- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,563,535

NHỮNG BÀI THƠ THÁNG SÁU

07 Tháng Sáu 202111:27 CH(Xem: 900)

Nguyen Hoang Nam - song
Sóng - photo Nguyễn Hoàng Nam

Thơ

Ngô Quốc Phương

NHỮNG BÀI THƠ THÁNG SÁU

 

 

XỨ SỞ KỲ LẠ 

 

xứ sở kỳ lạ 

ảo thuật thường lên ngôi 

mỗi khi bầu cử xịn 

làm người dân nức lòng 

 

mỗi khi đại dịch bệnh 

tiêm chủng trăm phần trăm 

làm người dân sung sướng 

thấy an tâm, an lòng 

 

nàng Pê Hờ bắc loa 

lò vôi xướng lớn ra 

bà con liền chú ý 

hơn cả vê tê nhà 

 

lại Hoài Linh, Trấn Thành, 

lại Bố già, bố trẻ 

lại hiếp, cướp, chân dài 

lại giật gân, chuyện lạ 

 

xứ sở thần tiên đây 

dân được sống trên mây 

đâu cần ai kia nọ 

lạc hướng dư luận này? 

 

NQP, 30/5/2021, 

Kent, Anh quốc 

(Nhìn từ xa... Tổ khúc...) 



CHÀNG GÀN 

(Tặng 'Hùng gàn') 

 

Này chàng gàn 

anh bỏ vợ mù lòa 

đàn con thơ 

và đi vào chiến địa mù mịt 

như một Đông-ki-sốt 

bỏ những đồng tiền chắt bóp từ mồ hôi nơi xóm nghèo 

để mua sách khai minh cho bao người thua thiệt và đói nghèo, rách chẳng kém anh 

lại còn muốn lên tiếng bảo vệ họ 

ở chốn chẳng có công lý gì 

 

*** 

 

này chàng gàn 

sao anh không như tôi 

cứ giữ thân yên lặng 

im lặng đổi an toàn 

lên tiếng để làm gì 

rượu thịt đầy ra đấy 

ăn mấy đời mới xong? 

chỉ ồn ào khoe vui 

khi nào đôla sẵn 

khi biệt thự khánh thành 

khi đồ cổ lùng được 

khi xe xịn cho con... 

 

*** 

 

này anh chàng gàn kia 

thương anh 

thương anh lắm 

nhưng rượu thịt còn đầy 

tôi chưa thể như anh 

 

 

NQP, 05/6/2021) 

 

 

 

NẶNG TRĨU 

 

Bao lâu rồi trái tim nặng trĩu, 

câm lặng 

những giới hạn tự đặt ra làm ta sợ hãi 

không dám bước tới, 

bước qua 

và những bóng ma 

những bóng ma của quá khứ 

vẫn còn hiện thực 

chúng nhảy múa từ thế hệ này qua thế hệ khác 

như một trò đùa 

chúng tung hứng dân tộc, đất nước 

trong tiếng cười sảng khoái 

hây! ta đã có tất cả trên tay 

 

... 

 

hôm qua, một người bạn nói với tôi 

chúng ta sẽ không bao giờ thoát ra 

đất nước này sẽ không bao giờ thoát khỏi 

tất cả đã bị đóng đinh 

tất cả là số phận 

hôm khác, tôi đọc một lá thư hay một luận đề khoa học? 

bản sắc là gì 

với một dân tộc 'tự thua'? 

 

... 

 

hôm nay nghĩ lại cuộc cờ được thua vây bắt đang bày ra 

không gian đầy màu sắc búa xua 

đầy động tính của nhạc nhẽo, của quảng cáo, của tin tức cướp giết hiếp và chân dài, chuyện lạ bủa vây 

một trận cờ vẫn âm thầm bầy ra 

có kín, có hở 

chỉ để ai tinh ý mới nhìn ra 

nhưng nhìn ra liệu có làm được gì 

vì anh là khán giả 

còn tôi là người đang cầm quân 

và tôi đi những nước cờ 

các anh chỉ là kẻ xem tivi và ngó nghiêng bình luận? 

những đòn vây đảo bày ra 

những trò sắp đặt trình diễn 

những cái thò tay vào siết cổ địch thủ, vặn cổ những kẻ thù bên kia 

còn bên ta thì đương nhiên ưu ái 

 

... 

 

này những luật lệ tự đặt ra 

khai cục, trung cục khi nào thích thì đổi 

chỉ để tôi có lợi thế muôn đời 

và thấy không, khán giả 

làm gì có cờ tàn 

làm gì có cây cầu đi lên chủ nghĩa ấy 

bởi vì nó là cái tôi bịa ra 

ha ha, ha ha 

 

và các vị khán giả 

hãy yên tâm ngủ yên nhé 

ghế bành đó, 

ghế sa-lông đó 

gục ngủ bên ly rượu 

hay trên ghế đẩu, ghế nhựa vỉa hè 

gục ngủ vào bức tường 

rêu bám thời gian... 

 

(Vĩ thanh: bàn cờ mới bầy ra, bàn cờ cũ bỏ đi, con xúc xắc giữ chi, quăng đi, quăng đi nốt!) 

 

Ngô Quốc Phương, Kent, Anh quốc, 05/6/2021 

 

 

ĐOẢN KHÚC TƯƠNG GIANG 

 

'Sông Tương nước chảy đôi dòng, 

muốn ăn sim chín thì vào rừng sâu'* 

rừng sâu chẳng thấy Khuất đâu, 

Nguyên còn một khoảnh trên đầu trắng vôi, 

 

sông Tương nước chảy chưa thôi, 

đời sau còn vọng tiếng ai gọi đò, 

gọi rằng nước siết thì dò, 

chớ lội vội vã thân cò kia ơi, 

 

Tương giang xanh ngắt tận trời... 

 

vẫn xanh! 

 

NQP, Kent, Anh quốc, 30/5/2021 

(Vĩ thanh: Này nước trong thì gội, nước đục thì khoắng chân, chớ lẩn quẩn phân vân, như dòng nào phân nhánh..) 

 

* Ca từ một cổ ca khúc 

 

 

CON ĐƯỜNG, ĐÓA HOA 

 

Trên con đường của những ngày buồn 

đôi lúc hoa nở thành thơ 

và mưa buông xuống 

phủ một màn sương mờ 

 

và gió kéo đến theo làn 

nhẹ nhàng, mơn man, an ủi 

trên con đường của cô đơn 

những nỗi đau cúi đầu 

 

lặng lẽ 

chuyện một người 

nhưng cũng là chuyện đời, chuyện con người 

như một phần cuộc sống 

 

như cái giá sinh ra 

trên mảnh đất của nhân gian 

Thượng Đế và các đấng Sáng thế, Cứu thế sinh ra muôn loài 

và cả vũ trụ và nhiều muôn điều hơn thế 

 

mảnh đất ấy có vui, buồn, ấm no, đói khát, chiến tranh, hòa bình, 

bất công, công lý, vô vọng và lạc quan 

mảnh đất ấy có đủ mọi điều, mọi sắc màu, sắc thái 

có nhạc, họa, thơ, có tình yêu, hy sinh, đau khổ, oái oăm... 

 

âu có phải là phép thử 

hay những thách đố, những thi gan 

xong rồi, một mai đi đâu, về đâu 

hay hãy cứ thế im lặng và đừng hỏi nữa 

 

có nghĩa lý gì đâu 

có một tia nhìn, ánh sáng, một thế giới khác, một phương trời khác 

tùy người, tùy lúc 

anh sẽ nhìn thấy, sẽ được mặc khải, hay sẽ tự mặc khải 

 

anh sẽ được khai minh, hay sẽ tự thắp đuốc 

sáng nay, hay chiều ở đâu đó, hay tối ở nơi kia 

trong một địa cầu cũ với người này, mới với người khác 

ai vẫn gửi cho nhau những đóa hoa như tín hiệu yêu thương 

 

chia sẻ, giãi bày 

nguyện cho cõi này 

thôi nỗi khổ, niềm đau... 

 

Ngô Quốc Phương 

 

Kent, Anh quốc, 18/5/2021 

(Những bông hoa mong manh vẫn còn sau giông bão) 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Năm 20215:08 CH(Xem: 882)
Tuần trăng mật của hai người là một chuỗi ngày rờn rợn và dài lê thê. Nàng có mái tóc vàng, xinh đẹp và e lệ. Chàng thì tính khí lạnh lùng, khiến những giấc mơ diễm tình thời con gái của nàng trở nên băng giá. Nàng yêu Jordán rất đỗi, tuy lắm khi lại thấy lo sợ bâng quơ, nhất là mỗi đêm cùng chàng đếm bước trên đường về nhà, nàng lén nhìn dáng vẻ cao to của chàng, lầm lầm lì lì không nói không rằng. Còn chàng cũng yêu nàng thắm thiết, nhưng không thích biểu lộ ra ngoài.
07 Tháng Năm 20214:56 CH(Xem: 952)
...một thập kỷ gian nan của nông dân Dương Nội qua cuộc trò chuyện với anh Trịnh Bá Phương - một trong những người có mặt từ đầu - đã góp phần không nhỏ trong nỗ lực xây dựng sự đoàn kết đấu tranh dai dẳng của bà con. Mong rằng chúng ta sẽ học được nhiều điều từ họ, những người mà nhà thơ Hồng Nguyên gọi là “Áo vải chân không đi lùng giặc đánh”.
07 Tháng Năm 20214:48 CH(Xem: 1028)
Tiếng nói đầu tiên của một em bé khi bắt đầu học nói là Me, Mẹ, Mạ, Má, Mommy, Maman, và nhiều nữa với những ngôn ngữ hay tiếng địa phương khác, đặc biệt hầu như đều bắt đầu bằng chữ “M”. Có lẽ đó là mẫu tự thiêng liêng chung của nhân lọai khi gọi người đã cưu mang, yêu thương và đùm bọc mình suốt cả cuộc đời. MẸ ở kinh thành hay MẸ ở nơi thôn dã, MẸ ở trên núi hay MẸ ở dưới biển, MẸ là lá ngọc cành vàng hay MẸ gặt lúa trồng rau….. MẸ cũng mang nặng con chín tháng mười ngày, MẸ banh da xẻ thịt đưa con vào đời, và khi con khóc tiếng khóc đầu đời, MẸ đã vừa khóc vừa cười ôm con vào lòng mà quên đi hết những nhọc nhằn mang nặng đẻ đau. Khỏang thời gian còn lại của MẸ là ôm ấp, bảo bọc, hy sinh, dạy dỗ….. và nhiều lắm của tình mẫu tử MẸ dành cho đàn con của MẸ, và cứ thế mà nhân lọai tồn tại và phát triển.
07 Tháng Năm 20214:37 CH(Xem: 1168)
Thời ấy nhà có cái xe đạp được coi là quý rồi, thường là tôi đi bộ suốt. Tôi nhớ có lần đưa con trai đi chích ngừa ở bệnh viện khá xa nhà, tôi đã đèo nó trên xe đạp. Con tôi lúc đó chỉ mới sáu tuổi, lúc về nó bi bô với mọi người : "Mẹ con đó, đi xe đạp mà chậm hơn người đi bộ. Khi muốn dừng xe lại, mẹ chà chà cái chân để kít xe lại. Qua đường, mẹ dắt xe qua chứ không dám đạp qua"! Mọi người đều cười ồ mà tôi lại nghĩ điều đó có gì để cười đâu nhỉ!
07 Tháng Năm 20211:54 SA(Xem: 1061)
Tôi gặp anh Nguyên Minh lần đầu tại một quán cà phê vỉa hè đường Phan Xích Long. Hơn mười năm trước tôi thường viết bài trên trang vanchuongviet, ngày ấy chủ biên Nguyễn Hòa chưa ngã bệnh anh còn xông xáo chuyện chữ nghĩa. Anh em thỉnh thoảng gặp nhau khi tôi vào Sài Gòn, hôm ấy có tôi, vợ chồng anh chị Trương Văn Dân _ Elena, anh Nguyễn Hòa hẹn gặp Sâm Thương và Nguyên Minh. Các anh đều là những bậc tiền bối tôi ngồi nghe các anh bàn luận và dự tính ra mắt một tập san văn học nghệ thuật riêng của mình, từ đó anh em quen nhau.
07 Tháng Năm 20211:47 SA(Xem: 1419)
Nguyễn Vinh. Con trai lớn của Ông Nguyên Vĩnh và bà Trần Thị Dung. Bà Dung đưa con gái út là Vân đi học bằng xe đạp điện. Một chiếc mô tô 125 phân khối tông một phát. Vậy là, cả mẹ cả con ra người thiên cổ. Kẻ gây án vù một hơi mất dạng. Đoạn đường nơi xẩy ra tai nạn không có camera hành trình nên bó tay cái vụ truy thủ phạm. Nhưng...
03 Tháng Năm 20215:44 CH(Xem: 997)
Đưa nhau về qua phố, trăng ngủ vàng trên tay / Nụ hôn trao ngỡ ngàng, gió thơm hương tóc cài / Môi kề môi vụng dại, sợi tình theo gió bay / Ta giấu vào tim nhau
03 Tháng Năm 20211:47 SA(Xem: 966)
Những giọt sầu rơi xuống / hay nốt thăng ngân lên / những bàn tay lần sờ bia mộ cũ / hay những bàn chân tìm giày, dép bóng lộn, đạp ga xe xịn, xả khói vút trời trên phố tìm cơn vui / ngóng pháo hoa trong lòng?
28 Tháng Tư 202111:30 CH(Xem: 1019)
khi nhìn gương chính mình / mới hiểu buổi sáng là ân huệ / cuộc đời trăm ngàn cảnh / gửi núi đồi và mây trắng / chút nỗi niềm thao thức năm canh
26 Tháng Tư 20215:05 CH(Xem: 1244)
Thế kỷ chúng tôi trót buồn trong mắt Dăm bảy nụ cười không đủ xóa ưu tư. {Bây giờ} Qua hai câu thơ đó Nguyên Sa đã diễn tả tâm trạng của thế hệ ông, thế hệ của những người trai trẻ ở miền Nam thời 1954-75, đã nuôi nhiều kỳ vọng cho tương lai đất nước, nhưng chẳng bao lâu đầy tuyệt vọng trong một quê hương khói lửa.