- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
283,120

TẬP THIỀN

14 Tháng Mười Hai 20191:41 SA(Xem: 11923)

chuong chua
Chuông chùa -ảnh Internet


TIỄN BIỆT


Chúng ta đang sắp hàng
Bước vào nơi thinh lặng
Nơi an nghỉ của ngày hôm qua
Của ngày mai không còn thay đổi.

 

Như em chưa bao giờ dám nghĩ
Sẽ có một ngày anh cũng ra đi
Dù bài thơ có khắc ghi lên đá
Dù tình mình cứ ngỡ thiên thu.

 

Ở một nơi mà bao lần đến viếng
Lời cầu kinh nhang khói đưa người
Và cát bụi là chốn về duy nhất
Ta tiễn người hay ta đang tiễn ta.

Đặng Hiền
(Ngày 26-10-2019)

 

 

ĐỌC “TẠNG THƯ...” (*)

 

Ngày vẫn lang thang chiều qua phố lạ
Xuôi dốc đời ngồi đọc "tạng thư..." (*)
Sợ mai, mắt em buồn tội nghiệp
Anh đành cười sợi tóc lặng thinh.

 

Như chiếc áo lam bên ngày chớm lạnh
Mai mốt về ai hát lời kinh
Mai mốt ta thôi hình thôi bóng
Đêm khuya nằm em kinh hay thơ.

 

Ngày vẫn lang thang chiều qua chợ lạ
Hai buổi đi về, chênh vênh nắng sương
Đời thường không thường, đời vui không vui
Là hư không sợi tóc trắng tội tình.

 

Đặng Hiền

(*) Tạng Thư Sống Chết
của Sogyal Rinpoche

 

  

 

TẬP THIỀN

 

Thế nào rồi anh cũng lại làm thơ

Khi nhập định nụ cười em thấp thoáng
Trăng biết em không là ảo giác
Là bài thơ khởi mở ra ngày.

 

Thiền tính không, biết cũng là không
Anh không tìm tự dưng là vậy
Anh ngồi đó biết mình đang ngồi đó
Rất dịu dàng chợt hiện bóng hình em

 

Lòng sợ quên cơ hồ mình rất nhớ
Một hồi chuông tĩnh lặng gọi anh về
Mái tóc nào ngắn nhớ dài thương
Ngày gọi đêm bên dỗ dành quên nhớ.

 

Anh tập thở như mình chưa kịp thở
Hít vội vào nén lại thổi nhẹ ra
Chiều rất nóng nghe sầu len lén nhẹ

Phật mỉm cười soi thấu nỗi buồn anh.

 

Đặng Hiền
(Houston 3-9-2019)

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 88880)
LTS: Hai mươi tuổi ngồi vào bàn viết, tuổi trẻ hôm nay viết gì? Thường là câu hỏi của những ai quan tâm đến văn học và sáng tác trẻ. Mang trên vai tuổi đôi mươi cùng ý thức hành văn khá sớm, Lữ Thị Mai sinh 1988 là một trường hợp khá lạ.
08 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 117678)
Mẹ nó run lên từng đợt: “ Nữa, nữa... đấy... mạnh vào, mạnh nữa vào, nhanh lên...”. Cái người cưỡi trên mẹ nó như mụ mị, hắn chẳng quan tâm tới tiếng cánh cửa mở mà cứ thúc, cứ đẩy. Mẹ nó thì rên rỉ, mẹ nó hét. Thế là bố nó nhào tới đâm.
08 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 108367)
Con Thạch Sùng chẳng hiểu gì. Tất nhiên. Em không chấp nó. Anh nhỉ. Đứa con của chúng ta đã lớn rồi đấy
07 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 106174)
đúc lòng thú dữ. Tôi ngậm ngày giọt vuông ứa nóng vạn độ / cắt nhìn dân tộc móc nhau đu đưa tuần hoàn não bộ xưng mẹ toàn cầu ngôi nhà nổ tách từng cái miệng linh vị bay đến đỉnh cao tôi bốc câu chú giải nguyền rủa vi trùng tỉa giờ hối hả say.
07 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 89981)
Giữa tháng 4, bố có tranh được treo triển lãm. Cả nhà kéo đi xem. Tranh vẽ một cụ già đang ngồi bên ngọn đèn, mắt mũi kèm nhèm, khâu áo. Ai cũng nhận ra khuôn mặt của bà. Triển lãm nhan đề: “Mẹ - tôi”. Bà bảo: “Lũ đểu”.
06 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 83882)
Hắn miên man thêm. Tình dục qua internet nè, tình dục qua e-mail nè, tình dục qua điện thoại nè, tình dục trong các công sở nè ... Có người không thích bóng gió thì cũng có người đậm mầu lãng mạn.
06 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 116168)
Không ai biết tại sao giữa dòng sông ấy lại nhô lên một bãi đất. Rồi cũng không ai biết người ta đến đấy ở từ bao giờ. Họ chia đều những khoảng đất, họ trồng ngô, trồng rau xanh rì, họ dựng nhà họ nuôi con. Họ không nuôi đàn ông. Con họ nuôi chó, nuôi mèo.
01 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 97461)
Giáo sư Anatoli A. Sokolov, hiện công tác tại Đại Học Phương Đông, là một chuyên gia nổi danh về Việt Nam.
01 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 102905)
Hoàn hơi bị ấm đầu, cho nên để phân biệt với những Hoàn khác, người ta gọi Hoàn là Hoàn âm lịch. Vì âm lịch Hoàn lấy vợ muộn- mãi đến năm Hoàn đã ở cái tuổi 37, lão Thủ (bố Hoàn) mới lo được vợ cho Hoàn.
29 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 90647)
Người đang đứng trên sân khấu, hay đang đứng trước màn hình với bao ngọn đèn sáng chói nhất không phải là D của quãng trời thơ ấu mà là Don Hồ. Hai người khác biệt nhau lắm! D mà Trúc quen biết khi xưa, rất nhút nhát và... ít nói.