- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,578,539

Thơ Huỳnh Liễu Ngạn

31 Tháng Tám 20201:35 SA(Xem: 3531)
da nang - photo DH
Đà Nẵng - photo Đặng Hiền



ĐÀ NẴNG, LẦN ĐẦU

 

bước vô Đà nẵng lần đầu

đi qua đi lại lạc Cầu vồng chơi 

nghe chiều xuống chậm chân lơi

bến xe vắng đợi khách mời vắng thưa

 

trời dầm dầm tối sắp mưa 

vui chân cứ nghĩ trời chưa kịp chiều

dựa vai bên quán tiêu điều

gió run một nét mỹ miều qua thân 

 

mưa rơi nhẹ xuống căn phần

lạ xa chút mộng mị gần gần qua

nhón chân bước vội về ga

tàu mai mới chạy đường xa mặc lòng 

 

thôi thì ngủ tạm cho xong

mưa loang xuống nỗi buồn hong lên trời

mưa nhiều thêm nỗi nhớ tôi

chút thân lãng tử giữa đời quạnh hiu

 

tôi về ngõ phố chắt chiu

một khung cửa lạ hoang liêu ánh đèn.

 

Huỳnh Liễu Ngạn

MỘT LẦN

 

thôi hoàng hôn một vầng trăng chưa tỏ

em đi rồi khóe hạnh có kề vai

mà mộng cũ cứ vờn qua khung cửa 

một nỗi đời sự việc đã hôm mai

 

còn gì nữa mà ngồi mơ thuở nọ

thuở đường đi không mong đợi những gì

thế thì hết ngã ba chia ngã bảy

ngã của đời xếp lại mấy tà huy

 

rồi cứ hẹn đường xưa chưa về kịp 

bởi biết về cũng khó xử như xưa

ai ngõ đợi tơ vương mà ngân giọng

còn gì không tôi lên tiếng dạ thưa

 

thôi xin hẹn mấy lần thôi cũng hẹn

em đi hoài khóe hạnh có liêu trai

mà sự việc của hôm mai hôm mốt

hơn một lần thế sự cũng trầm phai.

 

Huỳnh Liễu Ngạn

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Mười Hai 202012:44 SA(Xem: 2555)
Đông về rồi đó em biết chăng? / Hàng thông xanh run run trong đêm lạnh / Mây chập chùng đan kín vạt chiều giăng / Nghe đêm thở hắt hiu buồn trống vắng
23 Tháng Mười Hai 202012:15 SA(Xem: 2413)
Sẽ trở lại thuở nào… / Dưới mái tranh xiêu mỏi mòn trăng sơn cước / Tiếng thú kêu hoang mịt mùng sương lạnh buốt / Lang thang tuổi thơ trên cánh đồng cỏ cháy xác xơ / Em ơi…
23 Tháng Mười Hai 202012:01 SA(Xem: 2973)
Một vụ án mạng cực kỳ nghiêm trọng xảy ra hồi tối hôm qua ở bưu điện y. Nạn nhân là hai cô gái độ khoản 23 tuổi, là nhân viên bưu điện. Hai nạn nhân bị giết bởi một dụng cụ đặc biệt, hung thủ đã cao bay xa chạy. Cơ quan chức năng đang điều tra để làm rõ sự việc vụ án.
22 Tháng Mười Hai 202011:53 CH(Xem: 2550)
làng tôi ở gần cửa biển / mấy tháng sau năm bảy lăm / khổ nghèo không có gạo ăn / bơi xuồng qua rú vớt rong / về làm phân xanh trồng lang /
18 Tháng Mười Một 202011:57 CH(Xem: 2935)
anh trở lại vườn cam thêm mấy bữa / gió trên cành gió thổi nhẹ đong đưa / mùi hương ấy mùi hương đầy ủ rũ / cả hồn anh cả trí não dây dưa
18 Tháng Mười Một 202011:10 CH(Xem: 2750)
soi thủng tấm màn che đôi mắt / thấy chút lửa bập bùng thật xa / lửa mặt trời hay lửa mặt trăng / thúc giục ta trải rộng niềm vui
18 Tháng Mười Một 202010:54 CH(Xem: 2676)
Cành san hô / Con kính tặng thầy / Hoa của biển thay lòng con đã biển / Mồ hôi thắp lời bảng đen phấn trắng / Một chữ cho trò / Một gánh gian lao
18 Tháng Mười Một 202010:43 CH(Xem: 2897)
Trong cùng một khoảnh khắc / Sẽ có một người cười vui và một người bật khóc / Em bé chào đời lúc tiễn biệt cụ già ra bãi nghĩa trang / Có đám cưới rộn ràng khi phiên toà ly hôn hoàn tất / Những mặt trái cuộc đời bên vẻ ngoài hào nhoáng lung linh.
28 Tháng Mười 20205:47 CH(Xem: 4052)
Cũng gần một chục năm, khi tôi còn trụ tại trường tiểu học Washington. Văn phòng của tôi chuyên về nghiên cứu và hướng dẫn phụ huynh trong việc giáo dục nhi đồng. Có một ngày, một cô giáo( ở đây dạy mẫu giáo hay trung học cũng phải tốt nghiệp ít nhất là cử nhân và trung bình là cao học về giáo dục hay chuyên ngành về sư phạm). Cô ấy gõ cửa văn phòng của tôi và hỏi tôi có thể giúp đở cô ấy không?
27 Tháng Mười 202012:02 SA(Xem: 3767)
Nàng vốn tính mơ mộng và lại sống khép kín nên không đi đâu ra khỏi nơi chốn mẹ sinh ra mình. Hồi nhỏ nàng hay chép thơ, chép nhạc và đọc những gì mà cho là hay hay thì chép vào tập giữ làm kỷ niệm. Hồi đó nàng khoái cái câu: " Sống là để nuối tiếc dĩ vãng, chán nãn hiện tại và mơ về tương lai". Bây giờ nhờ có gu gồ, có fb luôn nhắc nhở phương cách sống đúng là "phải luôn sống trọn vẹn trong hiện tại, quên đi quá khứ và đừng lo cho tương lai" ngồi ngẫm lại nàng thấy hồi xưa sao mình khờ đến vậy ...