- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
238,009

ĐÊM NGHE CÁNH ĐỒNG KHẮC KHOẢI

11 Tháng Sáu 202112:07 SA(Xem: 3819)

Noi Ky Niem- Quy SG
Nơi Chỉ Còn Kỷ Niệm - ảnh Quý SG

Thơ

Trần Quang Phong

ĐÊM NGHE CÁNH ĐỒNG KHẮC KHOẢI

 

 

Đêm sóng sánh giấc mơ

Những cánh cò chao nghiêng khước từ

Hạt phù sa thổn thức

Môi son đẫm ướt tàn đông

 

Giấc mơ chảy tràn cánh đồng

Trẻ thơ ê a ngọn đèn leo lét

Cỏ rạo rực xanh rối bời khuya khoắc

Gió chớm thu hổn hển rơm vàng

 

Cánh đồng ấp ủ xác thân

Luống cày chiều hạ nồng nàn da thịt

Tiếng ễnh ương râm ran nuối tiếc

Ngàn hoa dại dột trắng ngực trăng

 

Đêm nghe cánh đồng khắc khoải

Đất bùn khao khát dấu chân

Lũ châu chấu chiều xuân du mục

Tiễn đưa em vời vợi bụi hồng.

  

 

 ĐÊM SƠN CƯỚC

  

Ngọn lửa

Chòi tranh xiêu

Đom đóm lập lòe

Gió thảo nguyên lê thê

 

Rừng xao xác

Đêm sơn cước lạnh buốt

Người nông dân già thức giấc hoang vu

Sương trắng mịt mù

 

Bàn tay sần sùi  khơi ngọn lửa thời gian ấm áp

Hắt lên vầng trán cuộc trần ai gai góc

Những bóng người cõng mầm xanh về mảnh đất khô cằn

Bước chân chai sạn mảnh trăng

 

Những tiếng gọi xé toang cơn lũ hung hãn

Chiếc nón che chở phận người vật vã cánh đồng hoang

Đêm sơn cước mái nhà rơi giọt nước mắt

Trong veo mấy nẻo luân hồi

Đốm than hồng sinh linh ấp ủ

Sỏi đá nương náu xác thân

Vạt rừng vỗ về nguồn cội

Người nông dân già thở dài hương khói

 

Tiếng mẹ thì thầm cùng tàn tro thủy chung

Lời ru con rừng núi mỏi mòn

Bóng cha đá tảng sườn non ngạo nghễ

Chim cu gù bên dòng suối róc rách

 

Em cười rạo rực lau xanh

Dưới vẹo xiêu chòi tranh

Bao con người độ lượng

Dưới mặt đất khô cằn

 

Là tấm lòng bao dung

Đêm sơn cước đàn cò vỗ cánh hoảng hốt

Bàng bạc thảo nguyên những đốm lửa sum vầy

Người nông dân già thảng thốt

 

Gọi ai…

 

TRẦN QUANG PHONG

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
05 Tháng Giêng 20228:41 CH(Xem: 2717)
Dẫn nhập – Chiến tranh, không phải là chấp nhận hiểm nguy, không phải là chấp nhận giao tranh. Ở một thời khắc nào đó, với người chiến binh, là sự chấp nhận thuần túy và giản đơn cái chết. La guerre, ce n’est pas l’acceptation du risque, ce n’est pas l’acceptation du combat. C’est, à certaines heures, pour le combattant, l’acceptation pure et simple de la mort. A. de Saint-Exupéry (Pilote de guerre)
02 Tháng Giêng 20223:37 CH(Xem: 2550)
Một chương trình đại nhạc hội vinh danh, một loạt series trên truyền thông và truyền hình với vợ con cùng xuất hiện ôn lại thành tích và vinh quang của một đặc tình cỡ tá với hàng chục năm hoạt động, chui sâu leo cao ngay trước mũi phản gián của họ, rồi một chỗ làm mới chính danh và một tương lai không tồi ngồi sau một chiếc bàn đầy quyền lực. / Chen Li điểm lại những thông tin mới mà người điều khiển nói với y, trong lần liên lạc truyền tin mới nhất, mà hôm nay y sẽ phải hồi đáp cụ thể bằng hành động, bởi vì vé hồi cư cho y và gia đình, cùng các giấy tờ và tiền bạc, thẻ tín dụng ngân hàng v.v… cũng đã được gửi tới tay y theo đường giây, y hẹn.
02 Tháng Giêng 20223:16 CH(Xem: 2434)
khi tôi căng những lọn thiều / thì châu thân đã dậy triều hoan ca / một năm nào / xa / rất xa
01 Tháng Giêng 20224:09 CH(Xem: 3692)
Bắt đầu sau năm 1975, những thế hệ sinh ra và lớn lên ở Việt Nam không hề biết đã từng có một nền văn học nghệ thuật Miền Nam vô cùng gía trị với nhiều thể loại “trăm hoa đua nở”, đề cao tự do, dân chủ, với ý thức khai phóng, nhân bản, theo kịp trào lưu thế giới. Thế nhưng, ở một nơi xa kia, có một ông già gầy gò, ốm yếu, tóc bạc hàng ngày đến thư viện các trường đại học ở Mỹ để photo các tài liệu về văn chương Miền Nam Việt Nam, hàng ngày ông “ngồi khâu lại di sản”, vá lại một nền văn học đã bị đốt cháy trên chính quê hương mình, tự mình thành lập tủ sách di sản văn chương Miền Nam nhằm lưu giữ, chia xẻ lại cho đời sau, đó là nhà văn Trần Hoài Thư.
30 Tháng Mười Hai 20215:32 CH(Xem: 3002)
Khi chợt nghĩ tới số 60, tôi nhắm mắt uống thêm 3 hớp cafe một lúc. Trôi xuống cổ tôi là cái nóng cháy và đắng ngắt của ly cafe vừa sôi, không đường, sữa. Nếu cafe mà làm biến mất đi được cái số đáng sợ này, chiều nay tôi tình nguyện uống thêm vài ngàn ly nữa. Đánh đổi lại với tuổi trẻ mướt xanh, tôi thà bỏng môi, tôi thà rát cổ. Phản ứng với số 60 dễ ghét, tôi tiếp tục mặc jean bó sát, áo trễ xuống thêm chút nữa và luôn đi giày cao gót. Tiếng gót khua vang, vọng theo mỗi bước chân, khi rộn rã, lúc reo vui đã làm tôi thân ái, ấm áp hơn với số tuổi không còn trẻ nữa của đời.
28 Tháng Mười Hai 202110:43 CH(Xem: 2625)
Cuộc triển lãm này nêu ra luận điểm rằng bản chất nội tại của sự sống và của tất cả các sinh vật là không đồng nhất, mà đúng hơn là được kết cấu bằng nhiều mối tương quan dị biệt để tạo ra Cái Khác. Luận điểm này, vì thế, đã phá vỡ mọi tôn ti dựa vào những khái niệm áp đặt về bản sắc và tính đồng nhất.
27 Tháng Mười Hai 20218:42 CH(Xem: 3138)
nghe chừng hương bưởi đong đưa sao em bán mộng đò đưa duyên đầu khó khăn chi mấy miếng trầu em ừ một tiếng bắt cầu em qua
27 Tháng Mười Hai 20218:38 CH(Xem: 2290)
có hồi mềm như tơ / có hồi êm như lụa / khúc đời thơ thoái thác / đóa hồng gai hẹn chờ
27 Tháng Mười Hai 20218:32 CH(Xem: 2160)
Đọc trên face tôi biết ở Mỹ có những người già khi con cái bận bịu hoặc vì hoàn cảnh neo đơn không người chăm sóc họ đã vào viện dưỡng lão ở trong những ngày cuối đời. Đa phần tôi thấy họ buồn bã, cô đơn hơn là hạnh phúc. Không hiểu sao dạo này tôi lại quan tâm đến điều này. Hồi trước mà nghe ai bị đưa đi viện dưỡng lão tôi thấy họ thật đáng thương nhưng bây giờ tôi lại thấy đó là điều bình thường.
27 Tháng Mười Hai 20217:22 CH(Xem: 1880)
Tôi vẫn có thói quen chờ đợi vào những ngày giờ trước Giáng Sinh. Hồi còn bé ở Sài Gòn, bao giờ thì “điều gì đó” dẫu lớn hay nhỏ cũng đến, khiến lòng mình rộn ràng. Lần cuối cùng tôi biết háo hức chờ đợi là ngày mở bao thiệp giáng sinh chàng gửi với tấm thiệp in hàng chữ: “It’s time for you to make amends....” và chữ ký dưới “Merry Xmas” như một lần nữa xác nhận anh đang “break up” với tôi. Hôm nay, một ngày trước Giáng Sinh, trời mưa dầm dề cả ngày, mở cửa lấy xấp thơ vào nhà mắt vẫn cay khi giục các bao thiệp giáng sinh vào sọt rác, tôi thấy có bao thơ lạ từ xứ lạ. Mở bao bì, bìa tập thơ màu xám trắng như nỗi buồn trong cơn mưa khiến mắt tôi dừng lại ở dòng tựa: Chiều Tình Yêu.