- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

THÁNG SÁU GIĂNG MƯA

05 Tháng Sáu 20211:31 SA(Xem: 12216)

 

TRANH DINH TRUONG CHINH
Tranh Đinh Trường Chinh

Thơ
Biển Cát

 

THÁNG SÁU GIĂNG MƯA

 

 

 

Buồn tôi trĩu đầy làm sao người biết

Mưa ướt môi mềm hay nước mắt tôi rơi

Tôi đi qua hay ngày đang qua miên miết

Dừng lại nơi nào nỗi nhớ cũng chơi vơi.

 

Tháng sáu có ai về ngang lối cũ

Vô tình dẫm trên thảm lá ướt rã rời

Nghe hơi lạnh se se bờ vai mảnh

Gió dạt bời bời vạt mây xám mong manh.

 

Không thể quên nên vẫn hoài dằn dặt nhớ

Màu hoa vàng nhoà dĩ vãng khơi xa

Buông rất khẽ trong cuối chiều lặng lẽ

Là cơn đau bất chợt vỡ oà.

 

Tháng sáu cơn giông bay qua thành phố

Mù mịt trời những hạt mưa mau

Tay vin tóc tay ghì nỗi nhớ

Hàng cây gầy trút nước chênh chao.

 

Đổ vào đâu buồn tôi ngơ ngác

Người không về cho tôi mượn bờ vai

Dẫu một lần thôi dẫu mai rồi sẽ khác

Vẫn còn một nụ cười vương vất giữa phôi phai.

 

Tháng sáu tôi nơi này nhìn mưa khóc

Người lạc mất nơi nào trong cõi lênh đênh

Con chim sẻ cô đơn trên tháp chuông nhà thờ cổ

Lẻ loi như tôi một mình bảng lảng nhớ quên.

 

Biển Cát

 

  

 

MÙA HẠ BIẾC

 

Không là nhớ sao buồn vương vấn mãi

Tôi đi qua chiều hiu hắt trải mênh mang

Vòm cây cao man mác vạt nắng vàng

Lắc rắc những chiếc lá xanh bay trong gió.

 

Sợi tóc ai lay hay tơ trời trôi miên miết

Quyện một màu dĩ vãng đã xa xôi

Sao không dưng nghe sóng đổ bồi hồi

Từng cơn sóng rì rào khua âm vỡ.

 

Nhắm mắt lại ngỡ đau từng hơi thở

Những con đường quằn quặn bóng câu qua

Rưng vào đâu cho năm tháng nhạt nhoà

Tôi qua đó sao không người qua đó.

 

Mùa hạ biếc trong chập chùng bảng lảng

Lá đan gần thả buồn lướt khơi xa

Chấp chới nắng xô dạt chiều bóng ngã

Lặng lẽ tôi về níu vội mấy sợi quên.

 

Biển Cát

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 90684)
G iấc mơ thổ kể chuyện một lũ người hoá điên vì ám ảnh quá khứ. Quá khứ ở trong mọi ý nghĩ, đè nặng lên từng số phận. Quá khứ hằn dấu lên ngôn ngữ, trong những lời nói đã trở thành thói quen, được phát ra như những khẩu hiệu trơ cứng, như trong câu của Quý với Vĩnh lúc đi săn rồng “ Khẩn trương lên giặc lái đến bây giờ ”. Quá khứ ở trong từng thức ăn, đồ uống, trong giải trí, trong thịt rồng, tim phượng, trong “rượu Armagnac Marquis de Caussade, đóng chai năm 71” , và trong “trận World Cup của năm 66” .
10 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 93404)
... T iếng khóc thút thít hiền lành. Tiếng khóc của Toàn thời thơ ấu. Cánh cửa sổ mở rộng, không có chút nắng nào. Tôi nhìn bầu trời, màu trời đục lờ lợ. Đột nhiên tôi nhớ lại tất cả, nhớ từng chi tiết thật kỹ càng. Nhớ từ lúc đặt chân xuống thuyền vượt biên gặp hải tặc cho đến lúc Toàn hãm tôi mới đây. Nhớ cả câu nói của người lính thủy bị bắn. Nhưng mà... Trời ơi! Chuyện gì đã xảy ra? Chúng tôi còn ở Vũng Tàu hôm qua kia mà! Tôi gục xuống, Toàn quay lại mặt đầy thẹo. Vết thẹo. Trời ơi, buổi sáng.
08 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 97330)
... Ở đây các nhà thơ đều phải bỏ tiền ra in thơ. Mà họ có giầu gì cho cam. Phải dành dụm từng đồng, bớt xén tiền ăn của cả nhà, có khi đến mấy năm mới in được tập thơ. Mà in rồi chỉ đem đi tặng cũng đủ hết hơi. Thì ra trên thế gian này, thơ văn sinh ra để làm vất vả cho con người...
08 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 118530)
Thiên nhiên vừa khe khẽ đặt xuống con như viên sỏi trắng tinh khôi trên bãi cát bình an ấm áp viên sỏi cười với ánh mặt trời
05 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 89792)
Hư cấu trên năm, bẩy mảnh đời cóp nhặt tạo ra những nhân vật của truyện ngắn này. Chúng không là những người bằng xương bằng thịt, tức có thật, hoặc tưởng là mình có thật, kể cả (và nhất là) nhân vật mang danh xưng Tôi trong truyện. Tôi, phần não phải, nơi điều hành tâm và tình, trong truyện này mâu thuẫn với phần não trái, nhân vật tên Th, mang chức năng sai khiến lý tính. Khi mâu thuẫn biện chứng - lý và tình - bế tắc, thực tại mang tính định mệnh, một loại tổng hợp mang nét ngẫu nhiên, có người cho đó chính là chữ Duyên trong Phật pháp. Tác giả nói quanh, xin lỗi bạn. Có lẽ bạn muốn xem hắn kể chuyện thế nào cho thành truyện, thời giờ đâu mà viển vông.
05 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 96863)
Ở Trung Quốc, màu đỏ có thể được nhìn như màu trắng. Hoặc không màu? Khi mà tất thảy đều mang sắc đỏ, con người ta bị mù màu tạm thời. Nhìn cái gì cũng thấy xanh biếc. Trong veo. Chẳng biết vì sao trâu bò thường rất căm ghét màu đỏ? Trăn cũng vậy? Nó có thấy trong veo và xanh biếc? Không giống với môi trường mà nó đang sống? Phải liều chết tranh đấu với con người để tìm lại chỗ của mình? Đấu bò? Có lẽ vì thế Trung Quốc không thể chơi môn thể thao này? Nhưng mặc áo đỏ ở Trung Quốc? Chẳng làm ai bận tâm. Chỉ như quả ớt chín ném thêm vào hũ tương ớt.
05 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 112290)
Sáng sớm qua sông hái bông điên điển Áo sẽ thơm mùi cỏ dại hoa đồng Khi đêm về lòng nhớ mênh mông Tâm xanh biếc cả khung trời cao rộng.
05 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 113107)
Lần đầu tiên đến Hà Nội, hẳn bất kỳ ai, nhìn thấy điều gì cũng dễ dàng xúc động, cũng làm gợi nhớ đến những hình ảnh bàng bạc trong ký ức đã gặp gỡ ở tiểu thuyết, thơ ca... Nhưng với tôi, đáng nhớ hơn cả, đó là những cô thiếu nữ Hà Nội.
05 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 117195)
Đêm qua anh mơ thấy biển Sóng êm đềm liếm gót chân em Gió lao xao rụng nhành dương liễu Em nhặt vội vàng xõa mớ tóc xanh Giá như mặt trời đứng yên trên biển Chắc kịp buổi anh về.
26 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 119238)
Hãy ra chỗ Thúy Tân Định lấy chai Chivas về quán Đò Đưa trên đường Trịnh Công Sơn rửa bảng tên sơn còn ướt cụng ly nhau mừng con đường mới ngồi quanh bàn có Phạm văn Đỉnh Toulouse Đinh Cường Virginia, Bửu Ý Huế cả Đặng Tiến vừa mổ tim Lê Khắc Cầm, Ngụy Ngữ…Sài gòn