- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,433,207

CÂY ĐUỐC NGƯỜI

02 Tháng Ba 202011:23 CH(Xem: 650)
SUONG SOM
Sương Sớm - photo UL


CÂY ĐUỐC NGƯỜI

Con mắt bão và núi ngàn hy mã

Cây đuốc người và vũ khúc xâm lăng

Cây đuốc cháy và đêm sâu hoang dã

Đền thiêng hề! con nhện võng hiên trăng.

*

Máu đã cuồng lên màu tuyết trắng

Con sông dài là lệ của thiên lương

Là lệ nhỏ của muôn phương thầm lặng

Bồ tát qua sông cũng đoạn trường.

*

Đất thổ phỉ và người thổ phỉ

Lũ tàu đi rồng rắn hổn mang

Sẽ hốt cốt về trung nguyên ma mị

Sẽ điêu linh cùng quả ác tràn lan.

*

Sao đem bão lửa vùi thiên hạ

Đất trời lồng lộng tiếng hờn căm

Mai kia núi ngã làm mưa đá

Tiệt chủng đi loài rợ hán gian.

 

Lý Thừa Nghiệp

 

GIỮA NÚI NGÀN
Chiều in lên giữa núi ngàn

Tiếng chim rụng xuống bàng hoàng rừng xanh

Những đời châu ngọc long lanh

Sẽ từ đất bụi vỡ mầm từ tâm

Thậm thâm là nét trăng rằm

Chồi xanh kia sẽ ngầm ngầm chia ly.

*

Qua sông là nhớ từng giờ

Sẽ nghe thương cả những bờ cỏ lao

Ngộ là ngộ giữa chiêm bao

Bức tranh nhợt nhạt những màu trắng đen

Con ngươi một chấm đỏ đèn

Lửa tinh tú cháy đổ nghiêng đất trời.

 

Lý Thừa Nghiệp

 

RUNG CHUÔNG

Người về đào giếng rung chuông

Trùng trùng gió dậy đổ nguồn sông xưa

Đất đai trang giấy thượng thừa

Bùn sen đầy giấc cũng vừa sớm mai

Dường như cũng chẳng còn ai

Cánh đồng rơm rạ trắng tay bao giờ.

(2020)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 59085)
1 / Là người cầm bút mà chức năng đầu tiên là viết ra giấy những suy nghĩ trung thực của mình, anh/chị nghĩ gì khi có quan niệm cho rằng: vì thể hiện trong ngôn ngữ Việt, văn chương Việt Nam không thể tách rời khỏi định mệnh dân tộc?
27 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 64328)
Chuyện một cơ quan chức năng ở địa phương nọ yêu cầu kiểm điểm một nhà văn đang cư trú tại địa phương mình vì nội dung một tác phẩm mới xuất bản của nhà văn ấy, chẳng hiểu sao cứ từng lúc từng lúc gợi thức trong tôi nhiều việc cũ, nối lại nhiều suy nghĩ vẫn bỏ dở, những điều tưởng chừng rất ít liên quan nhau.
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 73560)
Tôi là kẻ lọc lừa. Từ bé, tôi đã lừa những đứa trẻ khác để lấy đồ chơi của chúng. Đến tuổi đi học, tôi lừa thầy, phản bạn. Tôi gạt gẫm cả cha mẹ, anh em. Đi đâu tôi cũng được ưu đãi vì cái bề ngoài hào nhoáng của mình.
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 69678)
Nhìn những mảnh gương vỡ và cái khung mạ vàng nằm dưới đáy thùng rác trong góc phòng tắm, Thúy không cảm thấy một mảy may tiếc nuối. Cái gương nhỏ này là món quà đầu tiên Dave tặng khi mới quen.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 53815)
Sáng hôm nay ông Năm nhấp nhỏm ngồi đứng không yên. Hết ngồi xuống lại đứng lên. Ông bước chầm chậm lại gần cửa kiếng lớn phía sau nhà, nghiêng mình nhìn xéo qua cái hàn thử biểu để ngoài trời. Ông nhướng mắt rán nhìn cái màu đỏ của thuỷ ngân, coi nó lên xuống tới mức nào. Có thấy gì đâu, cái lằn đỏ nhỏ xíu, lờ mờ.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 50445)
Hai mươi nhăm năm. Một phần tư thế kỷ. Khi nhìn lại chặng đường vừa qua của văn học Việt Nam, người ta nhận thấy do một tình cờ, một định mệnh hay một thần giao cách cảm ...
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 46148)
Gió vi vu làm nền cho lời ca thánh: ...”Nhờ công ơn lân tuất của Chúa ta, Đấng đã từ cao cho 'Mặt trời mọc' đến thăm viếng. Và soi sáng cho những ai còn ngồi trong u tối và trong bóng chết, để dắt chúng ta trên con đường an lạc.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 61241)
Hai mươi nhăm năm. Một phần tư thế kỷ. Khi nhìn lại chặng đường vừa qua của văn học Việt Nam, người ta nhận thấy do một tình cờ, một định mệnh hay một thần giao cách cảm ...
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 77570)
Sáng hôm nay ông Năm nhấp nhỏm ngồi đứng không yên. Hết ngồi xuống lại đứng lên. Ông bước chầm chậm lại gần cửa kiếng lớn phía sau nhà, nghiêng mình nhìn xéo qua cái hàn thử biểu để ngoài trời. Ông nhướng mắt rán nhìn cái màu đỏ của thuỷ ngân, coi nó lên xuống tới mức nào. Có thấy gì đâu, cái lằn đỏ nhỏ xíu, lờ mờ.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 107323)
Thạnh móc trong túi ra một miếng vải được buộc túm chặt bằng lạt tre, cẩn thận gỡ sợi lạt. Một dúm muối hột đen bẩn hiện ra. Thạnh trân trọng, nâng niu múc, vừa chẵn được hai thìa, đổ vào bát của Tường.