- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
286,317

Ngô Quốc Phương CHÙM THƠ TỪ LUÂN ĐÔN

11 Tháng Mười Một 202212:13 SA(Xem: 1421)

 

Ngô Quốc Phương- ẢNH
Tác giả Ngô Quốc Phương

 

Ngô Quốc Phương   

CHÙM THƠ TỪ LUÂN ĐÔN   

 

 

BÀN CỜ

 

Chủ xới bày bàn cờ ra, nó bé lắm, so với bàn cờ thực giấu không cho ai thấy. Những quân cờ Xanh, Đỏ, có những con mã què, có những con tốt thí, có những con xe chạy loăng quăng, cũng có những con pháo chưa châm ngòi đã chực nổ, nổ hơn lựu đạn, nổ hoành tráng hơn mọi hỏa châu, rốc-két, lại có những quân sỹ tả hữu nằm sát soái phủ, thường điếu đóm, tụng ca, lại thêm những quân tượng quỳ, quỳ mỏi gối... Bao nhiêu người dán mắt dõi theo, hai bên giáp lá cà, đầu rơi máu chảy, một bên lúc đầu kéo lên biên, rồi vượt hà, hí hửng, lại khấp khởi áp vô cung, kẹp cửu, ép cổ vai bên kia, tưởng thắng tới nơi, nhưng rồi bên đi sau bất ngờ xuất chiêu, đòn kín, đòn độc, đòn phối hợp liên hoàn, áp đảo khó toàn thây... Quân bên kia thất thế, xe pháo mã chốt rụng rời, chia cắt. Kẻ lội vội xuống sông, kẻ phi lầu cao đu ống khói, kẻ hốt hoảng bỏ giáp, tháo yên cương, chạy chí chết, nhưng muộn rồi, sập bẫy quá sâu, chạy cờ lỡ bước, chọn chủ sai thời, đành thân bại danh liệt, tướng sỹ chết chùm, kéo nhau vào ngục, đợi ngày thay nhau ra tòa, cúi đầu, khóc lóc, nhận tội, mong khoan hồng... Khán giả dõi theo sung sướng, hả hê, tàn cục chưa chuyển, đã mong thấy khai cục trận sau, mà thế có sao đâu, cũng vui, càng hả!... Riêng chủ xới cười thầm, cũng một tay này, quân đỏ chém quân xanh!

 

Ngô Quốc Phương, London, 10/10/2022

(Vĩ thanh: Ôi "vui thế bao nhiêu..." lại nhớ Cụ Tam nguyên Yên Đổ bấy nhiêu!)

 

HỎI BÓNG KIM TỰ THÁP

 

Có bao triều đại đã trôi qua trong quá khứ, có bao ông hoàng, bà chúa đã lùi vào quá vãng, có bao vó ngựa, tả xung hữu đột chiến địa đẫm máu nay mất bóng, có bao nhiêu giàu sang, phú quý đã chẳng còn, có bao nhiêu muối biển đã bốc hơi, có bao nhiêu dòng sông đã đổi dòng hay cạn đáy, có bao nhiêu chim trời đã khuất nẻo, có bao nhiêu bóng cá đã sủi tăm và bao nhiêu mây trắng đã trôi khuất... Ôi những triều đại, ôi những quyền lực, tiền bạc, những danh vọng, uy thế một thời... nay về đâu hỡi bóng Tháp Tự Kim?

 

(Ngô Quốc Phương, London, 23/9/2022)

 

SẼ ĐẾN MỘT NGÀY

 

Rồi sẽ đến một ngày, biết đâu, đã có từ lâu mà chẳng nhận ra, hiện ra, trong gặp gỡ, một thiên hà hàng xóm, nơi ấy có một tinh cầu hàng xóm, nơi chỉ trú ngụ toàn những cư dân của thánh thiện, chỉ biết điều lành, lòng lành và tử tế, nơi không có những bom đạn, nạt nộ hạt nhân, tàu ngầm, xe xích sắt, nơi chỉ có những nụ cười hồn nhiên, và tình đùm bọc, chia sẻ, nơi chỉ có sự quan tâm, lòng thương mến và khoan dung, hòa ái, nơi những cánh chim vui đùa trên những cánh đồng bội thu của tình yêu và trắc ẩn, nơi những dòng sông, con suối và biển cả hòa vào nhau ca khúc thiện mỹ dưới bầu trời sáng bừng của trí tuệ, tình yêu và khai phóng... hãy tới đi nào, dù trong tâm tưởng, ngày ấy ơi!

 

(Vĩ thanh: Cho ngày sau, cho mọi quê hương.)

(NQP, London, 23/9/2022)

 

HỎI NHỮNG ĐÔI GIÀY

 

Hãy hỏi những đôi giày, nơi nào đã đi qua, nơi nào đã giấm nát, nơi nào đã đá đạp, nơi nào đã xéo giày... rồi nơi nào đã quay gót, đã trốn chạy, nhất là trốn chạy lương tâm, tới ngày không trốn được nữa, nơi nào đã quỳ xuống, nơi nào đã cúi đầu, nơi nào đã tự vấn, nơi nào đã mòn mỏi, nơi nào đã hối hận, nơi nào đã sám hối, nơi nào đã rơi nước mắt, nơi nào đã khô nước mắt, nơi nào đã nuối tiếc, nơi nào muốn trả lại, nay không còn, nơi nào muốn làm lại, nay đã muộn, nơi nào đã xua đổi dân lành, nơi nào đã dựng tuyền đài của giàu sang, phú quý, nơi nào đã buôn vua, nơi nào đã làm cuộc cách mạng đông người, để thiểu số làm vua, và đa số vẫn làm tôi đày, nơi nào đã nói dối, mị lừa, nơi nào đã tuyên truyền, lừa phỉnh, nơi nào đã đánh si, bóng loáng như miệng mồm nọ đầy rượu thịt, mỡ màng, nơi nào nay tuy đã muộn, nhưng liệu dám dừng chân, thôi làm như cũ? hãy hỏi những đôi giày...

 

(NQP, London, 23/9/2022)

 

KIA XEM VŨ ĐIỆU

 

Trên thế giới của một bên còn đau khổ, còn những em nhỏ, mẹ già, người tàn phế hết cửa sống xin ăn, trên thế giới của những cái bụng rỗng tuếch, đêm nào cũng nằm khách sạn ngàn sao, nơi nhà trên vỉa hè phố, hay góc tối bên lề kiệt hẻm, hay cửa ra vào của tiệm bán hàng cạnh chợ tan nọ, mà tai thì nghe vang những bản hợp xướng, giao hưởng của những nốt nhạc phát ra từ dạ dày bóp khan vì đói, trên thế giới của những người cha, người mẹ, người cô, người bác, người anh, người chị thất nghiệp, chưa biết hôm nay kiếm được xu nào hay túi vẫn thủng và chẳng biết tối nay, hay ngày mai, bao giờ sẽ là bữa ăn tiếp của người thân, trên thế giới của những người bị cướp đất, đứng giữa trời, ngay trên mảnh đất mấy đời có mồ mả của ông cha, mà nay không có một thước cắm dùi, trên thế giới của đàn em nào vẫn còn đói rách, trường xiêu, vách nát, thầy cô cũng đói rét run, trên thế giới của những người oan uổng đang bị tống vô tù, triền miên vô vọng tìm công lý và đau đớn trong xích xiềng... TA VẪN nhảy múa, sướng sung, đi những vũ điệu của makeno, khoe nhau những bước nhảy của i don't care, thậm chí lên báo, lên chí, lên hình, lên mạng nhảy như dế chũi, hát khản tiếng những bản tụng ca... mà thanh âm ngân nga trên khắp vương quốc riêng của tiền tài, giàu sang, phú quý, danh vọng và quyền lực... Ôi như trong một cuộc nội chiến, nồi da xáo thịt, anh thắng thì em thua, em cắt thì anh đau, HÃY NGẪM LẠI thử coi, hãy nhìn thử coi qua hai bề thế giới mà có kẻ liếc mắt qua mà bảo rằng c'est la vie, that's life hay đời là vậy, bên sướng sung như thế, thực sự sướng sung gì?

(Vĩ thanh: Không tự khắt khe đâu, chỉ hổ thẹn chính mình!)

 

(NQP, London, 24/9/2022)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Sáu 20221:27 SA(Xem: 2636)
Mùa trăng, với chúng tôi chỉ có một ngày duy nhất. Đúng rằm, phải đúng ngày 15. Nghe cứ như ngày của cúng bái khói hương, với hoa trái cùng tiếng chuông chùa trong những chiều lao xao, đình đám...
22 Tháng Sáu 20221:15 SA(Xem: 3002)
em kiễng chân lên / háo hức đón từ anh / nụ hôn mùi thuốc lá / lửa trời hừng hực / em ngún dần ngún dần / cháy đến tận cùng trên môi anh
17 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 2754)
Nhận được tin buồn Nhà thơ-Nhà văn Hoài Ziang Duy Sinh năm 1948 tại Châu Đốc- Việt Nam Tạ thế ngày 1 tháng 6 năm 2022 - tại tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ Hưởng thọ 75 tuổi
17 Tháng Sáu 20221:25 SA(Xem: 2623)
Nhận được tin buồn hoạ sĩ Rừng- Nguyễn Tuấn Khanh (Viết văn với bút hiệu Kinh Dương Vương, làm thơ với bút hiệu Dung Nham) Sinh ngày 14 tháng 3 năm 1941 tại Nam Vang, Cam-pu-chia Tạ thế vào ngày 8 tháng 6 năm 2022 tại Nam California, Hoa Kỳ Hưởng thọ 81 tuổi
17 Tháng Sáu 202212:07 SA(Xem: 2921)
Trong những ngày chờ đợi có nhà sản xuất phim, T. cận tôi ngồi đọc và hỏi han để lấy tư liệu cho một cuốn sách nhỏ đang “âm mưu”, viết về đời sống Điện ảnh nước nhà & thân phận những thế hệ người làm phim từ trước tới nay - trong đó có tôi. Tôi đọc lại hồi ký “Đêm giữa ban ngày” của nhà văn mà tôi hâm mộ kể từ khi đọc cuốn “Bông hồng vàng” của K. Pautovski do ông dịch từ tiếng Nga… Tôi chợt nhớ lại những ngày tháng không được làm phim, phải rời cơ quan vào Sài Gòn làm thuê, viết thuê…
15 Tháng Sáu 20222:27 SA(Xem: 3322)
người đi / thì người vẫn đi / có khi đi thật / có khi giả vờ /
15 Tháng Sáu 20222:18 SA(Xem: 2272)
Nếu ai đã đọc "Chân Dung Văn Học Nghệ Thuật & Văn Hóa", chắc chắn đều bày tỏ sự thán phục đối với tác giả, tôi cũng vậy. Tác giả NTV đã đem tấm lòng thành cùng với nhiệt tâm thu thập dữ liệu về các nhân vật nói tới trong sách, cùng với các hình ảnh ghi dấu cuộc đời bể dâu của họ. Tuồng như tôi thấy họ sống lại thêm một lần nữa. Thật vậy, khi nhìn thấy hình ảnh một nhà văn quen biết ra đi từ lâu, và qua lời kể chuyện của tác giả, tôi xúc động biết bao, tưởng chừng như người ấy vẫn ở đâu đó, chưa một lần vĩnh biệt.
15 Tháng Sáu 20221:40 SA(Xem: 3145)
Đôi khi trên con đường đã chọn / ta bước đi một mình, / chỉ những cọng cỏ khô và bụi đường làm bạn, / đôi khi trên những trang viết, / ta cũng lại một mình, / chỉ những con chữ vừa hiện ra - làm bạn, / làm vui
15 Tháng Sáu 20221:33 SA(Xem: 3048)
Em cúi đầu, giọng thấp hẳn xuống: - Cô ơi, theo em được biết, hồi xưa, một trong những hình phạt vô cùng kinh hãi là tứ mã phanh thây. - Ừ, chỉ hình dung thôi cũng đủ khiếp sợ. - Dạ, tay chân của phạm nhân bị cột vào bốn sợi dây nối vào chân bốn con ngựa. Khi hành hình, các nài ngựa sẽ thúc ngựa phi ra bốn hướng; nếu không có nài ngựa, người ta sẽ thét to lên hoặc đánh ngựa để chúng hoảng sợ bỏ chạy. Và bốn sợi dây sẽ kéo tay chân phạm nhân đến khi thân thể của họ bị xé ra. - Ôi thôi! Nghe sợ quá! Sao bỗng dưng em lại nói đến chuyện đó? Em chậm rãi: - Dạ, em đã tìm đọc nhiều thiệt nhiều những kiểu hành hình đau đớn nhất để coi cái đau của mình cỡ nào. Cô ơi, em đã từng bị hành hình theo cách tứ mã phanh thây! - Hả?
11 Tháng Sáu 202211:28 CH(Xem: 3035)
Nhiều người đã kể rõ và lý giải hiện tượng CHẠY cho đến nay đã trở thành những guồng quay điên cuồng trên các lĩnh vực, trong các giới xã hội - chạy Quyền, chạy Chức, chạy Dự án, chạy Danh hiệu, chạy Bằng cấp, chạy Giải thưởng, chạy Cúp vàng, chạy Thành tích, chạy Điểm, chạy Vai diễn, chạy Lớp, v.v. Đã “Chạy” thì phải bắt buộc “Mua”, mua bằng bất cứ giá nào, thậm chí bằng cả nhân phẩm.