- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,539,595

TRỜI THÁNG TÁM

02 Tháng Mười 20195:22 CH(Xem: 4758)

photo Quy SG- Dalat Suong
Đà Lạt Sương -ảnh Quy SG

 

 

NHỮNG NỖI NHỚ THÁNG CHÍN 

chỉ là hạt mưa thật nhỏ

hững hờ rụng xuống vai

kéo dài chút xíu nỗi nhớ ngày đầu thu nắng ấm

vẫn câu chuyện cũ còn sót lại

hững hờ không kém

vừa kể xong lần thứ một trăm, chẳng còn ai nghe

bây giờ là lúc thèm một mẩu bánh, một ly cà phê

để giấu đi ganh ghét và có dịp nói những điều thật đẹp (dù là giả tạo)

 

khề khà cùng nỗi im lặng

thứ im lặng làm đau nhức tâm hồn

cây đèn cầy soi khuôn mặt bạn da nhăn

nửa mái đầu đã bạc

vất vả tiếng cười hình như không trọn vẹn

nỗi buồn đâu đó bạn ơi

của con sâu cuộn mình trong hoa

con trùng nằm yên dưới đá

đôi khi thanh âm không cần thiết

tiếng kêu leng keng thật nhỏ trong tim

 

bày đặt làm chi những trò chơi cút bắt

bịt mặt che tai, rủ nhau chạy tìm ảo vọng

tháng chín đầu thu nắng ấm

những chứng nhân nhảy múa, rượu chè đình đám

trong khi người đàn bà đong đưa nỗi buồn

em bé ngồi trên đống gạch cũ

và người ngư phủ lặng yên bên con cá chết

bày đặt làm chi những tuyên ngôn,những tranh và tượng

có bức tranh, cây cọ nào vẽ được hình ảnh không lời

đang xảy ra trên quê hương

 

từ thế kỷ trước tôi đã ngóng nhìn phương Đông

thèm cá lóc, canh chua và thịt kho nước dừa

chim bay vượt biển ngày nào sẽ mỏi

thấy bóng em qua chữ nghĩa rối bời

vẫy vùng trong vũng tối của cường bạo xí xô

ánh sao trời le lói trong tim

mỗi đêm đọc lời kinh cứu rỗi

chạm tay Phật giật mình run rẩy

 

tháng chín đánh thức những khờ khạo

của ma quỷ và u mê

những đóm lửa mang mùi bất hạnh

thắp trên tay những con người đau khổ

còn ai sớt chia ngôn ngữ

và những lời ẩn dụ trong tim…

 

thy an




TRỜI THÁNG TÁM

trời tháng tám có nhiều mây xanh

mùa hè sắp tắt

những con đường và những bảng hiệu

nhắc nhở quá khứ màu vàng và hiện tại  màu đen

viên sỏi trắng không thể nào biến thành hạt ngọc

cho dù nằm trên tay nàng con gái thật đẹp

chúng ta có nói nhau trăm lần

cũng không thay đổicảnh vật xung quanh

thời gian theo sát với mớ hành trang cũ rích

lải nhải bên tâm thức những đêm lạnh và ngày nóng

bao cánh cửa mở ra rồi đóng lại

tiếng leng keng của sợi dây sắt như thách thức kẻ dữ

bên ngoài là bạo lực và hung tàn

mỗi ngày soi gương thấy mình già

nhưng hình như chưa lớn

bực mình nói những câu văng tục

cười với tóc muối tiêu

 

trời tháng tám còn chút lửa hâm nóng trái tim khô

vài giọt lệ nhỏ xuống trang giấy mỏng

xanh xao không chuyển nổi thành lời nói

cho dù thi ca thức trắng đêm

mơ Truyện Kiều với Nguyễn Du

nhớ Trần Hưng Đạo, Quang Trung, Nguyễn Trãi

gối đầu lên thơ ca tụng những anh hùng

nhắm mắt tìm mãi không ra miếu đền thành quách

 

trời tháng tám giữa dòng âm thanh vui lạ

vô tình như rừng cờ và kèn trống

vạch lá  trên chậu chợt thấy bóng hình trong sạch

của ai đó ngồi bên khe núi

im lặng cầm cây nến nhìn về phía đồi xa

bên kia biển

nơi đồ đạc thân quen đang đổ vỡ

thành những hạt bụi rơi xuống vai

những kẻ khốn cùng nhìn nhau ứa lệ

nước mắt rơi xuống bên cạnh con cá chết

còn gì để tỏ bày tội lỗi

quên lãng như mây mưa

hay chỉ là nỗi buồn bay theo gió

và tan trong mây…

 

thy an

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Chín 201112:00 SA(Xem: 97290)
L ần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu. Thi sĩ Nguyễn Thị Khánh Minh quê ở Nha Trang, sinh ở Hà Nội. Tốt nghiệp Cử Nhân Luật, khóa cuối cùng của Đại học Luật Khoa Sài Gòn, tháng 12-1974. Có nhiều thi phẩm đã xuất bản từ 1991 đến 2009 tại Việt Nam. Hiện sống và làm việc tại Hoa Kỳ. Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn hữu những bài thơ của Nguyễn Thị Khánh Minh. TCHL
17 Tháng Chín 201112:00 SA(Xem: 82407)
C ái Tôi nội cảm cộng hưởng với cảnh đời riêng, tâm thế sáng tạo riêng đã hình thành kiểu tư duy kỳ lạ của thơ Loạn. Thơ Loạn ra đời dựa trên sự thăng hoa nghệ thuật của những nỗi đau, sự bung phá những giới hạn, sự phân ly và hòa hợp những đối cực, sự hợp lưu của nghệ thuật, tôn giáo và cuộc đời. Thế giới nghệ thuật trường thơ Loạn là ánh xạ đầy biến ảo của những cái Tôi trữ tình đau thương và khát vọng.
17 Tháng Chín 201112:00 SA(Xem: 98565)
X a không chỉ từ thân xác Cái tổ nhỏ nhoi kết bằng ý nghĩ về nhau cũng quá đỗi xa xôi Dải sương mù cuối năm kéo ngôi đền lùi lại Nấp sau bao lí lẽ tỏ mờ
09 Tháng Chín 201112:00 SA(Xem: 78849)
K hi ta nói chuyện một con sông, thì chủ yếu là nói đến một khúc sông, như khúc sông Hương chảy qua thành phố Huế. Nói về một tác giả cũng vậy, thường ưu đãi ấn tượng về một tác phẩm nào đó. Với một sự nghiệp văn học đã trải qua nhiều ghềnh nhiều thác như của Thảo Trường, đánh giá toàn bộ là một việc khó.
28 Tháng Tám 201112:00 SA(Xem: 82548)
Đ êm qua tôi thấy Mèo con trong giấc mơ. Vẫn nét mặt bầu bầu, vành môi cong lên cười tươi thắm. Trong mơ tôi thấy 2 đứa vẫn trẻ như một ngày năm cũ, nhưng lại có một thoáng ngại ngần, rồi Mèo con lên tiếng như giữa chúng tôi chưa hề có khoảng cách 15 năm. Mười lăm năm, mười lăm năm ấy biết bao tình[...]Chả biết là phòng hội hay phòng ăn, tôi vào lấy thức ăn như khi xưa từng lấy cho nhau.
21 Tháng Tám 201112:00 SA(Xem: 66051)
B ao nhiêu năm qua ở xứ ngưới, anh vẫn còn nhớ lại có những chiều trên đảo, anh đứng một mình trên đồi, nhìn biển rộng mênh mông, nhìn những đám mây bay lang thang trên nền trời xanh, nhìn những đám cỏ may theo gió thổi chạy vờn về cuối đảo, tự nhiên làm cho anh thấy mong nhớ một cái gì xa xôi. Mây và cỏ may thường làm gợi nhớ đến dĩ vãng...
21 Tháng Tám 201112:00 SA(Xem: 82856)
C huyện này chắc ít ai biết. Nhạc sĩ Thu Hồ ngày xưa vốn là ca sĩ. Lần đầu tiên ông xuất hiện hát ở Huế vào năm 1936, ông đã trình bày bài “La Chanson du Gondolier” và được công chúng hoan nghênh nhiệt liệt. Lúc đó tôi chưa ra đời. Nhưng bài hát anh chèo thuyền gondola thì chúng ta hầu như ai cũng biết.
21 Tháng Tám 201112:00 SA(Xem: 80559)
S huhun mang ánh mắt của một lời nguyền, thứ ánh mắt in trên một thỏi sắt. Nhìn hắn như một lưỡi kiếm bén mang linh hồn của Musashi Miyamoto. Tôi biết đến Musashi khi nào tôi không thể xác định, tên của võ sĩ vang danh trên khắp lục địa Bắc Á. Musashi trao cho Nhật Bản sức mạnh của kẻ yếm thế: Go rin no sho. Thuật xâm chiếm của vũ trụ như hai giải ngân hà nhập một, như hai lưỡi kiếm của hai mắt phải nhập một.
21 Tháng Tám 201112:00 SA(Xem: 77674)
H ằng đêm tôi sống trong lo sợ. Chung quanh tĩnh lặng, tối ám đến hoang mang. Gió lộng đánh phần phật trên các cánh cửa. Cứ độ giữa đêm, tiếng chân thình thịch đến từ xa, từng bước dẫm nặng nề. Tôi thu mình, rúc sát vào vách. Tôi trong suốt trong màu mực của đêm, không nhìn thấy cả chính mình...
21 Tháng Tám 201112:00 SA(Xem: 102807)
t a đã nhiều năm xa tổ quốc nhưng nào tổ quốc có xa ta sờ tay lên ngực nghe còn ấm hơi thở cỏ cây ở quê nhà