- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,393,662

LỜI TỰ TÌNH CỦA CHIẾC LÁ CUỐI THU

16 Tháng Mười 201911:36 CH(Xem: 1000)

Nguyen Thi Bach Van-bw
Nhà thơ Nguyễn Thị Bạch Vân

Lời tự tình của chiếc lá cuối thu

 

Em chờ anh cuối dốc con đường cũ

Em chờ anh dưới những bậc chung cư

Chiều bên em, gọi tên mùa yêu dấu

Hoàng hôn anh gọi hết một thiên thu

 

Em dỗ mình hoài đời cũng ngọt

Em vuốt từng sợi tóc cũng suông

Em có thể làm gì hơn thế nữa

Là chờ đợi anh ở cuối con đường

 

Em còn nợ nhân gian một đời cơm áo

Anh còn nợ em  một thuở yêu nào

Đêm chiêm bao mơ  về  mùa xanh  biếc

Duyên cớ gì ta làm hỏng đời nhau

 

Có những khuya dưới ánh đèn mờ ảo

Em đứng nhìn người ta yêu nhau

Mình như con sâu ẩn trong chiếc lá

Cứ đo hoài từng khúc đớn đau

 

Em chờ anh dưới dốc con đường cũ

Em chờ anh ở cõi diêm phù

Mình mang theo những lời tình tự

Để luân hồi còn nhớ đã từng yêu 

 

Nguyễn thị Bạch Vân

13/10/2019

 

 

Lời hứa của gió

 

Anh nói sẽ về thăm em chứ

Để em còn tô điểm lại dung nhan

Nhuộm lại mái tóc xưa chớm bạc

Tẩy trên da mình vài đốm tàn nhang

 

Anh hứa sẽ về thăm em chứ

Để em còn sắp xếp cái giường đôi

Đặt lên cửa sổ chậu hoa hồng đỏ

Cái chăn màu xanh từng đã ngọt bùi

 

Anh nói sẽ về thăm em chứ

Chắc ngoài kia trời trở rét hở anh?

Em ở đây phải mặc thêm áo ấm

Đêm giật mình  trăn trở đúng ba canh

 

Anh vẫn hứa như anh từng hứa

Mà chờ anh em vẫn cứ chờ

Cây bằng lăng  trước ngõ bao lần thay lá

Những cánh hoa buồn tím đến không ngờ

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

Gánh tình ra chợ

 

Quang tình một gánh hàng rong

Hắt hiu giữa chợ long đong giữa đời

Nghiêng vai rớt xuống cuộc vui

Ngày tôi xuân hạ đêm người thu đông..

 

Trên vai một mảnh tình không

Ai đem cắt sợi tơ hồng làm đôi

Một nửa tôi buộc lấy tôi

Còn ai một nửa thả trôi xuống dòng

 

Quang tình ra giữa phố đông

Nghe người ta ngã giá đồng xu vang

Tôi quang đến lúc chợ tan

Tôi quang đến lúc chiều tàn tôi quang

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

 

Đêm trên đường Nguyễn thiện Thuật

 

Xuống phố tối thứ bảy

Lang thang biết đi đâu

Người ta sắp kết thúc

Mình chỉ mới bắt đầu

 

Quán xá dần thưa khách

Con đường vắng người qua

Đèn ngã tư vàng chậm

Trăng rơi xuống mái nhà

 

Đâu đây mùi hoa sữa

Đâu đây là dạ hương

Lòng ta là quán trống

Đi như kẻ cùng đường

 

Lá khô rơi vào đêm

Một tiếng chạm thật buồn

Ta thấy mình như lá

Chẳng có gì khác hơn

 

Nguyễn thị Bạch Vân

1/11/2018

 

 

Mưa rơi nhớ phố Đại An

 

Người ơi cái nắng trung phần

Bây giờ có khác những lần tôi qua

Gió đưa mấy buồng cau già

Hồng gai tỉ muội hiên nhà còn không.?

 

Đi rồi quên suối quên sông

Quên cây cầu nhỏ lòng vòng mỗi trưa

Nơi tôi dài những cơn mưa

Mưa rơi ướt nỗi buồn xưa nhớ người

 

Gió đưa con gió về xuôi

Hàng cau ngày ấy chẻ đôi trái sầu

Người ơi đâu phải bể dâu

Sao mà  như thể hai đầu tương giang

 

Nghe mưa  nhớ phố Đại An.....

 

Nguyễn thị Bạch Vân

13/9/2019

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Mười Một 20193:29 CH(Xem: 799)
Anh cấm em làm thơ có từ Hỏi / Bởi e rằng ăn cắp của Hữu Thỉnh / Song không hỏi em sẽ chết vì ấm ức lẫn hoài nghi / Không hỏi chẳng biết tại sao mình bị chửi / Chửi te tua xác mướp /
02 Tháng Mười Một 20193:22 CH(Xem: 1004)
Tôi trở về. Hai mươi năm sau tôi mới trở về. Chợ Bến Thành, thời trẻ chưa lần nào ghé qua. Lẩn thẩn thế nào mà lại lạc vào đây. Chắc tại nắng gắt, đôi giầy mòn gót đưa tôi trốn vào đây chăng. Ngoài kia trời trong nhưng oi. Và nắng bong da. Trong này, những chiếc quạt vắt vẻo trên trần ném chút gió ong óng vào khoảng hành lang hẹp. “Trời nóng, chú mua dùm con cây quạt đi chú.”
31 Tháng Mười 20199:08 CH(Xem: 960)
Năm được thả từ Côn Lôn về, tú Tràng tròn hai mươi tư tuổi. Ấy là năm ba mươi bảy thế kỷ trước. Người Làng Ngọc nghe nói là Mặt trận Bình dân bên Pháp quốc nắm quyền, ép thả, chứ tú Tràng án chung thân khổ sai, những tưởng là không còn đem được nắm xương tàn về quê cha. Hôm lính trên phủ cùng với chánh tổng Dương Hữu Cầu, mang tú Tràng về nhà ông lang Vương Văn Khiết trả người, mẹ Tràng là bà lang Khiết hoa mắt, cứ tưởng là quan trên nhầm người. Bốn năm đi tù ngoài Côn Đảo đã biến tú Tràng từ một anh học trò xanh mướt, thành ra một người đàn ông rắn rỏi, vạm vỡ, phong trần.
31 Tháng Mười 20199:01 CH(Xem: 768)
Hình như chúng ta không đói / Như kiểu bây giờ chúng ta rất thích rau xanh / Lũ trẻ thì thích / Ly trà sữa với hạt trân châu sóng sánh nhựa màu /
31 Tháng Mười 20191:28 SA(Xem: 872)
Khi tôi đi gần hết cuộc đời tôi mới nhận ra được điều kỳ diệu nhất trên đời này là tôi có Mẹ. Mẹ là ánh sao, tỏa ánh sáng dịu dàng mang cho tôi đến thế gian này. Khi tôi đi đến cuối con đường tôi chợt nhận ra rằng mẹ là người sống cạnh tôi nhiều nhất hơn hẵn tất cả những người mà tôi đã gặp ở thế gian này. Chín tháng mười ngày mẹ mang tôi tận ở trong lòng, tôi ăn ngủ, buồn vui từ mẹ chở che và chia sẻ cho tôi. Cho đến lúc chào đời, tôi cũng được nằm sát bên mẹ, mẹ lại chuyền hơi ấm, chuyền dòng sữa ngọt ngào món ăn đầu đời cho tôi đủ sức chào đón thế giới bên ngoài.
31 Tháng Mười 20191:00 SA(Xem: 782)
Em ơi em về đâu? Về bên kia biên giới / Đường nào em đi qua / Nẻo nào em sẽ tới /
31 Tháng Mười 201912:52 SA(Xem: 801)
Đêm \ Không phải là đêm tha hương \ Cũng không phải là đêm ly hương \ Vì người chỉ bước đi rồi sẽ trở về \ Trong chiếc thùng lạnh không ngày \ Phiêu bạt trong chiếc quan tài tìm tự do \
24 Tháng Mười 20199:21 CH(Xem: 1267)
Hạnh phúc biết bao cho một người không có quá khứ, hay một dân tộc không có lịch sử—nhiều người quan niệm như thế. Nhưng con người, mỗi người trong chúng ta, đều có quá khứ, vui, buồn hay buồn vui trộn lẫn. Một dân tộc luôn luôn có lịch sử, vinh quang, tủi buồn, hay vinh nhục đủ mùi vị. Quá khứ luôn luôn là tấm gương cho mỗi người tự sửa mình, rút cho mình một kinh nghiệm sống, chuẩn bị cải thiện tương lai. Lịch sử một quốc gia, nếu được ghi chép trung thực, là kho tàng kinh nghiệm cho việc ích quốc, lợi dân, và phát huy tình nhân loại cho một thế giới đáng sống hơn.
24 Tháng Mười 20198:54 CH(Xem: 866)
Cơn lạnh cuối cùng, gió mặc sức thổi. Làng Hiên yên ắng. Mưa rớt thấm bụi, kể cả con đường đầy lá vàng cũng nhơn nhớt. Đất bám vào bánh xe rồi tuồn từ rừng ra đường cái. Quết mưa, nhão, đường nhựa mà cứ như đường đất. Thún đi trước, Ton cắm cúi đi sau, đi không biết mỏi. Chốc chốc Thún nhìn lại, không biết Ton nghĩ gì. Làm con đực đã hơn ba năm, đi lang bạt khắp nơi con của Ton giờ chắc đã thành ngàn, thành vạn. Thún chợt chùng mình, trong hành trình đi phối giống, có khi nào Ton gặp những đứa con của mình? Lấy ý nghĩ của người đặt vào Ton thì cũng hơi quá đáng. Nhưng Thún đã không thể làm khác được, vì Thún là người, Thún sẽ suy nghĩ theo kiểu người. Ton là lợn, Ton hành động theo kiểu lợn. Cho nên lỡ có gặp đứa con nào của mình cũng là chuyện thường tình. Thún dừng lại vỗ lên bờm Ton, thôi kệ nó đi.
24 Tháng Mười 20198:01 CH(Xem: 806)
Em đi về phía biển / trời xanh có xanh hơn? / anh ở lại thành phố / nhìn hàng cây đứng im / đại lộ chiều nắng gắt /