- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

MÙA THU… DÃ QUÌ VÀNG VÀ ÁO TÍM

11 Tháng Hai 202111:43 CH(Xem: 10668)
tranh Nguyen Lưu
Thiếu nữ- tranh Nguyễn Lưu

MÙA THU… DÃ QUÌ VÀNG VÀ ÁO TÍM

 

 

Mơ hồ sương khói…triền đồi hoa vàng…tung tăng áo tím…Tôi chợt thức giấc, trái tim nhói đau. Dường như khóe mắt có đôi giọt nước mắt. Bên cửa sổ vầng trăng hạ tuần đang lơ lửng treo đỉnh đồi, ngọn gió bấc hiu hắt lạnh.

…Bao năm bụi đỏ, tình cờ qua đây…Không phải là tình cờ, tôi vẫn về nơi ấy. Ngồi trên thảm cỏ xanh, triền đồi hoa vàng như mùa thu tỏa nắng, nhưng áo tím rúc rích cười đã tan vào sương khói mơ hồ. Ngày nào đó em nói…Trong tim luôn có người mà mình yêu mến thì làm sao gọi là cô độc, là hạnh phúc đó… Em lại cười ran nhởn nhơ như cánh bướm khắp lưng đồi.

Cuộc sống như nhát dao chém vào phận người, thân xác này đã bao nhiêu nhát chém? Tôi ngồi dưới tán thông xanh nhìn về miền bụi đỏ, có bao niềm vui, có mấy chuyện buồn?… Ngựa buông vó người đi chùng chân đã bao lần… Dẫu chùng vẫn cứ phải đi… Đi đến cuối cùng. Ôi! Cuộc sống có bao điều nghịch lý. Kẻ ác mang khuôn mặt thánh thiện, lủ giả dối rao giảng đạo đức, bọn tham lam giả vờ trong sạch.

Những cánh rừng hấp hối, con thú hoang không nơi ẩn nấp. Biển cả ô nhiểm, cá tôm cạn kiệt. Lòng người chất chứa hận thù, ánh mắt nghi kỵ sợ hãi. Xin người thôi tàn phá, xin đời hãy bao dung. Tôi đi dưới hàng Anh Đào trụi lá, những cành khô khẳng khiu trong sương. Chợt nghe lạnh… Cái lạnh mang mang tiền kiếp, chợt nghe nỗi buồn áo tím rưng rức… Nỗi buồn mấy độ luân hồi.

Tôi như con chim đắng đót lơ đãng vùng ký ức… Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt…Giọng hát Lệ Thu sao nghe da diết quá. Người ca sĩ này vừa mới đi xa để lại cho thế gian sự tiếc nuối vô bờ. Nếu giọng hát hoang dại ma mị của Khánh Ly đem đến cho tôi nỗi khoắc khoải phận người, thì giọng hát sang trọng vút cao của Lệ Thu lại đem đến niềm bi thương cuộc tình đổ vỡ. Tôi thổn thức với hai giọng ca này từ thuở còn là cậu học sinh Trung học ngơ ngác. Đôi lúc tôi tự hỏi… Có phải đó là sự mặc định cho cả một cuộc đời?

Thể xác mềm mại sương khói mùa thu, cánh môi dã quì khát khao rực nắng. Như đôi bướm nhởn nhơ lũng hoa vàng, như mây lơ lửng trời xanh trong vắt. Hương ái ân bay khắp lưng đồi. Thật là kỳ diệu… Ngày nào đó em đã nói… Trong tim luôn có người mà mình yêu mến thì làm sao gọi là cô độc, là hạnh phúc đó…Aó tím ơi! Tôi đã mất em trong cuộc đời này nhưng tôi vẫn hạnh phúc vì em thường trực trong trái tim rách nát này. Bên cửa sổ trăng đã lặn, chồi non mơn mởn hàng cây trong gió bấc rét mướt. Ừ nhỉ… Tháng chạp đã tàn…

 

 

TRẦN QUANG PHONG

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Mười Một 20239:09 CH(Xem: 2978)
Nhận được tin buồn /Thân mẫu của nhà văn Trần Thanh Cảnh /Cụ bà DƯƠNG THỊ BÉ / Đã từ trần lúc 19h05 phút ngày 11/11/2023 (ngày 28/9 Quý Mão). / Hưởng thọ 84 tuổi.
07 Tháng Mười Một 20236:34 SA(Xem: 3332)
“…câu chuyện giáo sĩ Alexandre de Rhodes là câu chuyện cũ đã hơn 300 năm trước. Ông không sáng chế ra chuyện đánh vần tiếng Việt ra mẫu tự Bồ. Tôi nghĩ ông là một giáo sĩ tận tụy với nghiệp vụ truyền giáo, chỉ có điều kiến thức quá giới hạn của ông về văn hóa tôn giáo và con người Việt Nam làm tôi bực mình, và thèm khát một ngày mà những bất cập như vậy không còn sót lại nơi một giáo sĩ dù với đức tin nào. Tuy nhiên, phê phán nặng nề một giáo sĩ 300 năm trước là điều không nên, khi mà các giáo sĩ nói chung bấy giờ một phần vì giới hạn kiến thức, không có truyền thống kính trọng văn hóa địa phương. Nhưng ta tự nguyện tự lãnh một cái ơn tày đình với những giáo sĩ như De Rhodes cũng là chuyện không căn cứ. Có lẽ thỉnh thỏang ta nên đọc lại Phép Giảng Tám Ngày của ông ta để có một viễn cận phải chăng với câu chuyện.” (Mai Kim Ngọc).
03 Tháng Mười Một 20235:00 CH(Xem: 4188)
Đứng dưới núi tôi nhìn lên núi / Núi trên kia núi rộng bao la / Vất vả lắm tôi leo lên đỉnh núi / Núi dưới kia sao chẳng giống quê nhà
03 Tháng Mười Một 20234:47 CH(Xem: 3676)
Em ăn rau tôi ăn thịt / Mà xương xóc đã phồn vinh / Chúng bảo yêu là giả tạo / Ừ thôi cái nắng xập xình
01 Tháng Mười Một 20231:28 SA(Xem: 4606)
Liêu xiêu lối nhỏ mưa dầm / Vai gầy Mẹ gánh tảo tần vì con / Gánh đời vất vả héo hon / Rảo chân Mẹ khắp lối mòn bể dâu
01 Tháng Mười Một 202312:55 SA(Xem: 3480)
Hun Sen đã chính thức chuyển quyền cho con từ ngày 22/8/2023. Tuy Hun Manet là Thủ tướng mới nhưng Hun Sen vẫn có một ảnh hưởng gần như tuyệt đối từ phía sau hậu trường. Hun Sen viết trên trang Facebook – “Đây chưa phải là kết thúc. Tôi còn tiếp tục phục vụ ở những cương vị khác ít nhất cũng tới năm 2033” (tức là mười năm nữa, lúc đó Hun Sen 81 tuổi). Tìm hiểu về giới lãnh đạo bao gồm hai thế hệ Cha và Con của chính trường Cam Bốt hiện nay và ít ra trong 10 năm tới thiết nghĩ là điều rất cần thiết.
24 Tháng Mười 202311:00 CH(Xem: 4312)
Cạn mấy ly rượu mạnh với anh chủ khách sạn Huy Hoàng để xóa đi cái âm khí nặng nề ở nghĩa trang Hàng Dương, tôi loạng choạng trở về phòng, đóng sầm cửa lại, nằm vật ra giường, chìm ngay vào giấc ngủ. Tiếng gõ cửa làm tôi giật mình thức giấc. Cửa mở, cô gái có khuôn mặt trắng hồng, dáng thon thả, tha thướt trong bộ đầm dài bằng lụa màu mỡ gà; từ đôi mắt, hàng chân mày cho đến làn môi đều xinh tươi... / -Cô tìm tôi? /-Dạ, biển đẹp như vầy, anh ngủ làm gì cho phí, đi dạo với tôi nhé. / Chúng tôi tiến ra bờ biển. Gió lồng lộng, mát rượi, sóng biển vỗ bờ cát trắng rì rầm. Ngoài xa ánh đèn các con thuyền đánh cá thao thức, nhấp nháy khôn nguôi.
24 Tháng Mười 202310:38 CH(Xem: 3871)
Hàng ngày trên con đường kiếm sống, thỉnh thoảng ta vẫn nghe trên cây khế trước nhà tiếng kêu của một loài quạ “ăn khế trả vàng, may túi ba gang mà đựng”. Dân ta ai cũng may sẵn những chiếc túi ba gang. Thời mở cửa, ai cũng hăm hở, ai cũng tưởng mình đã hốt đầy vàng trong cái kho của trời đất. Có biết đâu rằng vàng đã cho đi cả, chỉ còn lại sỏi và đá trong chiếc túi ba gang của mình. / Ta cho đi hết, cho hết cả … từ tài nguyên, của cải cho đến những giá trị cốt lõi. Và thế là đất không còn lành, chim không muốn đậu. Bầy chim túa đi thiên di mang theo tất cả, cả tuổi trẻ, tình yêu, nhiệt huyết,… rời bỏ đất nước mình!
24 Tháng Mười 20235:59 CH(Xem: 4016)
Em có buồn khi phải chia tay / Làm sao quên được phút giây này / Ngày mai tôi chết ai còn nhớ / Mộng đã không thành mây vẫn bay
24 Tháng Mười 20233:58 CH(Xem: 3435)
Người ta thường ví Mèo như một người phụ nữ, bởi Mèo có vẻ nhẹ nhàng nhỏ nhẻ từ cách ăn, cách ngủ cả đến lúc Mèo gần gũi, nũng nịu bên chủ để được che chở vuốt ve. Tôi không thích Mèo và không bao giờ có ý nghĩ là mình sẽ nuôi Mèo. Tôi cho rằng cái cách dịu dàng của Mèo như một sự dối trá ẩn sau cái ác. Bởi lẽ lúc nhỏ, tôi đã từng chứng kiến và xót đau khi cái lũ mèo nhà hàng xóm xé tan xác ăn thịt mấy con chim bồ câu nhà mình nuôi. Nửa đêm khuya khắc tôi hay bị thức giấc vì tiếng kêu, tiếng chạy đuổi nhau trên mái tôn nhà ông Lý sát cạnh nhà mình, nghe bắt rợn người. Và có lẽ vì Mèo nó có cái vẻ yểu điệu, dịu dàng tương phản với cái vẻ thô thô, cứng ngắt của tôi nên tôi ghét nó...