- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
266,379

BẾN XƯA

26 Tháng Mười 202011:55 CH(Xem: 7585)
BEN XUA

Ảnh minh họa: Người mẫu Tô Loan

BẾN XƯA

 

Thời gian ơi! có hẹn hò?

Bỗng dưng gõ cửa con đò bến xưa

Vạt chiều hương nắng lưa thưa

Thênh thang gót bước gọi mùa dấu yêu

 

Mơn man gió khúc dặt diù

Vòng tay ấm áp ru chiều mênh mang

Gửi hồn theo dấu nồng nàn

Thu gieo mộng ước…xanh vàn ý thơ

 

Lắng trầm nhịp đắm cung tơ

Nhành hoa cài tóc buông hờ bướm say

Ngạt ngào nở đóa hương bay

Vườn thu xao động, gió lay xuân tình

 

Bến xưa lưu luyến ta, mình

Dấu yêu một thuở, bóng hình yêu thương.

 

                                   Nhật Quang

 

SAO ĐÊM

 

Dỗ dành giấc mộng đêm xanh

sương rơi đọng lá long lanh giọt trầm

không gian lắng tĩnh thanh âm

sao đêm mờ ảo lặng thầm mênh mông

 

Hồn chơi vơi giữa thinh không

cà phê giọt ấm, giọt nồng dấu môi

bâng khuâng ký ức bồi hồi

chạm hương tóc rối, gió rời rã buông

 

Xanh xao năm ngón tay suông

vuốt ve cảm xúc thoáng buồn xa xăm

chơ vơ hiên lạnh giọt trăng

khép đêm mắt trắng hút thăm thẳm sâù

 

Đèn vàng phố vắng canh thâu

Sao đêm rơi chạm một màu hư vô.

 

                                   Nhật Quang

 

SÀI GÒN CHIỀU MƯA    

 

Tiếng mưa rơi rơi trên phím đời lặng lẽ

Thanh âm buồn ray rứt mãi dài thêm

Từng giọt đẫm lên cung sầu khe khẽ

Bâng khuâng lòng mưa nặng khúc niềm riêng

 

Sài Gòn chiều mưa nghe hắt hiu lòng phố

Bước em đi  vương gót nhớ nào nguôi

Năm tháng trôi, rêu phong nhòa phai lối

Góc phố chiều lặng lẽ dấu chân côi

 

Sài Gòn chiều mưa dâng niềm trăn trở

Ngập lòng người, ngập ướt cả hồn thơ

Bao xúc cảm trôi theo ngày dang dở

Bên hiên đời, một người mãi bơ vơ.

 

                                          Nhật Quang

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 85094)
Tôi là kẻ lọc lừa. Từ bé, tôi đã lừa những đứa trẻ khác để lấy đồ chơi của chúng. Đến tuổi đi học, tôi lừa thầy, phản bạn. Tôi gạt gẫm cả cha mẹ, anh em. Đi đâu tôi cũng được ưu đãi vì cái bề ngoài hào nhoáng của mình.
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 80991)
Nhìn những mảnh gương vỡ và cái khung mạ vàng nằm dưới đáy thùng rác trong góc phòng tắm, Thúy không cảm thấy một mảy may tiếc nuối. Cái gương nhỏ này là món quà đầu tiên Dave tặng khi mới quen.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 63052)
Sáng hôm nay ông Năm nhấp nhỏm ngồi đứng không yên. Hết ngồi xuống lại đứng lên. Ông bước chầm chậm lại gần cửa kiếng lớn phía sau nhà, nghiêng mình nhìn xéo qua cái hàn thử biểu để ngoài trời. Ông nhướng mắt rán nhìn cái màu đỏ của thuỷ ngân, coi nó lên xuống tới mức nào. Có thấy gì đâu, cái lằn đỏ nhỏ xíu, lờ mờ.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 59639)
Hai mươi nhăm năm. Một phần tư thế kỷ. Khi nhìn lại chặng đường vừa qua của văn học Việt Nam, người ta nhận thấy do một tình cờ, một định mệnh hay một thần giao cách cảm ...
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 56820)
Gió vi vu làm nền cho lời ca thánh: ...”Nhờ công ơn lân tuất của Chúa ta, Đấng đã từ cao cho 'Mặt trời mọc' đến thăm viếng. Và soi sáng cho những ai còn ngồi trong u tối và trong bóng chết, để dắt chúng ta trên con đường an lạc.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 73329)
Hai mươi nhăm năm. Một phần tư thế kỷ. Khi nhìn lại chặng đường vừa qua của văn học Việt Nam, người ta nhận thấy do một tình cờ, một định mệnh hay một thần giao cách cảm ...
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 89728)
Sáng hôm nay ông Năm nhấp nhỏm ngồi đứng không yên. Hết ngồi xuống lại đứng lên. Ông bước chầm chậm lại gần cửa kiếng lớn phía sau nhà, nghiêng mình nhìn xéo qua cái hàn thử biểu để ngoài trời. Ông nhướng mắt rán nhìn cái màu đỏ của thuỷ ngân, coi nó lên xuống tới mức nào. Có thấy gì đâu, cái lằn đỏ nhỏ xíu, lờ mờ.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 120446)
Thạnh móc trong túi ra một miếng vải được buộc túm chặt bằng lạt tre, cẩn thận gỡ sợi lạt. Một dúm muối hột đen bẩn hiện ra. Thạnh trân trọng, nâng niu múc, vừa chẵn được hai thìa, đổ vào bát của Tường.
25 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 103682)
Dực đã đi rất đỗi nhẹ nhàng. Dực đang chỉ chạm khẽ mũi giầy vào bậc thang gỗ. Cảm giác Dực đang bay. Bậc cầu thang nâu bóng mầu thời gian, nâu bóng rêu phong những kiếp người hình trôn ốc. Có người đang nhìn Dực, nhiều người đang nhìn Dực. Họ kinh ngạc trân trối ngóc đầu lên những bậc cầu thang gỗ.
25 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 90255)
Chồng tôi hành nghề kỳ quặc: Kiểm tra trí nhớ của con người. Lấy anh tôi mới khám phá, anh thường xuyên theo dõi những giấc mơ của mình. "Em có thai phải không?" Sau tháng đầu tiên Công đã dọ hỏi. Tôi lắc đầu tươi tỉnh. Giấc mơ đêm khuya còn sáng hồng bụ bẫm bắp chân hài nhi. Tôi biết chắc tôi chưa có mang, nhưng làm sao Công biết tôi đã nằm mơ thấy đứa trẻ? Sáu tháng hạnh phúc trôi qua như gió hắt mặt hồ.