- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Ngô Quốc Phương CHÙM THƠ TỪ LUÂN ĐÔN

11 Tháng Mười Một 202212:13 SA(Xem: 31878)

 

Ngô Quốc Phương- ẢNH
Tác giả Ngô Quốc Phương

 

Ngô Quốc Phương   

CHÙM THƠ TỪ LUÂN ĐÔN   

 

 

BÀN CỜ

 

Chủ xới bày bàn cờ ra, nó bé lắm, so với bàn cờ thực giấu không cho ai thấy. Những quân cờ Xanh, Đỏ, có những con mã què, có những con tốt thí, có những con xe chạy loăng quăng, cũng có những con pháo chưa châm ngòi đã chực nổ, nổ hơn lựu đạn, nổ hoành tráng hơn mọi hỏa châu, rốc-két, lại có những quân sỹ tả hữu nằm sát soái phủ, thường điếu đóm, tụng ca, lại thêm những quân tượng quỳ, quỳ mỏi gối... Bao nhiêu người dán mắt dõi theo, hai bên giáp lá cà, đầu rơi máu chảy, một bên lúc đầu kéo lên biên, rồi vượt hà, hí hửng, lại khấp khởi áp vô cung, kẹp cửu, ép cổ vai bên kia, tưởng thắng tới nơi, nhưng rồi bên đi sau bất ngờ xuất chiêu, đòn kín, đòn độc, đòn phối hợp liên hoàn, áp đảo khó toàn thây... Quân bên kia thất thế, xe pháo mã chốt rụng rời, chia cắt. Kẻ lội vội xuống sông, kẻ phi lầu cao đu ống khói, kẻ hốt hoảng bỏ giáp, tháo yên cương, chạy chí chết, nhưng muộn rồi, sập bẫy quá sâu, chạy cờ lỡ bước, chọn chủ sai thời, đành thân bại danh liệt, tướng sỹ chết chùm, kéo nhau vào ngục, đợi ngày thay nhau ra tòa, cúi đầu, khóc lóc, nhận tội, mong khoan hồng... Khán giả dõi theo sung sướng, hả hê, tàn cục chưa chuyển, đã mong thấy khai cục trận sau, mà thế có sao đâu, cũng vui, càng hả!... Riêng chủ xới cười thầm, cũng một tay này, quân đỏ chém quân xanh!

 

Ngô Quốc Phương, London, 10/10/2022

(Vĩ thanh: Ôi "vui thế bao nhiêu..." lại nhớ Cụ Tam nguyên Yên Đổ bấy nhiêu!)

 

HỎI BÓNG KIM TỰ THÁP

 

Có bao triều đại đã trôi qua trong quá khứ, có bao ông hoàng, bà chúa đã lùi vào quá vãng, có bao vó ngựa, tả xung hữu đột chiến địa đẫm máu nay mất bóng, có bao nhiêu giàu sang, phú quý đã chẳng còn, có bao nhiêu muối biển đã bốc hơi, có bao nhiêu dòng sông đã đổi dòng hay cạn đáy, có bao nhiêu chim trời đã khuất nẻo, có bao nhiêu bóng cá đã sủi tăm và bao nhiêu mây trắng đã trôi khuất... Ôi những triều đại, ôi những quyền lực, tiền bạc, những danh vọng, uy thế một thời... nay về đâu hỡi bóng Tháp Tự Kim?

 

(Ngô Quốc Phương, London, 23/9/2022)

 

SẼ ĐẾN MỘT NGÀY

 

Rồi sẽ đến một ngày, biết đâu, đã có từ lâu mà chẳng nhận ra, hiện ra, trong gặp gỡ, một thiên hà hàng xóm, nơi ấy có một tinh cầu hàng xóm, nơi chỉ trú ngụ toàn những cư dân của thánh thiện, chỉ biết điều lành, lòng lành và tử tế, nơi không có những bom đạn, nạt nộ hạt nhân, tàu ngầm, xe xích sắt, nơi chỉ có những nụ cười hồn nhiên, và tình đùm bọc, chia sẻ, nơi chỉ có sự quan tâm, lòng thương mến và khoan dung, hòa ái, nơi những cánh chim vui đùa trên những cánh đồng bội thu của tình yêu và trắc ẩn, nơi những dòng sông, con suối và biển cả hòa vào nhau ca khúc thiện mỹ dưới bầu trời sáng bừng của trí tuệ, tình yêu và khai phóng... hãy tới đi nào, dù trong tâm tưởng, ngày ấy ơi!

 

(Vĩ thanh: Cho ngày sau, cho mọi quê hương.)

(NQP, London, 23/9/2022)

 

HỎI NHỮNG ĐÔI GIÀY

 

Hãy hỏi những đôi giày, nơi nào đã đi qua, nơi nào đã giấm nát, nơi nào đã đá đạp, nơi nào đã xéo giày... rồi nơi nào đã quay gót, đã trốn chạy, nhất là trốn chạy lương tâm, tới ngày không trốn được nữa, nơi nào đã quỳ xuống, nơi nào đã cúi đầu, nơi nào đã tự vấn, nơi nào đã mòn mỏi, nơi nào đã hối hận, nơi nào đã sám hối, nơi nào đã rơi nước mắt, nơi nào đã khô nước mắt, nơi nào đã nuối tiếc, nơi nào muốn trả lại, nay không còn, nơi nào muốn làm lại, nay đã muộn, nơi nào đã xua đổi dân lành, nơi nào đã dựng tuyền đài của giàu sang, phú quý, nơi nào đã buôn vua, nơi nào đã làm cuộc cách mạng đông người, để thiểu số làm vua, và đa số vẫn làm tôi đày, nơi nào đã nói dối, mị lừa, nơi nào đã tuyên truyền, lừa phỉnh, nơi nào đã đánh si, bóng loáng như miệng mồm nọ đầy rượu thịt, mỡ màng, nơi nào nay tuy đã muộn, nhưng liệu dám dừng chân, thôi làm như cũ? hãy hỏi những đôi giày...

 

(NQP, London, 23/9/2022)

 

KIA XEM VŨ ĐIỆU

 

Trên thế giới của một bên còn đau khổ, còn những em nhỏ, mẹ già, người tàn phế hết cửa sống xin ăn, trên thế giới của những cái bụng rỗng tuếch, đêm nào cũng nằm khách sạn ngàn sao, nơi nhà trên vỉa hè phố, hay góc tối bên lề kiệt hẻm, hay cửa ra vào của tiệm bán hàng cạnh chợ tan nọ, mà tai thì nghe vang những bản hợp xướng, giao hưởng của những nốt nhạc phát ra từ dạ dày bóp khan vì đói, trên thế giới của những người cha, người mẹ, người cô, người bác, người anh, người chị thất nghiệp, chưa biết hôm nay kiếm được xu nào hay túi vẫn thủng và chẳng biết tối nay, hay ngày mai, bao giờ sẽ là bữa ăn tiếp của người thân, trên thế giới của những người bị cướp đất, đứng giữa trời, ngay trên mảnh đất mấy đời có mồ mả của ông cha, mà nay không có một thước cắm dùi, trên thế giới của đàn em nào vẫn còn đói rách, trường xiêu, vách nát, thầy cô cũng đói rét run, trên thế giới của những người oan uổng đang bị tống vô tù, triền miên vô vọng tìm công lý và đau đớn trong xích xiềng... TA VẪN nhảy múa, sướng sung, đi những vũ điệu của makeno, khoe nhau những bước nhảy của i don't care, thậm chí lên báo, lên chí, lên hình, lên mạng nhảy như dế chũi, hát khản tiếng những bản tụng ca... mà thanh âm ngân nga trên khắp vương quốc riêng của tiền tài, giàu sang, phú quý, danh vọng và quyền lực... Ôi như trong một cuộc nội chiến, nồi da xáo thịt, anh thắng thì em thua, em cắt thì anh đau, HÃY NGẪM LẠI thử coi, hãy nhìn thử coi qua hai bề thế giới mà có kẻ liếc mắt qua mà bảo rằng c'est la vie, that's life hay đời là vậy, bên sướng sung như thế, thực sự sướng sung gì?

(Vĩ thanh: Không tự khắt khe đâu, chỉ hổ thẹn chính mình!)

 

(NQP, London, 24/9/2022)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Tư 20244:07 CH(Xem: 22655)
On the evening of December 21, 1946, the Bach Mai radio resumed its operations somewhere in the province of Ha Dong after a day of silence. One of its broadcasts was Ho Chi Minh’s appeal to the Viets for a war of resistance. He reportedly said: The gang of French colonialists is aiming to reconquer our country. The hour is grave. Let us stand up and unify ourselves, regardless of ideologies, ethnicities [or] religions. You should fight by all means at your disposal. You have to fight with your guns, your pickaxes, your shovels [or] your sticks. You have to save the independence and territorial integrity of our country. The final victory will be ours. Long live independent and indivisible Viet Nam. Long live democracy.
13 Tháng Mười Hai 202510:23 CH(Xem: 208)
“Mỹ Hương” là một bản Jazz Ballad dịu ngọt, nơi giọng nam trầm ấm và giọng nữ mượt nhẹ hòa quyện, kể lại một buổi sớm bình yên bên cầu San Francisco. Từ những “hoa cúc trong lòng”, từ bài hát cũ của mùa thu nơi xứ Mỹ, ca khúc mở ra một không gian phủ sương, đầy gió biển, và đầy nỗi nhớ như sương. “Mỹ Hương” là một lời thì thầm Jazz Ballad từ sương thu San Francisco Thân mời quí ACE cùng nghe Ca khúc: MỸ HƯƠNG - thơ Đặng Hiền- (Phiên bản Trắng Đen- Song Ca)
13 Tháng Mười Hai 20255:37 CH(Xem: 221)
Thơ haiku của nhà thơ Nhật bản Miura Chora (1729–1780) trong sáng và giản dị, nhưng lại giàu chất thơ tao nhã. Miura Chora đã góp phần lãnh đạo phong trào phục hưng Matsuo Bashō vào thế kỷ 18. Những bài thơ dưới đây do Bạt Xứ dịch hầu hết là từ bản tiếng Anh của William Scott Wilson. ( Bạt Xứ )
13 Tháng Mười Hai 20254:25 CH(Xem: 249)
Được tin nghệ sĩ Thương Tín mất, xin được thắp nén nhang tưởng nhớ anh bằng kỷ niệm sâu sắc này, trong lần duy nhất được cộng tác với anh trong bộ phim “Thì thầm cao nguyên”: ...Thế là, tôi đã có dịp lang thang mấy tuần liền ở những vùng sâu vùng xa gian khổ nhất của tỉnh Bình Phước để lấy cảm xúc và thu thập tư liệu viết kịch bản phim... Ở xứ sở cao su bạt ngàn, một số cán bộ huyện - xã đã trở thành những “lãnh chúa” mới, chiếm dụng những diện tích đất lớn cho bản thân, còn không ít người công nhân cao-su đang dần trở lại thân phận chẳng kém thời mộ phu thực dân… Tại những vùng của người dân tộc S’ tiêng nơi cực Nam dãy Trường Sơn này, cuộc sống của đồng bào vô cùng gian khổ…
13 Tháng Mười Hai 20254:12 CH(Xem: 272)
bây giờ rụng tóc nhăn da / tới lui cũng chỉ có ta với người / có ta với một bầu trời / vẫn chung thủy giũa cõi đời đảo điên / anh về thành phố gọi tên / một vùng ký ức thôi miên anh về.
13 Tháng Mười Hai 20253:41 CH(Xem: 328)
Từ tháng 5/2023 đến cuối năm 2025, kênh đào Funan Techo – dự án biểu tượng dân tộc Khmer do hai cha con Hun Sen và Hun Manet quyết liệt thúc đẩy – đã chính thức bước vào giai đoạn thi công thực địa, với sự tái khẳng định tài trợ 1,7 tỷ USD từ Trung Quốc. Dài 180 km, lấy nước trực tiếp từ cả hai phân lưu chính của sông Mekong (đầu nguồn sông Tiền và sông Hậu), con kênh không chỉ khó đạt được mục tiêu rút ngắn lộ trình và giảm chi phí vận tải như Cam Bốt tuyên truyền, mà còn có nguy cơ: (1) làm suy giảm nghiêm trọng lưu lượng nước mùa khô về hạ lưu, (2) chặn đứng phù sa, (3) đẩy nhanh xâm nhập mặn sâu thêm hàng chục kilômét, (4) đe dọa trực tiếp sinh kế của hơn 20 triệu cư dân Đồng bằng sông Cửu Long.
11 Tháng Mười Hai 20254:55 SA(Xem: 525)
Trong phiên bản Dream Pop này, bài thơ Mỹ Hương được khoác lên một lớp không khí mờ ảo và chậm rãi, như bước chân ai đó đi giữa màn sương lạnh của San Francisco. Giọng nam trầm thì thầm, hoà vào reverb dày và những lớp ambient pads lơ lửng, tạo cảm giác như một ký ức đang tan ra trong ánh đèn vàng trên cầu Golden Gate.
10 Tháng Mười Hai 20257:12 CH(Xem: 757)
Mùa thu sao lại buồn như cỏ / Trong gió hiu hắt buổi chợ chiều / Tôi trở về đây sau cơn lũ / Nghe hồn còn ngập nỗi cô liêu.
08 Tháng Mười Hai 20258:55 CH(Xem: 639)
Câu chuyện phim giản dị diễn ra ở một khu chung cư cũ ở Sài Gòn vào thập niên 1980. Hai nhân vật chính: 1. Kỳ Nam, nguyên nữ sinh trường Tây và là vợ góa của một sĩ quan tâm lý chiến quân đội VNCH, từng nổi tiếng trên báo chí và truyền hình về tài dạy nữ công gia chánh. Sau 1975, trong căn bếp nhỏ tại Chung cư, Kỳ Nam sinh sống bằng việc nấu cơm tháng và có lúc nấu cả cỗ cưới; 2. Khang - người thuê nhà mới, một chàng trai đang nhận dịch lại tác phẩm “Hoàng tử bé” của nhà văn phi công Pháp Saint–Exupéry, sau bản dịch của thi sĩ Bùi Giáng đã xuất bản tại Sài Gòn trước 1975… Giữa những bề bộn đời sống, vượt lên tâm lý thóc mách, đố kỵ, ghen ăn tức ở của hàng xóm, Kỳ Nam và Khang đã đến với nhau trong sự đồng cảm thầm lặng mà sâu sắc – một thứ tình cảm cao hơn tình yêu trai gái thông thường…
08 Tháng Mười Hai 20258:05 CH(Xem: 804)
Dã quỳ vàng giữa heo may / Thầm thì nắng sớm hong ngày yêu thương / Đồi cao gió quyện mờ sương / Hoa nghiêng lối nhỏ, vấn vương gót hài