- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,494,906

AN TÂM CHÚT XÍU

25 Tháng Ba 20209:18 CH(Xem: 2041)

HUU TINH- PHOTO UL
Hữu tình - photo UL

Như một cái gì đó…

như một cấp bách

em lắp mũi tên bắn lên trời

xé màn đêm, tên lóe lửa

mặt trăng giật mình ngày đón Tết

muốn tra hỏi lòng em

có thật sự mong cầu một cứu rỗi ?

 

như một ân cần

em mở rộng trái tim gom cả đoạn đời

viết thành bài thơ chan chứa

khoanh tròn những giọt lệ và nụ cười

hòa lẫn nhau như chuyện cổ tích ngày xưa

bao trọn những góc lòng u tối

 

như một giấc mơ

em thắp sáng bao nhiêu đèn cầy

dòng đời mỏi mệt thèm ánh sáng

vu vơ những tiếng kêu của chim và dế

buổi chiều nhớ bước chân đi qua con phố nhỏ

chút bụi đường thương thân tội nghiệp lăn nhanh

 

như một chút thèm thuồng

em gói trọn bốn mùa : xuân, hạ, thu, đông

bỏ thêm vào túi mấy trang giấy bận lòng

trăn trở quê hương trên từng khuôn chữ

vẫy tay từ biệt tiếng kêu li nhi như chuột nhỏ

biết ai sẽ khởi hành sáng sớm mai đây ?

 

thy an

những ngày đầu Canh Tý 2020

 

 

An tâm chút xíu

từ chối bơi ngược dòng sông ký ức

vì không còn sức

lực bất tòng tâm

cựa quậy chỉ nghe leng keng

giống đuôi con lăng quăng chờ cá đớp

chân đi không vững trên đất

nói chi xuống nước

đầu rỗng như cái hộp

chỉ chứa những hạt bụi vô nghĩa

bao nhiêu năm ngoan cố tìm cái đã mất

giống như tìm an ủi trong tuyệt vọng

thôi thì hôm nay

hài lòng trong một phút dối lòng

an tâm chút xíu cũng đủ vui

ngày Tết cần cái đó

chào năm mới con chuột nhỏ

 

thy an

  

Chút buồn hôm nay

  

nhìn bóng ai hung dữ trên đồi

đốt trang sử như đốt lá vàng

rồi sau nữa sẽ đốt thơ văn, hiến pháp

hân hoan hay tủi thẹn

người ơi về đâu

khi giáo điều và thù hận phủ đầy sông núi

 

thiên thần bỏ đi khi thành phố ngã bệnh

từng đoàn người đeo mặt nạ như quỷ ma

mặt trời, mặt trăng đang hấp hối

thiền sư ngồi yên nhìn vách đá

sắc, thọ, tưởng, hành, thức tiêu tan

lùng bùng tiếng rền vang sâu bọ

 

nhớ năm xưa hào sảng

tiếng cười lăn lốc thủy tinh vỡ leng keng

đồng hành đêm thâu trăng tàn phố nhỏ

tóc dài như dòng sông thấm thía

ước mơ đọng xuống trái tim nóng bỏng

lửa  tâm giao rọi quê hương buồn

 

hôm nay ngồi đây nhận thấy mình già

những niềm vui phiêu du đây đó

bao thập kỷ cánh cửa mở ra rồi đóng lại

vô tình như mây như mưa

đóa hoa rụng xuống cánh đồng

lưỡi dao cứa thịt da đau lặng lẽ

 

có tiếng dương cầm nghe thật buồn

cắt xé nỗi nhớ ngày nắng nhẹ

gọi tiếng chim líu lo trên mái rêu xanh

thế giới rách bươm tứ phía

cuộc đời như trò chơi lãng mạn muôn màu

khuôn mặt mùa xuân vẫn khát khao trông đợi…

 

thy an

02-2020

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Chín 20204:39 CH(Xem: 998)
Tôi hỏi dung nhan một chiều phai nắng / Hỏi tàn tro còn khơi dậy lửa lòng / Hỏi trăm năm vô duyên lận đận / Hỏi con đò bến cũ có còn không
03 Tháng Chín 20203:59 CH(Xem: 898)
Con từ đau đẻ nặng mang / Mẹ ơi nhớ mẹ sao ngăn được lòng / Bát cơm bỗng hoá lửa hồng / Vốn không bản thiện trùng trùng ác lai
03 Tháng Chín 20202:59 CH(Xem: 1531)
Ngày quen nhau, Nó và Muội cùng 19 tuổi. Nó là con trai cả trong một gia đình giàu có người Tàu Việt, ở nhà gọi nó là A Chảy. Còn tên Muội do từ nickname “Tiểu Muội” cả nhóm đặt cho vì Muội nhỏ tuổi nhất nhóm. Nhưng Nó toàn gọi Muội là A Muối, “em gái nhỏ” theo tiếng Hoa! Nó học trường Hoạ, Muội học trường Nhạc. Con gái trường Nhạc thường có nhiều anh đứng chờ trước cổng chờ sáng trưa chiều tối vì giờ học mỗi người mỗi khác nhau. Riêng Muội chả có anh nào vì Muội thuộc dạng “know-it-all girl”, hay sửa lưng bất kỳ ai nói gì không chính xác. Mà con trai thì thường thích các em hiền ngoan khờ dại! Muội chưa bao giờ tới trường Hoạ, nhưng Nó lại hay tới trường Nhạc chờ Muội.
31 Tháng Tám 20201:35 SA(Xem: 1018)
bước vô Đà nẵng lần đầu / đi qua đi lại lạc Cầu vồng chơi / nghe chiều xuống chậm chân lơi / bến xe vắng đợi khách mời vắng thưa
31 Tháng Tám 20201:28 SA(Xem: 997)
giả như tình yêu không xảy ra / mọi thứ chân xác còn nguyên vẹn / như quê hương chưa từng chiến tranh / lịch sử chưa tranh lấn chúng ta chưa hề khai quật
30 Tháng Tám 202012:31 SA(Xem: 876)
1/6/1802 [2/5 Nhâm Tuất]: Nguyễn Chủng lên ngôi vua, đặt niên hiệu là Gia Long. (ĐNTLTB, I, 11-12, 1962:230-264, & ĐNTLCB, I, I, 2:1778-1802, 1963:27, & XVII, 3:1802-1809, 1963:23-24) Ban chiếu: Kinh Xuân Thu trọng nghĩa nhất thống là để chính danh nghĩa khi mở đầu. Từ tiên thái vương ta dựng nền ở miền Nam, thần truyền, thánh nối đã 200 năm. Gần đây Tây Sơn nổi loạn, vận nhà Lê đã hết, hơn vài mươi năm trong nước không có chính thống. Năm Canh Tí [1780] ta mới ở thành Gia Định, được các tướng sĩ suy tôn, đã lên ngôi vương để giữ lòng người. Duy đô cũ còn chưa phục, nên còn theo niên hiệu cũ [nhà Lê] (ĐNTLCB, I, XVII, 3:1802-1809, 1963:23-24)
29 Tháng Tám 20202:15 CH(Xem: 898)
Mặt trận ở Sài Gòn là một tuyển tập 12 truyện ngắn của Nhà văn Ngô Thế Vinh viết về kí ức thời chiến tranh vào thập niên 1970s, chủ yếu ở vùng núi rừng Tây Nguyên. Tuy có nhiều chứng nhân trong cuộc chiến, nhưng tác giả là một chứng nhân hiếm hoi ghi lại một giai đoạn chiến sự khốc liệt qua các câu chuyện được hư cấu hoá. Điểm đặc biệt của tập truyện ngắn này là có phiên bản tiếng Anh do một học giả ẩn danh dịch, có lẽ muốn chuyển tải đến độc giả nước ngoài về cái nhìn và suy tư của người lính phía VNCH.
20 Tháng Tám 20208:06 CH(Xem: 963)
TẠP CHÍ HỢP LƯU HÂN HẠNH GIỚI THIỆU : Hai tác phẩm mới nhất của tiến sĩ Trần Công Tiến vừa được giới thiệu trên YOUTUBE: - ĐẠO THƯ - HEIDEEGER, KHỞI ĐẦU KHÁC và ĐÔNG PHƯƠNG
20 Tháng Tám 20208:01 CH(Xem: 1387)
Dì Hương là vợ thứ hai của chú Thông. Vợ đầu của chú cũng tự tử ở kè đá, lúc cô ấy hai mươi ba tuổi, ở với chú Thông được năm năm. Ba năm sau, chú Thông nhờ người mang trầu cau đến hỏi dì Hương. Năm ấy dì mới hai mươi nhăm tuổi. Nhưng nhan sắc có phần khiêm tốn. Con gái làng tôi, ngày xưa, chỉ mười ba là cưới. Nay thời mới, nếu không đi ra ngoài, thì cũng chỉ mười tám là lấy chồng hết lượt. Bọn bạn ngoài trường đại học với tôi vẫn bảo, gái làng mày rặt đĩ non! Thế mà dì tôi năm ấy vẫn ở nhà cấy mấy sào lúa với ông bà ngoại tôi, coi như đã ế. Ông ngoại tôi cố dấu tiếng thở dài, gật đầu đồng ý gả dì tôi cho chú Thông. Bà ngoại tôi than: “Nhà ấy nặng đất lắm, về đấy rồi biết sống chết ra sao” Ông gắt: “Bà này hay nhỉ, nhà người ta cũng đàng hoàng, bề thế. Con Hương nhà mình vào cửa ấy tốt chứ sao”.
15 Tháng Tám 202010:40 CH(Xem: 1283)
Chiều xưa ươm giọt ưu phiền Dìu em qua phố ngoan hiền nắng rơi Cuộc trần tím áo em tôi Còn tôi lãng đãng một đời chông chênh