khốn khó để ôn tập phép tính sơ học mất!] Làm sao ta hiểu được, ngoài cách đoán già đoán trẻ: trống gõ tuần tra được nối với các mạch máu của nắm-tay-thịt-trẻ-con mệt mỏi. Cực lòng quá, thôi, em, chờ ta nuốt nốt miếng đùi gà mái này rồi hãy năm ngón màu nguệch lên gối mấy viền rối chỉ luồn kim tuốt tua suôn suốt

 

Cần lắm chứ lời (tự) động viên nhau: một con ngái ngủ đổi ngang giá lấy việc tung hô một triệu thằng trằn trọc. Dẫu kết quả không được như ý, ta an tâm rồi chờ đón bình minh trong bài diễn văn đệm chì chiết từ hai hàm răng thơm và chiếc lưỡi hình trái thơm (hôm nào ta đã dại dột làm thơ ngợi ca:) mới nhìn thôi đà muốn cắn.

 

07/2008

Nguyễn-hòa-Trước
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 6703)
(Xem: 9048)
(Xem: 10301)
(Xem: 9983)
(Xem: 10246)
(Xem: 10754)
(Xem: 9527)
(Xem: 9326)
(Xem: 9404)
(Xem: 9797)