- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,494,516

AN TÂM CHÚT XÍU

25 Tháng Ba 20209:18 CH(Xem: 1968)

HUU TINH- PHOTO UL
Hữu tình - photo UL

Như một cái gì đó…

như một cấp bách

em lắp mũi tên bắn lên trời

xé màn đêm, tên lóe lửa

mặt trăng giật mình ngày đón Tết

muốn tra hỏi lòng em

có thật sự mong cầu một cứu rỗi ?

 

như một ân cần

em mở rộng trái tim gom cả đoạn đời

viết thành bài thơ chan chứa

khoanh tròn những giọt lệ và nụ cười

hòa lẫn nhau như chuyện cổ tích ngày xưa

bao trọn những góc lòng u tối

 

như một giấc mơ

em thắp sáng bao nhiêu đèn cầy

dòng đời mỏi mệt thèm ánh sáng

vu vơ những tiếng kêu của chim và dế

buổi chiều nhớ bước chân đi qua con phố nhỏ

chút bụi đường thương thân tội nghiệp lăn nhanh

 

như một chút thèm thuồng

em gói trọn bốn mùa : xuân, hạ, thu, đông

bỏ thêm vào túi mấy trang giấy bận lòng

trăn trở quê hương trên từng khuôn chữ

vẫy tay từ biệt tiếng kêu li nhi như chuột nhỏ

biết ai sẽ khởi hành sáng sớm mai đây ?

 

thy an

những ngày đầu Canh Tý 2020

 

 

An tâm chút xíu

từ chối bơi ngược dòng sông ký ức

vì không còn sức

lực bất tòng tâm

cựa quậy chỉ nghe leng keng

giống đuôi con lăng quăng chờ cá đớp

chân đi không vững trên đất

nói chi xuống nước

đầu rỗng như cái hộp

chỉ chứa những hạt bụi vô nghĩa

bao nhiêu năm ngoan cố tìm cái đã mất

giống như tìm an ủi trong tuyệt vọng

thôi thì hôm nay

hài lòng trong một phút dối lòng

an tâm chút xíu cũng đủ vui

ngày Tết cần cái đó

chào năm mới con chuột nhỏ

 

thy an

  

Chút buồn hôm nay

  

nhìn bóng ai hung dữ trên đồi

đốt trang sử như đốt lá vàng

rồi sau nữa sẽ đốt thơ văn, hiến pháp

hân hoan hay tủi thẹn

người ơi về đâu

khi giáo điều và thù hận phủ đầy sông núi

 

thiên thần bỏ đi khi thành phố ngã bệnh

từng đoàn người đeo mặt nạ như quỷ ma

mặt trời, mặt trăng đang hấp hối

thiền sư ngồi yên nhìn vách đá

sắc, thọ, tưởng, hành, thức tiêu tan

lùng bùng tiếng rền vang sâu bọ

 

nhớ năm xưa hào sảng

tiếng cười lăn lốc thủy tinh vỡ leng keng

đồng hành đêm thâu trăng tàn phố nhỏ

tóc dài như dòng sông thấm thía

ước mơ đọng xuống trái tim nóng bỏng

lửa  tâm giao rọi quê hương buồn

 

hôm nay ngồi đây nhận thấy mình già

những niềm vui phiêu du đây đó

bao thập kỷ cánh cửa mở ra rồi đóng lại

vô tình như mây như mưa

đóa hoa rụng xuống cánh đồng

lưỡi dao cứa thịt da đau lặng lẽ

 

có tiếng dương cầm nghe thật buồn

cắt xé nỗi nhớ ngày nắng nhẹ

gọi tiếng chim líu lo trên mái rêu xanh

thế giới rách bươm tứ phía

cuộc đời như trò chơi lãng mạn muôn màu

khuôn mặt mùa xuân vẫn khát khao trông đợi…

 

thy an

02-2020

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 20203:25 SA(Xem: 313)
“Diều Hâu” là biệt danh ông bác sĩ đặt cho tính hiếu chiến của tôi. Xem ra ai cũng có vẻ bực bội về những tin tức xáo trộn ở Sài Gòn. Ông tiếp: - Tụi sinh viên có đứa nào bất mãn, Diều Hâu cứ việc hốt hết đem lên căn cứ 7 giao cho tôi. …/ Cầm lấy ly rượu như muốn bóp vỡ trong tay, thiếu tá Bính giọng gay gắt hơn: - Cứ để tôi thì khỏi cần tốn phi tiễn với lựu đạn cay. Chỉ cần mấy cỗ đại liên trí mấy đầu phố. / Xem ra chính trị đã làm phân hóa giữa chúng tôi. Rồi ông quay sang hỏi ông Bác sĩ: - Sao Docteur Zhivago, ông nghĩ sao về tụi sinh viên tối ngày chỉ biết có biểu tình phá rối ấy? (Mặt Trận Ở Sài Gòn, tr. 27-28) Nếu ngược về năm 1971-1972, đọc đoạn trên thì tôi sẽ rất bất mãn với thái độ của mấy ông quân nhân này. Dạo đó tôi đang là sinh viên năm thứ hai Luật... Hồi đó chúng tôi rất không ưa, hơn nữa còn gọi là -đám lính cảnh sát đàn áp- biểu tình. Ngày ấy, với bọn chúng tôi, dường như hình ảnh sống có lý tưởng là phản chiến...
21 Tháng Mười 202012:52 SA(Xem: 410)
Chắp tay mười phương xanh vô lượng / Đêm hạ nồng sẽ đập cánh bay lên / Phù sinh trôi, phù sinh trôi ngất ngưởng / Bát trăng đầy vừa chạm giếng mưa nghiêng.
09 Tháng Mười 202011:23 CH(Xem: 597)
Vô cùng thương tiếc khi nhận được tin : Nhà thơ NGUYÊN MINH PHÚC / Vừa tạ thế ngày 04/10/2020 tại Kiên Giang Việt Nam.
09 Tháng Mười 202010:43 CH(Xem: 614)
Vô cùng thương tiếc / khi hay tin nhạc mẫu và thân mẫu của hai thân hữu / đại diện cho Tạp Chí Hợp Lưu tại Virgina Phạm Đăng Khoa và Nguyễn Thanh Thúy: Cụ Bà Quả Phụ Phêrô Nguyễn Đình Phê, Nhũ Danh MARIA TRẦN THANH SA Sinh mồng 6 tháng 6 năm 1935, tại Ninh Bình, Việt Nam / đã an nghỉ trong Chúa lúc 7:00 tối Thứ Tư, mồng 7 tháng 10 năm 2020 tại bệnh viện MEDSTAR Southern Maryland / Hưởng thọ 85 tuổi
09 Tháng Mười 20209:25 CH(Xem: 692)
Cụ Bà Quả Phụ Phêrô Nguyễn Đình Phê / Nhũ Danh MARIA TRẦN THANH SA / Sinh mồng 6 tháng 6 năm 1935, tại Ninh Bình, Việt Nam / đã an nghỉ trong Chúa lúc 7:00 tối Thứ Tư, mồng 7 tháng 10 năm 2020 / tại bệnh viện MEDSTAR Southern Maryland / Hưởng thọ 85 tuổi
07 Tháng Mười 202012:40 SA(Xem: 959)
Phủ Tây Diêm Vương đèn xanh lét. Tổng ma đầu mặt trắng như bôi vôi. Toàn thân cũng trắng xóa. Trắng từ đầu đến chân. Ngồi trầm tư trước bàn. Trên bàn trống trơn nhẵn thín, không có một thứ gì. Tổng ma đầu cứ ngồi yên như thế rất lâu. Rất lâu… Đầu lĩnh ma lướt vào nhẹ như gió sông Nại Hà. Khác với Tổng ma đầu, Đầu lĩnh mặt đen như sắt nguội. Đầy nếp nhăn nhúm dọc ngang, mắt lập lòe đỏ đọc. Khúm núm...
07 Tháng Mười 202012:24 SA(Xem: 810)
Trăng đã rằm và lá đã thu / Ta bày biện vỉa hè / Xa xứ / Những tờ lịch võ vàng rơi / Que kem tan chảy leng keng giấc mơ phượng vĩ
24 Tháng Chín 202011:33 CH(Xem: 994)
Khi người về bỏ quên vạt nắng / Để buổi chiều văng vẳng lời đau / Vàng rưng rức một màu cỏ úa / Lịm vào hồn từng giọt chênh chao.
24 Tháng Chín 202010:46 CH(Xem: 862)
Trong khu dinh thự nguy nga và duy nhất có cổng mang tên “Ô Y Hạng”(1) của phường Bích Câu - Thăng Long, sáng nay có một không khí náo nhiệt khác lạ, qua những dáng người vội vã, những gương mặt tò mò, những lời thì thào háo hức… Mặc dù không có đèn treo hoa kết, người ngoài cũng có thể đoán được rằng nơi đây sắp diễn ra một nghi lễ quan trọng.
23 Tháng Chín 20202:10 SA(Xem: 1478)
Bà Phước đang nằm dài trên nền xi măng, la lối om sòm “Trả tiền cho tao, tao có mấy trăm tiền già mà tụi nó cũng lấy hết của tao!” Hai anh chàng nhân viên cứu thương ngỡ ngàng không hiểu bà Phước bị làm sao. Hương mở lời: -Tôi là y tá của bà, để tôi coi có chuyện gì.