- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
281,177

GIẤC MƠ RÃ ĐÔNG

28 Tháng Mười Một 20219:29 CH(Xem: 4220)
TG. Nguyễn Thanh Huyền
Nhà thơ Nguyễn Thanh Huyền -2021

 

Nguyễn Thanh Huyền     

GIẤC MƠ RÃ ĐÔNG     

 

RÃ ĐÔNG


Đông xưa hong mùa nay ấm

Những tin yêu mười tám gieo cánh đồng em thời trăng nằm nghiêng, cau độ mẩy, đẫy nhánh xuân

Mẹ bảo con gái trong nhà như "bom nổ chậm"

Chẳng biết khi nào hết chuyện ngóng chông

Nó lấy chồng thiên hạ "sướng như tiên" hay dưới chân tua tủa gai chông

Nhỡ đắng, mặn một đời ngồng?!

Ai tính lãi, lỗ chuyện lấy chồng.


...mẹ thở dài như con sông quê mình mùa hạ cháy

...như tiếng gió hanh mộc đêm trường va trời đất gọi trăng, trời tháng năm

...đưa lên miệng bát cơm cà pháo muối dối chua ngái mùi đất đồng chiêm tháng sáu cắn ngập chân

...câu hát "em đi lấy chồng về nới xứ xa" réo rắt... mẹ rưng rưng.


Mẹ ơi, mùa đông đậu trên những cánh Hoạ Mi

Hoạ Mi không khóc, Hoạ Mi dịu dàng mà rắn giỏi dễ thương

Như con gái mẹ lấy chồng đất khách quê người... đò cách trở, tàu xe khó bắt nhưng luôn hiền hậu, ganh đua độ chín, đủ cả nhún nhường

tin thánh hiền "đức nhân thắng số"

Để trên những phố phường cũ, mới in chân con, mẹ đã âu yếm ngày nhỏ

Luôn vững vàng tin yêu, xin mẹ mỉm cười

Cho những mùa đông sau con không lạnh...


... Chiều nay, gió thương rủ mây dệt váy Sông Hồng màu "tân lang tân nương" dập dìu thắm vào hồn

Mùa đông không rét, mùa đông tự rã đông

Anh và em rã đông nhau bằng đôi mắt thắp lửa

Bằng lời mộc đường phèn qua bao mùa mưa nắng bồi bãi

Giông gió mồi thử thêm duyềnh hương bay

Để phố xốn sang nhụy vàng cánh mỏng khao khát của những bông Họa Mi cười nắng.

Phố nghìn năm hùng oai thiêng liêng.

Phố trẻ đỏm dáng cô gái tuổi trăng

...tóc cài ngực gió.


...đông về, đông cười lạnh ngõ

...ta rã đông hay rã cả tâm hồn

 

 

CÒN TÂN

 

 Nắng cạn, đồng vờn ngực đê hôi hổi

chiều nghiêng cánh chim, sóng rờn lòng xanh mãi

em về với tin yêu, với đồng quê chưa từng nói dối

chưa biết phố khỏa thân khê mùi dở, khóc cười

chưa kết hôn với tấn trò nham nhở tơi bời

…nơi em về có con phố còn tân.

 

 Con phố làng hôn bàn chân

chân  người cày cấy, người gẩy  thân vàng  thóc

đám trẻ trâu đính cánh diều sắc màu lên bầu trời màu sắc

người hồi hương và đôi chân đi lạc

cỗ xe trời bung nở pháo hoa và những cây cầu màu nâu dìu đôi chân người đưa tiễn

mặt đất, mặt gạch, bêtông phố làng cất tiếng khóc, hát

vồn vã, yên bình cho mưa nắng phai màu quên, nhớ

nhưng tin yêu luôn là có thật

cho những điều chưa giả bao giờ.

 

Em về, giẫm đạp hỏi đường còn trẻ

nụ cười loang chiều của mẹ

mặn, chua đồng chiêm

mùi gió úng, nắng rạc trời khô khốc

mà mềm ngọt tận tim

… nơi em về có phố chưa chồng.

 

 

PHỐ PHỦ

 

Tháng sáu
con đường nhựa nắng bong nham nhở
gió phả nồng ngâm mặn những giấc mơ…

nhớ những buổi tối về ngõ phố
gõ cửa từng quầy trên vỉa hè sài sơ
những quầy hàng thơm, gia vị đất và người
bánh rán An Mĩ cười giòn chợ
tiếng giã giò An Thái nhộn vui

chuối Tràng An tiến vua còn thơm tiếng

canh rô đồng nức lòng An Tập
liệu ai còn nhớ những vị quê?

 

Phố Phủ ơi, Phố Phủ bây giờ

như chàng trai từng ngày thêm vạm vỡ
những con đường, mái phố, những hàng cây

màu phố mới vui mắt già, mắt trẻ

có đám cưới vừa _ong_ang ngõ

tuổi hai mươi như mắt phố đang cười!

 

 

 

MỘT NGÀY


Rồi một ngày gặp lại

bàn tay có nắm bàn tay

đôi mắt có còn rơi lệ

thổn thức cho những ngày không nhau…


Nói chi đây, đường dọc ngang tim ngoan bưng bít

tìm được nhau tu nghìn năm mới có duyên trùng phùng

thương con _ong vì mình mà tóc trắng

…nhưng không ngờ, yêu lại đau đến vậy?!


Mây vì trời một đời bay

Gió vì tình một đời phụ bạc

Người vì người không cùng chung lối

Ngã ba đường cũng vì thế mà ra


Ai cần nghe giải thích không thể và có thể thường đối nghịch?

Như lập luận ngang giá “nếu, thì”

Ngày em cất ngoan hiền vào hòm, khoá lại

Để đôi mắt nguyên si màu khói

Người chỉ việc châm lửa

Cho tình yêu bùng cháy


…thế đã đủ cho ngàn năm đợi chờ?!

 

 

NGÂU YÊU

 

Em giấu anh sâu thẳm trái tim

ở nơi đó có tường thành màu đỏ, những bông hoa sắc thắm

có chiếc võng dệt bằng sợi tình du dương để anh nằm

có dòng nước màu nóng

có ngọn gió nồng

 

ngâu em ẩn dòng sông

người đàn bà luống tự cho mình đỏng đảnh

ngâu tuốt bụi ngàn năm ố nám lõa lồ lộc mọng căng

những đường cong cầu vồng dựng thẳng

đâm vào trời dịu êm

 

...em tự huyễn sắp trật tự như chưa bao giờ thứ tự

Để mưa vẫn ngâu một trời thương nhớ

Anh của dòng sông ăm ắp hà cớ chi hao hụt

Bến tim em rỗng... đợi dòng đỏ ngực anh đổ đầy.

 

 

 

GIÂY PHÚT

 

Trôi như gió đưa cánh diều bay cao,

như nắng thơm hạt ngọc tích tắc

giây phút xuân đi hạ tới tình người đổi thay

giây phút yêu thương trỗi dậy mầm xanh cỏ…


Rồi giây phút lắng đọng mồ hôi trên vạt áo

giây phút quý hơn vàng.

ta nhìn về phố cổ nhấm từng vị ngọt ngào đêm cuối tuần

vẫn biết nắng chiều sớm tối đi cùng người không nói lời chia phôi.

tình yêu nắng ngập tràn vun đắp những ước mơ

hạnh phúc điểm nhịp trong thời gian sống thực.

 

 

 

GIẤC MƠ



Gió nưng nức ghé búp thời gian thủ thỉ, vũ trụ hoan ca chảy hội mùa ái ân

Hướng Dương sáng toả, Thược dược căng trăng tròn, Violet đằm thắm

Nơi đây, em định vị

Ghim trái tim tôi vào trộn rộn

Chú dế bờ non vểnh râu thu sóng chuyện tình mừng rơn va cánh kêu "tuýt tuýt, tuyệt tuyệt"

Nhưng chẳng hiểu tôi yêu em nhiều

như non tơ rẽ đất phồn sinh

cát nghiêng bồi lấp lánh

khí thở, nước mát lành...

Ấy vậy, cuộc sống khác gì giấc mơ em có biết

Như lý thuyết suông cho hình hài mộc

Cởi, để buộc

Cởi, có ở trong nhau?!

Nén để nhiều

Hay nhiều do rỗng

Và nhớ để quên

hay quên để nhớ nhiều hơn

Xa nhau tình cảm có bình phương?!

hay sẽ khai căn giảm độ nồng

Cuộc sống đa mệnh đề

...nhưng nhận định cho tình yêu là phiếm nhã?!

Ngoài kia, bão tố êm như nhung, ngọt như đường dễ lịm say, trơn trượt

Gió nghịch mùa bện ngực, len lỏi cuốn em trong giấc mơ

Nắng cộng hưởng bùa tôi bằng thần chú sợi vàng

Tách em ra khỏi tôi, vén bức tranh địa đàng thơm hôi hổi

Tôi níu mùa, đêm gầy rạc

Tháng ba cạn, hoa Gạo đỏ tim rơi khỏi ngực...

Giấc mơ thiên đi

  

Nguyễn Thanh Huyền

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 2660)
I. Mấy câu hỏi, đúng hơn là những ý tưởng như bâng quơ, có gì hơi cổ lỗ, song vốn nằm sâu trong tiềm thức và có khả năng đánh thức sự lười biếng của tư duy giữa bao lo toan bề bộn đời thường lắm khi thấm máu và nước mắt: “Vì sao tôi viết“, “Văn học có ích gì cho xã hội?”, “Ngày hôm nay, văn học có cần thiết lắm không? Cần cho ai?”, “Văn học với thực tại xã hội?”, “Điện ảnh cần gì ở văn học”, v.v.
22 Tháng Sáu 20221:27 SA(Xem: 2561)
Mùa trăng, với chúng tôi chỉ có một ngày duy nhất. Đúng rằm, phải đúng ngày 15. Nghe cứ như ngày của cúng bái khói hương, với hoa trái cùng tiếng chuông chùa trong những chiều lao xao, đình đám...
22 Tháng Sáu 20221:15 SA(Xem: 2890)
em kiễng chân lên / háo hức đón từ anh / nụ hôn mùi thuốc lá / lửa trời hừng hực / em ngún dần ngún dần / cháy đến tận cùng trên môi anh
17 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 2711)
Nhận được tin buồn Nhà thơ-Nhà văn Hoài Ziang Duy Sinh năm 1948 tại Châu Đốc- Việt Nam Tạ thế ngày 1 tháng 6 năm 2022 - tại tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ Hưởng thọ 75 tuổi
17 Tháng Sáu 20221:25 SA(Xem: 2591)
Nhận được tin buồn hoạ sĩ Rừng- Nguyễn Tuấn Khanh (Viết văn với bút hiệu Kinh Dương Vương, làm thơ với bút hiệu Dung Nham) Sinh ngày 14 tháng 3 năm 1941 tại Nam Vang, Cam-pu-chia Tạ thế vào ngày 8 tháng 6 năm 2022 tại Nam California, Hoa Kỳ Hưởng thọ 81 tuổi
17 Tháng Sáu 202212:07 SA(Xem: 2843)
Trong những ngày chờ đợi có nhà sản xuất phim, T. cận tôi ngồi đọc và hỏi han để lấy tư liệu cho một cuốn sách nhỏ đang “âm mưu”, viết về đời sống Điện ảnh nước nhà & thân phận những thế hệ người làm phim từ trước tới nay - trong đó có tôi. Tôi đọc lại hồi ký “Đêm giữa ban ngày” của nhà văn mà tôi hâm mộ kể từ khi đọc cuốn “Bông hồng vàng” của K. Pautovski do ông dịch từ tiếng Nga… Tôi chợt nhớ lại những ngày tháng không được làm phim, phải rời cơ quan vào Sài Gòn làm thuê, viết thuê…
15 Tháng Sáu 20222:27 SA(Xem: 3292)
người đi / thì người vẫn đi / có khi đi thật / có khi giả vờ /
15 Tháng Sáu 20222:18 SA(Xem: 2230)
Nếu ai đã đọc "Chân Dung Văn Học Nghệ Thuật & Văn Hóa", chắc chắn đều bày tỏ sự thán phục đối với tác giả, tôi cũng vậy. Tác giả NTV đã đem tấm lòng thành cùng với nhiệt tâm thu thập dữ liệu về các nhân vật nói tới trong sách, cùng với các hình ảnh ghi dấu cuộc đời bể dâu của họ. Tuồng như tôi thấy họ sống lại thêm một lần nữa. Thật vậy, khi nhìn thấy hình ảnh một nhà văn quen biết ra đi từ lâu, và qua lời kể chuyện của tác giả, tôi xúc động biết bao, tưởng chừng như người ấy vẫn ở đâu đó, chưa một lần vĩnh biệt.
15 Tháng Sáu 20221:40 SA(Xem: 3114)
Đôi khi trên con đường đã chọn / ta bước đi một mình, / chỉ những cọng cỏ khô và bụi đường làm bạn, / đôi khi trên những trang viết, / ta cũng lại một mình, / chỉ những con chữ vừa hiện ra - làm bạn, / làm vui
15 Tháng Sáu 20221:33 SA(Xem: 3022)
Em cúi đầu, giọng thấp hẳn xuống: - Cô ơi, theo em được biết, hồi xưa, một trong những hình phạt vô cùng kinh hãi là tứ mã phanh thây. - Ừ, chỉ hình dung thôi cũng đủ khiếp sợ. - Dạ, tay chân của phạm nhân bị cột vào bốn sợi dây nối vào chân bốn con ngựa. Khi hành hình, các nài ngựa sẽ thúc ngựa phi ra bốn hướng; nếu không có nài ngựa, người ta sẽ thét to lên hoặc đánh ngựa để chúng hoảng sợ bỏ chạy. Và bốn sợi dây sẽ kéo tay chân phạm nhân đến khi thân thể của họ bị xé ra. - Ôi thôi! Nghe sợ quá! Sao bỗng dưng em lại nói đến chuyện đó? Em chậm rãi: - Dạ, em đã tìm đọc nhiều thiệt nhiều những kiểu hành hình đau đớn nhất để coi cái đau của mình cỡ nào. Cô ơi, em đã từng bị hành hình theo cách tứ mã phanh thây! - Hả?