- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
265,555

ĐÊM MÙA ĐÔNG KHÓ NGỦ

24 Tháng Mười Hai 20214:37 CH(Xem: 3901)


dinh-cuong-tranh-2
Tranh Đinh Cường

 

thy an
MÁI ĐẦU BẰNG HỮU TÓC HOA RÂM

áng mây xanh rơi xuống bàn tay

cùng vệt nắng mặt trời

ngày đầu thu trở lạnh

mưa rơi trên phố

trên những mái đầu bằng hữu

tóc hoa râm

 

nụ cười che giấu

nỗi bình yên khát khao thăm thẳm

những chiếc ly mỉm cười

đợi ngón tay run run trân quý

lời hứa tình yêu

chai rượu đỏ xế chiều  

ngồi lại đây

nhắc lại trăm điều trần thế

trong căn phòng nhỏ nhìn xuống vườn hoa

những kỷ niệm một thời

làm đẹp khoảng đời viễn xứ

hãy lật từng trang sách cũ

vuốt ve nét chữ phai mờ  

như những khúc đời lần lượt qua mau

cho đến khi nào

tất cả chúng ta trở thành họa sĩ, nhạc sĩ, văn thi sĩ

dải ngân hà sẽ hát cùng Trái Đất

và đưa chúng ta lên tận những ngôi sao

nhìn xuống những chiếc ghế bỏ trống vì bè bạn đã đi xa

ta sẽ nắm tay nhau thật chặt

vui với niềm vui chân thật

bởi hành trình chẳng còn dài

mà tóc đã trắng theo tháng năm


ngày đầu thu trở lạnh

mưa rơi trên thành phố

trên những mái đầu bằng hữu

tóc hoa râm…

thy an

* kỷ niệm tại gia 22/9/2021 gặp lại vài bạn già - tặng BQĐ-X.H, ĐQB-P, Đ.D. và M.A.




ĐÊM MÙA ĐÔNG KHÓ NGỦ

*

trên những trăn trở của đêm khó ngủ

âm binh hiện nguyên hình như những con cờ

có đủ tướng sĩ và quân thí

dàn trên tâm thức chênh vênh

như một trận chiến giả

chẳng biết ai bạn, ai thù

tiến, lùi, đi, ở

như người và em cũng tiến, lùi, đi, ở, trong ta

*

nằm trong chăn ấm

nghe bên kia rừng có tiếng chim kêu trốn lạnh

mùa đông chập chờn ma quái

những ẩn dụ văng vẳng bên tai

ngụ ngôn của thời đại sơn lên cờ xí

trát lên tượng đài với những anh hùng giả tạo

con lân múa ngoài phố

con rồng nhảy trong chợ

hình như lịch sử chuyển mình một cách bỡn cợt

trong gang tấc của những bàn tay bạo lực tham ngu

*

nhìn vào gương, thấy mặt dài ra

như những nhục nhã trải dài theo nhịp sống

quyển sách chẳng dày thêm theo thời gian

mớ tri thức bòng bong hiu hắt

chỉ thấy tay run run nắm những tượng hình

đã một thời xưng tụng

như cuộc đời và trăm người nhân thế

đừng hỏi dòng sông tại sao buồn:

nước thật đen vì chở bao dơ bẩn

đừng hỏi cánh rừng tại sao khóc:

cây trụi lá vì chịu bao tàn phá

đừng hỏi tim người sao yên lặng:

nỗi vô cảm là nguồn an ủi cuối cùng

*

mùa đông hình như tình yêu tha thiết hơn

bên rìa thành phố

mới hôm qua thăm người bạn già

uống chai rượu đỏ từ lâu trong xó kẹt

có điều gì hối tiếc kể cho nhau

hay chỉ ngồi im nghe tiếng dương cầm

mông lung chuyện cổ tích một thời xa lắm

*

đêm mùa đông

có những chiêm bao khó ngủ

 

*

đêm trở về, khó ngủ trầm ngâm

ánh đèn khuya âm thầm

không đủ soi sáng chồng sách

cạnh khung ảnh những người thân quen đã mất

que diêm nhóm lửa sớm tàn

như trăng sao trời khuya

sống theo chu kỳ của đêm

chiếu lên những tượng thần huyễn ảo và tráo trở

những âm binh mặt dài

trét bằng nỗi nhục mất giang sơn

hát ca bên xác thân đồng loại…

*

có khi nào mùa đông

tay ta sẽ dài ra nắm lấy ước mơ ?

con đò mang khách sang sông

chiếc xe chở củi về rừng

chỉ một lần thôi cũng đủ

để đêm khó ngủ trở thành dễ ngủ

với tiếng nhạc lòng rất nhỏ

đem về một nỗi bình yên

thật hiền và thật bao dung…

 

thy an

  

NHỮNG ĐỊNH HÌNH CHƯA RÕ

 

vượt đại dương xanh

con chim nhỏ dai sức bay về đồng bằng

ngậm viên ngọc từ sa mạc

trong trắng như thân người con gái

cuối khu vườn mùa thu lâng lâng

 

bên dòng sông có con cá nhỏ

bơi tung tăng niềm vui trẻ thơ

vẫy đuôi chào người ngư phủ già

một thoáng bình yên qua đó

tiếng ai nhỏ nhẹ hoang mang

 

đến bên nhau bằng lột trần của chữ

ngôn ngữ là phương tiện lặng câm nhất

để nói lời ẩn dụ trần gian

tình yêu không giới hạn

biên cương xóa hết trăm nỗi bất an

 

dưới tán lá êm đềm là câu chào hỏi

ngày có nắng xuyên qua mưa lạnh

đêm truyền âm bằng hơi thở trong lành

thổn thức theo tiếng hát tự do

ngâm nga mãi những tình ca mong đợi

 

rồi bàn tay vuốt ve khuôn mặt

ấm năm tháng trước thềm niên lão

thì thầm tiếng lá lao xao

tiếc nuối chi bóng hình song cửa

phác họa lâu mau tranh vẽ trăm màu 

 

giây phút này là gang tấc trông về biển cả

đồi núi thật xa ru ngủ giấc mơ

những định hình chưa rõ ghi lên giấy

vọng âm của những lời kinh sâu thẳm

trôi theo ngũ uẩn mỗi bước chân rời…

 

thy an

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Giêng 202211:48 CH(Xem: 3616)
Anh Đinh Cường gọi phone cho tôi chỉ hỏi:” Làm sao để thành ...Cá?”. Cá bơi xuôi lội ngược, vẫy vùng trong biển lớn, hay quanh quẩn trong hồ ao? Cá đẹp óng ánh bơi ngược dòng, hay lừ đừ chịu trận trong lưới ngày, và ngay cả đang giãy dụa chết bởi những lưỡi câu lờ lững? Không phải, Anh hỏi tôi về cá khác. Cá Vàng.
05 Tháng Giêng 20228:41 CH(Xem: 3785)
Dẫn nhập – Chiến tranh, không phải là chấp nhận hiểm nguy, không phải là chấp nhận giao tranh. Ở một thời khắc nào đó, với người chiến binh, là sự chấp nhận thuần túy và giản đơn cái chết. La guerre, ce n’est pas l’acceptation du risque, ce n’est pas l’acceptation du combat. C’est, à certaines heures, pour le combattant, l’acceptation pure et simple de la mort. A. de Saint-Exupéry (Pilote de guerre)
02 Tháng Giêng 20223:37 CH(Xem: 3865)
Một chương trình đại nhạc hội vinh danh, một loạt series trên truyền thông và truyền hình với vợ con cùng xuất hiện ôn lại thành tích và vinh quang của một đặc tình cỡ tá với hàng chục năm hoạt động, chui sâu leo cao ngay trước mũi phản gián của họ, rồi một chỗ làm mới chính danh và một tương lai không tồi ngồi sau một chiếc bàn đầy quyền lực. / Chen Li điểm lại những thông tin mới mà người điều khiển nói với y, trong lần liên lạc truyền tin mới nhất, mà hôm nay y sẽ phải hồi đáp cụ thể bằng hành động, bởi vì vé hồi cư cho y và gia đình, cùng các giấy tờ và tiền bạc, thẻ tín dụng ngân hàng v.v… cũng đã được gửi tới tay y theo đường giây, y hẹn.
02 Tháng Giêng 20223:16 CH(Xem: 3910)
khi tôi căng những lọn thiều / thì châu thân đã dậy triều hoan ca / một năm nào / xa / rất xa
01 Tháng Giêng 20224:09 CH(Xem: 5000)
Bắt đầu sau năm 1975, những thế hệ sinh ra và lớn lên ở Việt Nam không hề biết đã từng có một nền văn học nghệ thuật Miền Nam vô cùng gía trị với nhiều thể loại “trăm hoa đua nở”, đề cao tự do, dân chủ, với ý thức khai phóng, nhân bản, theo kịp trào lưu thế giới. Thế nhưng, ở một nơi xa kia, có một ông già gầy gò, ốm yếu, tóc bạc hàng ngày đến thư viện các trường đại học ở Mỹ để photo các tài liệu về văn chương Miền Nam Việt Nam, hàng ngày ông “ngồi khâu lại di sản”, vá lại một nền văn học đã bị đốt cháy trên chính quê hương mình, tự mình thành lập tủ sách di sản văn chương Miền Nam nhằm lưu giữ, chia xẻ lại cho đời sau, đó là nhà văn Trần Hoài Thư.
30 Tháng Mười Hai 20215:32 CH(Xem: 4263)
Khi chợt nghĩ tới số 60, tôi nhắm mắt uống thêm 3 hớp cafe một lúc. Trôi xuống cổ tôi là cái nóng cháy và đắng ngắt của ly cafe vừa sôi, không đường, sữa. Nếu cafe mà làm biến mất đi được cái số đáng sợ này, chiều nay tôi tình nguyện uống thêm vài ngàn ly nữa. Đánh đổi lại với tuổi trẻ mướt xanh, tôi thà bỏng môi, tôi thà rát cổ. Phản ứng với số 60 dễ ghét, tôi tiếp tục mặc jean bó sát, áo trễ xuống thêm chút nữa và luôn đi giày cao gót. Tiếng gót khua vang, vọng theo mỗi bước chân, khi rộn rã, lúc reo vui đã làm tôi thân ái, ấm áp hơn với số tuổi không còn trẻ nữa của đời.
28 Tháng Mười Hai 202110:43 CH(Xem: 3876)
Cuộc triển lãm này nêu ra luận điểm rằng bản chất nội tại của sự sống và của tất cả các sinh vật là không đồng nhất, mà đúng hơn là được kết cấu bằng nhiều mối tương quan dị biệt để tạo ra Cái Khác. Luận điểm này, vì thế, đã phá vỡ mọi tôn ti dựa vào những khái niệm áp đặt về bản sắc và tính đồng nhất.
27 Tháng Mười Hai 20218:42 CH(Xem: 4604)
nghe chừng hương bưởi đong đưa sao em bán mộng đò đưa duyên đầu khó khăn chi mấy miếng trầu em ừ một tiếng bắt cầu em qua
27 Tháng Mười Hai 20218:38 CH(Xem: 3657)
có hồi mềm như tơ / có hồi êm như lụa / khúc đời thơ thoái thác / đóa hồng gai hẹn chờ
27 Tháng Mười Hai 20218:32 CH(Xem: 3451)
Đọc trên face tôi biết ở Mỹ có những người già khi con cái bận bịu hoặc vì hoàn cảnh neo đơn không người chăm sóc họ đã vào viện dưỡng lão ở trong những ngày cuối đời. Đa phần tôi thấy họ buồn bã, cô đơn hơn là hạnh phúc. Không hiểu sao dạo này tôi lại quan tâm đến điều này. Hồi trước mà nghe ai bị đưa đi viện dưỡng lão tôi thấy họ thật đáng thương nhưng bây giờ tôi lại thấy đó là điều bình thường.