- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
286,317

Ngô Quốc Phương CHÙM THƠ TỪ LUÂN ĐÔN

11 Tháng Mười Một 202212:13 SA(Xem: 1420)

 

Ngô Quốc Phương- ẢNH
Tác giả Ngô Quốc Phương

 

Ngô Quốc Phương   

CHÙM THƠ TỪ LUÂN ĐÔN   

 

 

BÀN CỜ

 

Chủ xới bày bàn cờ ra, nó bé lắm, so với bàn cờ thực giấu không cho ai thấy. Những quân cờ Xanh, Đỏ, có những con mã què, có những con tốt thí, có những con xe chạy loăng quăng, cũng có những con pháo chưa châm ngòi đã chực nổ, nổ hơn lựu đạn, nổ hoành tráng hơn mọi hỏa châu, rốc-két, lại có những quân sỹ tả hữu nằm sát soái phủ, thường điếu đóm, tụng ca, lại thêm những quân tượng quỳ, quỳ mỏi gối... Bao nhiêu người dán mắt dõi theo, hai bên giáp lá cà, đầu rơi máu chảy, một bên lúc đầu kéo lên biên, rồi vượt hà, hí hửng, lại khấp khởi áp vô cung, kẹp cửu, ép cổ vai bên kia, tưởng thắng tới nơi, nhưng rồi bên đi sau bất ngờ xuất chiêu, đòn kín, đòn độc, đòn phối hợp liên hoàn, áp đảo khó toàn thây... Quân bên kia thất thế, xe pháo mã chốt rụng rời, chia cắt. Kẻ lội vội xuống sông, kẻ phi lầu cao đu ống khói, kẻ hốt hoảng bỏ giáp, tháo yên cương, chạy chí chết, nhưng muộn rồi, sập bẫy quá sâu, chạy cờ lỡ bước, chọn chủ sai thời, đành thân bại danh liệt, tướng sỹ chết chùm, kéo nhau vào ngục, đợi ngày thay nhau ra tòa, cúi đầu, khóc lóc, nhận tội, mong khoan hồng... Khán giả dõi theo sung sướng, hả hê, tàn cục chưa chuyển, đã mong thấy khai cục trận sau, mà thế có sao đâu, cũng vui, càng hả!... Riêng chủ xới cười thầm, cũng một tay này, quân đỏ chém quân xanh!

 

Ngô Quốc Phương, London, 10/10/2022

(Vĩ thanh: Ôi "vui thế bao nhiêu..." lại nhớ Cụ Tam nguyên Yên Đổ bấy nhiêu!)

 

HỎI BÓNG KIM TỰ THÁP

 

Có bao triều đại đã trôi qua trong quá khứ, có bao ông hoàng, bà chúa đã lùi vào quá vãng, có bao vó ngựa, tả xung hữu đột chiến địa đẫm máu nay mất bóng, có bao nhiêu giàu sang, phú quý đã chẳng còn, có bao nhiêu muối biển đã bốc hơi, có bao nhiêu dòng sông đã đổi dòng hay cạn đáy, có bao nhiêu chim trời đã khuất nẻo, có bao nhiêu bóng cá đã sủi tăm và bao nhiêu mây trắng đã trôi khuất... Ôi những triều đại, ôi những quyền lực, tiền bạc, những danh vọng, uy thế một thời... nay về đâu hỡi bóng Tháp Tự Kim?

 

(Ngô Quốc Phương, London, 23/9/2022)

 

SẼ ĐẾN MỘT NGÀY

 

Rồi sẽ đến một ngày, biết đâu, đã có từ lâu mà chẳng nhận ra, hiện ra, trong gặp gỡ, một thiên hà hàng xóm, nơi ấy có một tinh cầu hàng xóm, nơi chỉ trú ngụ toàn những cư dân của thánh thiện, chỉ biết điều lành, lòng lành và tử tế, nơi không có những bom đạn, nạt nộ hạt nhân, tàu ngầm, xe xích sắt, nơi chỉ có những nụ cười hồn nhiên, và tình đùm bọc, chia sẻ, nơi chỉ có sự quan tâm, lòng thương mến và khoan dung, hòa ái, nơi những cánh chim vui đùa trên những cánh đồng bội thu của tình yêu và trắc ẩn, nơi những dòng sông, con suối và biển cả hòa vào nhau ca khúc thiện mỹ dưới bầu trời sáng bừng của trí tuệ, tình yêu và khai phóng... hãy tới đi nào, dù trong tâm tưởng, ngày ấy ơi!

 

(Vĩ thanh: Cho ngày sau, cho mọi quê hương.)

(NQP, London, 23/9/2022)

 

HỎI NHỮNG ĐÔI GIÀY

 

Hãy hỏi những đôi giày, nơi nào đã đi qua, nơi nào đã giấm nát, nơi nào đã đá đạp, nơi nào đã xéo giày... rồi nơi nào đã quay gót, đã trốn chạy, nhất là trốn chạy lương tâm, tới ngày không trốn được nữa, nơi nào đã quỳ xuống, nơi nào đã cúi đầu, nơi nào đã tự vấn, nơi nào đã mòn mỏi, nơi nào đã hối hận, nơi nào đã sám hối, nơi nào đã rơi nước mắt, nơi nào đã khô nước mắt, nơi nào đã nuối tiếc, nơi nào muốn trả lại, nay không còn, nơi nào muốn làm lại, nay đã muộn, nơi nào đã xua đổi dân lành, nơi nào đã dựng tuyền đài của giàu sang, phú quý, nơi nào đã buôn vua, nơi nào đã làm cuộc cách mạng đông người, để thiểu số làm vua, và đa số vẫn làm tôi đày, nơi nào đã nói dối, mị lừa, nơi nào đã tuyên truyền, lừa phỉnh, nơi nào đã đánh si, bóng loáng như miệng mồm nọ đầy rượu thịt, mỡ màng, nơi nào nay tuy đã muộn, nhưng liệu dám dừng chân, thôi làm như cũ? hãy hỏi những đôi giày...

 

(NQP, London, 23/9/2022)

 

KIA XEM VŨ ĐIỆU

 

Trên thế giới của một bên còn đau khổ, còn những em nhỏ, mẹ già, người tàn phế hết cửa sống xin ăn, trên thế giới của những cái bụng rỗng tuếch, đêm nào cũng nằm khách sạn ngàn sao, nơi nhà trên vỉa hè phố, hay góc tối bên lề kiệt hẻm, hay cửa ra vào của tiệm bán hàng cạnh chợ tan nọ, mà tai thì nghe vang những bản hợp xướng, giao hưởng của những nốt nhạc phát ra từ dạ dày bóp khan vì đói, trên thế giới của những người cha, người mẹ, người cô, người bác, người anh, người chị thất nghiệp, chưa biết hôm nay kiếm được xu nào hay túi vẫn thủng và chẳng biết tối nay, hay ngày mai, bao giờ sẽ là bữa ăn tiếp của người thân, trên thế giới của những người bị cướp đất, đứng giữa trời, ngay trên mảnh đất mấy đời có mồ mả của ông cha, mà nay không có một thước cắm dùi, trên thế giới của đàn em nào vẫn còn đói rách, trường xiêu, vách nát, thầy cô cũng đói rét run, trên thế giới của những người oan uổng đang bị tống vô tù, triền miên vô vọng tìm công lý và đau đớn trong xích xiềng... TA VẪN nhảy múa, sướng sung, đi những vũ điệu của makeno, khoe nhau những bước nhảy của i don't care, thậm chí lên báo, lên chí, lên hình, lên mạng nhảy như dế chũi, hát khản tiếng những bản tụng ca... mà thanh âm ngân nga trên khắp vương quốc riêng của tiền tài, giàu sang, phú quý, danh vọng và quyền lực... Ôi như trong một cuộc nội chiến, nồi da xáo thịt, anh thắng thì em thua, em cắt thì anh đau, HÃY NGẪM LẠI thử coi, hãy nhìn thử coi qua hai bề thế giới mà có kẻ liếc mắt qua mà bảo rằng c'est la vie, that's life hay đời là vậy, bên sướng sung như thế, thực sự sướng sung gì?

(Vĩ thanh: Không tự khắt khe đâu, chỉ hổ thẹn chính mình!)

 

(NQP, London, 24/9/2022)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Bảy 202211:16 CH(Xem: 3046)
tôi cần hai người tình / một cho lúc vui một cho lúc buồn / tôi có hai chiếc bình. đong / niềm vui trong một, trong chiếc kia nước mắt / tiếng cười bay lên. bao xa là tầng khí quyển / tiếng thở dài rơi vào lòng đất. bao sâu / là nơi mọi thứ sẽ bị đốt tan /
03 Tháng Bảy 20222:06 CH(Xem: 2612)
Cám ơn bạn hữu gần xa, những người yêu mến nhạc và cả con người Phạm Duy,trong sự tin cậy,đã gửi và cả cho phép sử dụng các nguồn tài liệu quý giá trong đó có những thư từ trao đổi riêng tư với Phạm Duy cách đây cũng đã ngót30 năm,không ngoài mục đích giúp người viết có chất liệu –đủ cho một cuốn sách,nhưng đó là công trình của tương lai. Đây chỉ một bài viết ngắn, nhưng cũng mong phác thảo được đôi nét chân dung của một nghệ sĩ lớn Phạm Duy -- thần tượng của nhiều người qua nhiều thế hệ,với một cuộc sống đầy cảm hứngnhưng cũngrất phức tạp.Phạm Duy đã sống qua hai thế kỷ,“khóc cười theo vận nước nổi trôi”trong suốt chiều dài của một bi kịch Việt Nam cận đại,vừa hào hùng và cũng vô cùng bi thảm.(NTV)
03 Tháng Bảy 202211:33 SA(Xem: 2758)
Ở nhà thường gọi là chị Xíu. Tên của chị là Lan Vy - chị họ của tôi. Chị em tôi chơi thân với nhau như chị em ruột. Tôi không có chị gái nên hình mẫu của tôi chính là chị để mà học hỏi. Chị nổi tiếng xinh đẹp và hiền thục ngay từ lúc còn là nữ sinh đệ nhất cấp. Khi vào lớp đệ thất (lớp 6 bây giờ) bác tôi có mời một anh sinh viên tên là Vinh về kèm cho chị học. Anh ấy nhiệt tình, kiến thức vững và tính cách cũng đàng hoàng. Năm tháng trôi đi học xong đệ nhất cấp, chị thi đỗ vào trường Nữ trung học Thành Nội. Mẹ chị là một người phụ nữ đẹp, phúc hậu và đặc biệt là có giọng hát ru và những làn điệu dân ca xứ Huế rất hay. Ngoài giờ học chị được mẹ kèm cặp, nữ công gia chánh như đan lát, thêu thùa, làm các loại bánh trái, nấu được những món ăn đặc trưng xứ Huế rất ngon.
29 Tháng Sáu 20227:35 CH(Xem: 2666)
Thuở nhỏ, tôi cứ đinh ninh họ Phan nhà tôi toàn là người bên lương, không có ai và không có nhà nào theo đạo Thiên chúa. Đối với tôi, những người bên đạo rất xa lạ bởi không cùng tín ngưỡng thờ cúng ông bà tổ tiên như mình, mặc dù làng tôi rất gần hai giáo xứ lớn của tổng Trung Châu, phủ Diên Khánh xưa: Giáo xứ Đại Điền và giáo xứ Cây Vông.
29 Tháng Sáu 20226:56 CH(Xem: 2711)
Bút hiệu, một ẩn khuất của định mệnh, vô hình chung đã gắn bó cùng tác giả cho đến hết một đời người. Nói thế chẳng có nghĩa là tôi đã duy tâm, nhưng phải nghiệm theo cách đó mới giải thích được "Sao Trên Rừng" của ngàn thông trên vùng thâm u Phương Bối. Từ balcony của căn chung cư nhỏ, tôi hay đứng ngó mông ra xa nhìn chút nắng nhạt nhoà trên những tàn cây thấp rất xanh, chi chít mọc dọc theo bờ sông bên kia, nơi có con đường mòn rất dài, loanh quanh dẫn qua Làng Báo Chí.
29 Tháng Sáu 20226:22 CH(Xem: 2724)
...lần nầy bà quyết tâm bỏ nhà ra đi. Mà đi đâu? Tới nhà con trai thì ngại với dâu. Tới nhà con gái thì ngại với rể! Suy đi tính lại, bà quyết định sẽ đi share một căn phòng, ở một mình cho sướng cái thân. / Thôi thì ráng chịu đựng đêm nay. Chỉ một đêm nay thôi. Rồi sáng mai bà sẽ đi mua mấy tờ báo kiếm phòng thuê. Bà sẽ kiếm cái nhà nào gần chợ Việt Nam cho tiện. Người bạn thân của bà, có lão chồng tòng teng bồ bịch ở Việt Nam, tức mình bỏ ra ngoài share phòng ở, đã hùng hồn phát biểu rằng sướng như tiên. Người ta làm được, mắc gì bà không làm được. Sáng bà sẽ đi bộ với mấy người bạn, rồi tiện ghé chợ. Chiều coi ti vi. Tối đọc sách. Tự do thoải mái, không bị vướng bận gì hết. Khỏe ru rù rù.
29 Tháng Sáu 20225:07 CH(Xem: 2689)
Quên bớt dần đi sẽ thấy tổn thương mình bé lại, thấy cuộc đời nhẹ nhàng hơn, thấy oán hận phôi pha theo ngần ấy thời gian không còn trong tâm tưởng. Đa phần những người quên mất dần mọi thứ dần trở nên hiền hòa hơn, tôi thấy như vậy đó. Sư Giác Nguyên giảng mình càng đau đớn, khổ đau hơn vì mình còn ham muốn nên tiếc nuối hoài những gì đã mất. Đi về phía cuối rồi cũng rơi rớt mất dần chẳng còn gì. Nếu ta có một tôn giáo để tin mà nương tựa thì tuổi hoàng hôn sẽ được an bình.
23 Tháng Sáu 20224:49 CH(Xem: 2884)
Dù sao em vẫn cảm ơn anh. Nếu quay lại từ đầu, em vẫn làm như vậy. Em đã sung sướng đến nhường nào khi được cùng anh bay lên miền hạnh phúc. Anh biết không, giờ đây, trong từng hơi thở, trong mỗi giấc mơ, em vẫn đang bay lên, bay lên cùng anh khi em sống lại những giây phút đó.
22 Tháng Sáu 202210:32 CH(Xem: 3099)
Này con / còn vụ viết lách, báo chí kia / các ông, các bác đã dựng mốc / cho con ngồi xe "102, 103 city" thỏa chí rong đường 216 thần tốc / vậy cứ thế mà phi / miệng ngậm, tay đếm tiền / chân thọc đất vàng / bụng bị, bút múa, / tà tà tiến, phải đạo sẽ ôke / chớ đừng lăn tăn / làm phận cừu dolly / trăm đứa ăn cùng một đầu vào / thành đầu ra phải thế
22 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 2741)
I. Mấy câu hỏi, đúng hơn là những ý tưởng như bâng quơ, có gì hơi cổ lỗ, song vốn nằm sâu trong tiềm thức và có khả năng đánh thức sự lười biếng của tư duy giữa bao lo toan bề bộn đời thường lắm khi thấm máu và nước mắt: “Vì sao tôi viết“, “Văn học có ích gì cho xã hội?”, “Ngày hôm nay, văn học có cần thiết lắm không? Cần cho ai?”, “Văn học với thực tại xã hội?”, “Điện ảnh cần gì ở văn học”, v.v.