- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,786,445

NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG

12 Tháng Hai 20211:04 SA(Xem: 3433)

MUA DONG- dh
Mùa Đông- photo đh.

DÒNG SÔNG THƠ ẤU

Dòng sông nhỏ của tôi một thời thơ dại

Với những buổi trưa hè trốn ngủ rong chơi

Ngồi trên chạc cây ngắm trời mây mê mải

Vặc hết những trái non đầu mùa quăng lũm chũm xuống dòng sông.

 

 

Dòng sông nhỏ hiền hoà lặng nghe bé con kể lể

Những chuyện vu vơ trong tiếng khóc tủi hờn

Nhè nhẹ gió đưa

Gợn từng lượn sóng

Ru đôi mắt khép nhẹ nhàng

Vỗ về giấc ngủ bình an

Thoảng giấc mơ có một miền cỏ cây xanh ngát

Rì rào rì rào...

Sông nước mênh mang...

 

 

Dòng sông nhỏ in dáng bé thơ rong ruỗi

Chạy dọc ven bờ với cành tre lúc lỉu trên tay

Canh vớt chùm Trâm bầu xuôi theo con nước lớn

Tiếng reo vui vang khắp mặt sông đầy

Nụ cười rạng rở long lanh môi mắt

Mà suốt cả quãng đời sau

Không tìm lại được bao giờ.

 

 

Tôi trôi dạt về đâu để dòng sông ở lại

Tháng Chạp con nước đầy

Ngoại mờ mắt ngóng trông

Lá chuối ngâm nước sông

Tước mềm sợi lạt

Bếp lửa đêm giao thừa mòn mỏi đợi bánh chưng

Có ai về đâu

Chỉ nghe dòng sông vỗ hoài nhịp sóng

Âm ba não nề một khúc bi ai.

 

 

Đôi khi tình cờ qua miền đất lạ

Nhìn sóng nước chập chùng

Chợt chạnh lòng nhớ quá một dòng sông.

  

Biển Cát

 

LẠC MẤT MÙA XUÂN

Này tháng giêng vàng ươm ngọn nắng

Thả xuống giùm tôi những sợi lung linh

Để tôi vẽ vào ngày rộn rã

Một nụ cười tỏa sáng cả mông mênh.

 

Nụ cười đó của riêng tôi một thuở

Nghiêng phím đàn réo rắt những âm vui

Chùm đỗ quyên trong sân vườn nở vội

Nhoà màu hoa vào năm tháng phai phôi.

 

Này tháng giêng nồng nàn mùi cỏ dại

Bên thềm chiều theo gió thoảng bay xa

Tôi chiu chắt từng phiến xuân ngan ngát

Đắm hồn trong một thoáng ngỡ như là...

 

Như bất chợt khua lao xao tiếng lá

Bước chân về rất nhẹ tựa chiêm bao

Trong khoảnh khắc dường như tim hoá đá

Tình rêu phong từ lúc biết xót xa.

 

Tháng giêng khép khi chỉ còn dĩ vãng

Buồn lưng trời giăng mây trắng chơi vơi

Tôi về lại nghe mùa xuân lạc mất

Dạt bên đời những quên nhớ buông lơi.

 

 

 

 

Biển Cát.




NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG

 

Mưa có ngưng tiếng khóc

Giữa chiều hôm còn lại một mình tôi

Lá từng chiếc rơi

Đẫm ướt con đường

Từng quầng sáng nhỏ nhoi

Đèn hiu hắt bóng

Nhoà trong mưa vạt tối trải mênh mông.

 

**

Khi gió hát mưa có ngưng tiếng khóc

Sao đầm đìa vai tôi

Những giọt long lanh

Se se lạnh cho sầu vương trăm mối

Tóc tơ dài rũ sợi mong manh.

 

**

Chim vỗ cánh muộn màng

Mây chùng thấp

Mưa có ngưng không tiếng khóc bàng hoàng

Về một nơi không có ai đứng ngóng

Chỉ có bóng mình cúi xuống chênh chông.

 

Đời dài lắm mưa có ngưng tiếng khóc

Khi soi hoài chỉ thấy hư không

Dù khoảnh khắc

Dù chỉ trong phút chốc

Cũng chẳng bao giờ tìm lại được mùa đông.

 

**

Khép lại những ngày vui mưa có ngưng tiếng khóc

Buồn luênh loang

Cánh buồm trắng xa khơi

Đôi cánh gãy Hải Âu chênh chao sóng

Làm sao vươn chạm đến chân trời.

 

  

Biển Cát.




Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Mười Một 20214:03 CH(Xem: 1049)
Chi bằng dành dụm tiền đi học luật, sau này sinh nhai bằng nghề thầy cải nhưng gã không màng, lại dốc hết tiền túi để xuất bản một tập thơ. Tập thơ là một tai họa, mỗi dòng chữ trong thơ là một nỗi cô đơn. Ngay đến xã hội gã đang sống nhưng gã luôn đắm chìm nỗi cô đơn trong đó. Gã đứng giữa đám đông nhưng luôn cảm thấy mình lạnh lẽo như đang đứng trong bốn vách tường lạnh lẽo này . Gã biến cái thuần túy cô đơn thành tâm hồn, như một thực tế bên ngoài thế giới, toàn bộ cuộc sống của gã như tan chảy vào trong. Đứng giữa đám đông nhưng tâm hồn gã luôn bất an, muốn đạp bằng tất cả mọi tầm thường, dung tục. Gã từ chối mọi thống trị của cái hời hợt, nông cạn của những thị hiếu tầm thường, chây lười , những đua đòi dục vọng thấp hèn của đám đông khiến gã chán ngán quá đổi.
23 Tháng Mười Một 20213:54 CH(Xem: 1307)
— Về Việt Nam để mua đất đầu tư... Đó là câu nói anh lặp đi lặp lại không biết chán trong những cuộc chuyện trò giữa hai vợ chồng. Bao nhiêu lần , chị nhẹ nhàng nhắc nhở cho anh nghe về chế độ mà cả anh và chị đều hiểu rất rõ ràng. Nhưng anh dường như quên tất cả . Anh tặc lưỡi , cố chấp : — Ngày trước khác. Bây giờ mọi thứ đã thay đổi hết.
18 Tháng Mười Một 20215:12 CH(Xem: 1222)
em đi vào buổi giêng hai / sân sau ngõ trước hiên ngoài vắng tanh / con gà buổi sáng nắng hanh / gáy vang ở một góc tranh kiếm tìm
18 Tháng Mười Một 20214:58 CH(Xem: 1095)
Đi nhé em… / Ngọn khói đang chờ / Đêm rằm ngực cát đợi chờ héo hon / Quên thôi đất khách mỏi mòn / Niêm phong ngày tháng cuộn tròn mưu sinh / Đêm này đêm của sinh linh / Dập đầu tạ tội với hình hài xưa / Mưa bay… phố vẫn bay mưa / Mịt mùng mười phía người chưa thấy về?
18 Tháng Mười Một 20214:44 CH(Xem: 1096)
trở về căn phòng im lặng / các cửa đóng lại / trừ một ô nhỏ mở ra / sự êm đềm của ngày tàn hạ / không mưa gió
18 Tháng Mười Một 20214:35 CH(Xem: 1105)
Đêm Tuyên Quang chìm trong tiếng rù rì quái dị thành nhà Mạc chập chờn trong giấc mơ. Tôi chạy xuyên qua tường thành mờ ảo những mê cung bàn cờ, tôi lao vào ngõ cụt bức tường thành khổng lồ chắn lối, những hình vẽ lay động bước ra nhìn tôi, ánh mắt có thần của một nữ nhân có khuôn mặt đầy nếp nhăn của thời gian làm tôi chết sửng, bà là một vị thần? những chạm khắc trên tường với những phù điêu Champa. Hay tôi đang trôi vào thời Óc eo thế kỷ thứ 7 của xứ Phù Nam. Không tôi đang đi về miền Đông Bắc Việt Nam.
18 Tháng Mười Một 20214:08 CH(Xem: 1275)
Chúng tôi đang ngồi trên bãi cỏ ven bờ hồ Xuân Hương, ngắm mặt nước phẳng lặng như chiếc gương khổng lồ. Bãi cỏ xanh dày mềm mại, sạch sẽ êm ái giống một chiếc đệm tuyệt hảo. Đầu tôi chợt nảy ra ý nghĩ, nếu bây giờ mà hai đứa tuột phăng quần áo, cùng nhau lăn lộn, làm tình trên đó thì thú biết bao. Nhưng trên con đường vòng quanh hồ, buổi sáng người xe vẫn thong thả qua. Không ồn ào gào rú như nơi thành phố chúng tôi sống. Những người, những xe lướt đi, tiếng động cơ như vọng về từ nơi xa lắm…
18 Tháng Mười Một 20213:43 CH(Xem: 1023)
Tôi thường nghĩ, nước Việt Nam dù dưới chủ nghĩa nào cũng chỉ tạm thời, cái Vĩnh Viễn là mảnh đất do tất cả Dân Tộc dựng nên, cái đó mới tồn tại lâu dài, Vĩnh Viễn! Tôi nhìn mãi tấm hình chiếc cầu Mỹ Thuận, lòng thấy vui vô cùng. Thế là người Việt Nam thoát được cái cảnh “sang sông” phải lụy phà… Chúng tôi nhất quyết về Việt Nam dù không biết phía trước cái gì sẽ xảy ra cho mình. Nhưng dù sao, tôi cũng muốn an nghỉ ở Việt Nam nơi mình đã sinh ra và đã sống 60 năm trời! Tạ Tỵ [thư gửi Ngô Thế Vinh viết ngày 29.2 & 27.7.2000]
04 Tháng Mười Một 202111:26 CH(Xem: 1594)
Yêu em là hơi thở / Giam hồn nhau trong thơ / Loving you is like the breath for each second / While we are jailing each other’s soul in poems
02 Tháng Mười Một 20219:08 CH(Xem: 1314)
ở một khúc quanh cuộc đời / đường cong của em sẽ tiếp tuyến đường thẳng của ta / như trong hình học / cong là mềm / thẳng là cứng / mềm cứng là hai thứ cần thiết cho tình yêu / cũng là hai mặt sống của nhân gian muôn mặt