- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,562,366

NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG

12 Tháng Hai 20211:04 SA(Xem: 1835)

MUA DONG- dh
Mùa Đông- photo đh.

DÒNG SÔNG THƠ ẤU

Dòng sông nhỏ của tôi một thời thơ dại

Với những buổi trưa hè trốn ngủ rong chơi

Ngồi trên chạc cây ngắm trời mây mê mải

Vặc hết những trái non đầu mùa quăng lũm chũm xuống dòng sông.

 

 

Dòng sông nhỏ hiền hoà lặng nghe bé con kể lể

Những chuyện vu vơ trong tiếng khóc tủi hờn

Nhè nhẹ gió đưa

Gợn từng lượn sóng

Ru đôi mắt khép nhẹ nhàng

Vỗ về giấc ngủ bình an

Thoảng giấc mơ có một miền cỏ cây xanh ngát

Rì rào rì rào...

Sông nước mênh mang...

 

 

Dòng sông nhỏ in dáng bé thơ rong ruỗi

Chạy dọc ven bờ với cành tre lúc lỉu trên tay

Canh vớt chùm Trâm bầu xuôi theo con nước lớn

Tiếng reo vui vang khắp mặt sông đầy

Nụ cười rạng rở long lanh môi mắt

Mà suốt cả quãng đời sau

Không tìm lại được bao giờ.

 

 

Tôi trôi dạt về đâu để dòng sông ở lại

Tháng Chạp con nước đầy

Ngoại mờ mắt ngóng trông

Lá chuối ngâm nước sông

Tước mềm sợi lạt

Bếp lửa đêm giao thừa mòn mỏi đợi bánh chưng

Có ai về đâu

Chỉ nghe dòng sông vỗ hoài nhịp sóng

Âm ba não nề một khúc bi ai.

 

 

Đôi khi tình cờ qua miền đất lạ

Nhìn sóng nước chập chùng

Chợt chạnh lòng nhớ quá một dòng sông.

  

Biển Cát

 

LẠC MẤT MÙA XUÂN

Này tháng giêng vàng ươm ngọn nắng

Thả xuống giùm tôi những sợi lung linh

Để tôi vẽ vào ngày rộn rã

Một nụ cười tỏa sáng cả mông mênh.

 

Nụ cười đó của riêng tôi một thuở

Nghiêng phím đàn réo rắt những âm vui

Chùm đỗ quyên trong sân vườn nở vội

Nhoà màu hoa vào năm tháng phai phôi.

 

Này tháng giêng nồng nàn mùi cỏ dại

Bên thềm chiều theo gió thoảng bay xa

Tôi chiu chắt từng phiến xuân ngan ngát

Đắm hồn trong một thoáng ngỡ như là...

 

Như bất chợt khua lao xao tiếng lá

Bước chân về rất nhẹ tựa chiêm bao

Trong khoảnh khắc dường như tim hoá đá

Tình rêu phong từ lúc biết xót xa.

 

Tháng giêng khép khi chỉ còn dĩ vãng

Buồn lưng trời giăng mây trắng chơi vơi

Tôi về lại nghe mùa xuân lạc mất

Dạt bên đời những quên nhớ buông lơi.

 

 

 

 

Biển Cát.




NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG

 

Mưa có ngưng tiếng khóc

Giữa chiều hôm còn lại một mình tôi

Lá từng chiếc rơi

Đẫm ướt con đường

Từng quầng sáng nhỏ nhoi

Đèn hiu hắt bóng

Nhoà trong mưa vạt tối trải mênh mông.

 

**

Khi gió hát mưa có ngưng tiếng khóc

Sao đầm đìa vai tôi

Những giọt long lanh

Se se lạnh cho sầu vương trăm mối

Tóc tơ dài rũ sợi mong manh.

 

**

Chim vỗ cánh muộn màng

Mây chùng thấp

Mưa có ngưng không tiếng khóc bàng hoàng

Về một nơi không có ai đứng ngóng

Chỉ có bóng mình cúi xuống chênh chông.

 

Đời dài lắm mưa có ngưng tiếng khóc

Khi soi hoài chỉ thấy hư không

Dù khoảnh khắc

Dù chỉ trong phút chốc

Cũng chẳng bao giờ tìm lại được mùa đông.

 

**

Khép lại những ngày vui mưa có ngưng tiếng khóc

Buồn luênh loang

Cánh buồm trắng xa khơi

Đôi cánh gãy Hải Âu chênh chao sóng

Làm sao vươn chạm đến chân trời.

 

  

Biển Cát.




Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Năm 202112:23 SA(Xem: 963)
Em thả nỗi buồn mình xuống bến Nôm / Anh nói tình yêu là có thật / Có thật sao em không thể hôn / Sao tay mình không thể chạm
19 Tháng Năm 202110:35 CH(Xem: 1106)
Tôi thuộc thơ của thi sĩ Hoàng Cầm từ nhiều năm trước khi biết đến Hoàng Kỳ - người con trai đầu của cụ. Qua nhà thơ Thanh Kim, phóng viên báo Bắc Giang, tôi được gặp anh lần đầu tại thư viện của thị xã Bắc Giang (tỉnh Hà Bắc cũ). Mới gặp, anh có vẻ lịch sự xã giao, thậm chí như hơi đề phòng- thói quen hình thành trong một hoàn cảnh gia đình đầy sóng gió đã ảnh hưởng sâu đậm tới cuộc đời anh... Nhưng dần dà, cái vỏ ngoài ấy đã biến mất hẳn sau nửa giờ trò chuyện, khi anh hiểu rõ rằng: trước mặt anh là một "con mọt sách", đang muốn tìm hiểu về văn hóa vùng Kinh Bắc...
19 Tháng Năm 20219:14 CH(Xem: 1171)
Dịch bệnh COVID-19 lan truyền rất nhanh . Bệnh nhân nhập viện liên tục khiến bệnh viện gần như quá tải. Trong tình trạng này, chúng tôi cần phải thắt chặt quy chế của bệnh viện, là cách ly người bệnh để tránh sự lây nhiễm. Đó là một quyết định không dễ dàng chút nào, vì bệnh nhân phải đơn độc suốt quá trình điều trị đau đớn. Nhưng không có cách nào khác. / Tôi dừng chân bên ngoài phòng bệnh nhân cuối cùng của Khu chăm sóc đặc biệt, lặng lẽ nhìn vào. Bà Mary nằm trên giường với ống thông khí tiếp oxy xuyên qua cổ. Chồng bà, ông Bob, ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, đặt tay lên chân bà , cẩn trọng quan sát những diễn biến của biểu đồ theo dõi đặt trên đầu giường. / Tôi ngần ngại gõ cửa, bước vào.
19 Tháng Năm 20218:48 CH(Xem: 922)
mời nhau một cõi êm đềm / rót thêm một chữ bên thềm rêu xanh / con chim nhớ núi chạy quanh / mùa đông suối nhỏ vô thanh gật đầu / mai này ngồi cạnh bờ rau / áo thiền sư vẫn một màu lên ngôi
16 Tháng Năm 20219:48 CH(Xem: 1225)
Ngày 5/5, TAND tỉnh Hoà Bình đã tuyên án 16 năm tù cho chị Cấn Thị Thêu và con trai Trịnh Bá Tư. Trước đó, người con trai khác của chị, Trịnh Bá Phương bị công an chuyển từ trại giam vào viện tâm thần. Sự đàn áp khắc nghiệt của lãnh đạo ĐCS đối với gia đình chị, vô tình lại giúp tôi cảm nhận được cái “sức sống mãnh liệt” của những nông dân này. Và như Ls Đặng Đình Mạnh, tôi cũng rơi nước mắt khi đọc những chia sẻ của anh:"Chứng kiến sự đanh thép, bất khuất ... của họ tại tòa, mất tự chủ, tôi chảy nước mắt vì xấu hổ".
15 Tháng Năm 20214:04 CH(Xem: 1262)
"Gần đây, qua bao nhiêu biến cố dồn dập trong cuộc đời Trần Hoài Thư, đã đến lúc không thể không có một bài viết về người bạn văn, như một tấm thiệp mừng 50 năm ngày cưới – 50th Gold anniversary của đôi vợ chồng Nguyễn Ngọc Yến – Trần Hoài Thư, một “đám cưới nhà binh” của thế kỷ, với rất nhiều hạnh phúc cùng với nhiều khổ đau khi cả hai sắp bước vào tuổi 80. Cũng nhân đây, có một gợi ý với các bạn trẻ trong và ngoài nước đang chuẩn bị luận án tiến sĩ văn học, thì chân dung văn hoá của Trần Hoài Thư cùng với nỗ lực phục hồi Di Sản Văn Học Miền Nam 1954 – 1975 là một đề tài vô cùng phong phú và hấp dẫn, rất xứng đáng để các bạn khám phá và dấn thân vào. Các bạn cũng không còn nhiều thời gian – nói theo cách ví von của nhà văn trẻ Trần Vũ, chiếc kim đồng hồ trên tay anh Trần Hoài Thư đã chỉ 12 giờ kém 5 phút sắp qua nửa đêm và chỉ sau năm phút phù du đó, khi Trần Hoài Thư trở thành “người của trăm năm cũ”, tất cả sẽ bị lớp bụi thời gian mau chóng phủ mờ." (NTV)
14 Tháng Năm 20215:31 CH(Xem: 1156)
Tôi trở về nước lần này không phải để du lịch, mà để hoàn tất các thủ tục để đi định cư ở Vương Quốc Hòa Lan. Xa quê hương chỉ một thời gian ngắn, ngày trở về lòng tôi đã bồi hồi xúc động khi nhìn thấy lại quê hương Miền Nam… huống chi những người xa quê nhà đã trên bốn mươi năm vẫn chưa một lần trở về, thì nỗi thương nhớ quê hương sẽ làm cho họ khắc khoải biết bao nhiêu. Hôm nay là ngày đầu tuần nên người đến làm hồ sơ tại Chi Cục Thuế của quận… không đông. Tôi là người cuối cùng của buổi chiều hôm nay khi đồng hồ chỉ ba giờ hai mươi phút.
13 Tháng Năm 20214:51 CH(Xem: 984)
Ta thắp một ngày xanh mơ ước / hong màu nắng tinh khôi / lấp lánh những chùm hoa bằng lăng tím nở / có vài chú sẻ nâu nô đùa trong vòm lá / lao xao, lao xao gió rừng cây thầm thì / những mái phố như vẫn còn ngủ mê / mặc cho tiếng ve ray rứt điệp khúc gọi nắng Hè.
07 Tháng Năm 202111:56 CH(Xem: 1078)
anh giữ gìn bộ đồ lót của em đúng ba mươi năm / dù anh dọn nhà đã nhiều lần / thay đổi bao nhiêu chỗ ở / anh vẫn đem theo / để nỗi nhớ thương như trăng sao trên trời / làm chứng tích của đời anh / cho em
07 Tháng Năm 20215:08 CH(Xem: 857)
Tuần trăng mật của hai người là một chuỗi ngày rờn rợn và dài lê thê. Nàng có mái tóc vàng, xinh đẹp và e lệ. Chàng thì tính khí lạnh lùng, khiến những giấc mơ diễm tình thời con gái của nàng trở nên băng giá. Nàng yêu Jordán rất đỗi, tuy lắm khi lại thấy lo sợ bâng quơ, nhất là mỗi đêm cùng chàng đếm bước trên đường về nhà, nàng lén nhìn dáng vẻ cao to của chàng, lầm lầm lì lì không nói không rằng. Còn chàng cũng yêu nàng thắm thiết, nhưng không thích biểu lộ ra ngoài.