- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,494,029

MÙA PHẾ TÍCH

21 Tháng Chín 20196:09 CH(Xem: 3217)
photo Pham Anh Dung
photo Phạm Anh Dũng


NỖI BUỒN CHƯA ĐƯỢC CHỈNH TRANG

 

 

có một sự nhầm lẫn ở đâu đó

khi con mèo hoang động đực nửa đêm kêu gào

tiếng gió rít hụt hơi qua những mái nhà xám ngoét

lúc anh ghì riết lấy em

cánh cung buông một đường tên

thẳng tắp

 

có một sự nhầm lẫn nào đó

ở cái cách con sâu trườn mình trên cành cây

nhẩn nha ăn hết lá non

không đếm xỉa gì đến tia nắng mặt trời rọi tới

những ngỡ ngàng xanh rêu

 

giọt nước có thể là một tấm gương bình yên

soi hình hài nhọc nhằn của biển

cũng có thể là một lời thầm thì

vô vọng

có một sự nhầm lẫn chết người

khi biển cùng thời gian tương hợp

 

khúc vĩ thanh hoang phế

là nỗi buồn chưa được chỉnh trang

bỗng ào ạt như cơn lũ muộn

trong cuồng điên mưa

 

có một sự nhầm lẫn

giữa ngày và đêm

 

NP phan

 

 

 

MÙA PHẾ TÍCH

 

 

những giấc mơ hồn nhiên bước ra ngoài giấc ngủ

toan tính một cuộc vui

bằng trò chơi sắp đặt

trống trải hồ nghi

nỗi buồn bỏ túi

 

những con chữ lặng lẽ rời trang sách

tất tả trên hành trình vô vọng

xuyên qua giao lộ mặc cảm

cân bằng

độ lượng một vòng xoay

 

sự thật vội vã lánh ra ngoài cái bóng tuyên ngôn

đi bằng đôi chân định mệnh

đã có lúc song hành

cùng chân lý

lửng lơ

 

niềm vui bất chợt tách khỏi nụ cười

để sửng sốt yên bình

lộng lẫy bao dung

trong một góc khuất lẻ loi

mùa phế tích

 

                                   NP phan

 

 

 

 

NGÀY VỀ

 

ngày về lớp lớp tàn phai

chỉ còn lại một dấu hài trong mơ

giọt nào rụng xuống hiên mưa

chút ơn cay đắng cũng vừa quạnh hiu

 

vai gầy thấm đẫm hoang liêu

quỳnh hoa một đóa ít nhiều đa mang

giật mình, ngỡ cơn mưa tan

là trăm năm đã ngỡ ngàng khói sương

 

thì thôi hí cuộc vô thường

dấu chân miên viễn, nỗi buồn kiêu sa

hỡi ôi, con dế hiên nhà

bỗng nhiên cất giọng la đà gọi ai

 

                                                NP phan

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
29 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 80893)
Người đang đứng trên sân khấu, hay đang đứng trước màn hình với bao ngọn đèn sáng chói nhất không phải là D của quãng trời thơ ấu mà là Don Hồ. Hai người khác biệt nhau lắm! D mà Trúc quen biết khi xưa, rất nhút nhát và... ít nói.
28 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 114476)
Lũy bắt Phượng Vỹ "làm tình với Lũy như một con điếm"
25 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 104934)
Đợi thằng bồ Tây hôn hít xong, khi cánh cửa vừa cài trên cài dưới cẩn thận xong, cô mang xấp thư tình ra xếp thành ba xứ sở khác nhau: Mỹ một bên, Gia Nã Đại một bên, Úc một bên.
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 94208)
Tôi về chợt thấy em tôi Môi son má phấn thẹn lời chào nhau Nắng hồng – em ửng trăng sao Lá hoa cười cợt lẻ nào tôi quên
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 97578)
Vòm trời vỡ vụn Bầy ngựa hoang đói khát tuyệt vọng trước bụi xương rồng Những chiếc gai nhọn sắc tứa ra giọt giọt sữa độc Chiếc lưỡi đói cỏ làm sao có thể chạm vào? Màu trắng quay cuồng họng khát.
07 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 30997)
Người đàn ông sẽ đi qua như một cơn gió / thổi tung đống giấy tờ công văn hôn thú / đảo lộn mọi trật tự / và làm em đau.
30 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 60922)
1 / Là người cầm bút mà chức năng đầu tiên là viết ra giấy những suy nghĩ trung thực của mình, anh/chị nghĩ gì khi có quan niệm cho rằng: vì thể hiện trong ngôn ngữ Việt, văn chương Việt Nam không thể tách rời khỏi định mệnh dân tộc?
27 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 65936)
Chuyện một cơ quan chức năng ở địa phương nọ yêu cầu kiểm điểm một nhà văn đang cư trú tại địa phương mình vì nội dung một tác phẩm mới xuất bản của nhà văn ấy, chẳng hiểu sao cứ từng lúc từng lúc gợi thức trong tôi nhiều việc cũ, nối lại nhiều suy nghĩ vẫn bỏ dở, những điều tưởng chừng rất ít liên quan nhau.
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 75508)
Tôi là kẻ lọc lừa. Từ bé, tôi đã lừa những đứa trẻ khác để lấy đồ chơi của chúng. Đến tuổi đi học, tôi lừa thầy, phản bạn. Tôi gạt gẫm cả cha mẹ, anh em. Đi đâu tôi cũng được ưu đãi vì cái bề ngoài hào nhoáng của mình.
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 71532)
Nhìn những mảnh gương vỡ và cái khung mạ vàng nằm dưới đáy thùng rác trong góc phòng tắm, Thúy không cảm thấy một mảy may tiếc nuối. Cái gương nhỏ này là món quà đầu tiên Dave tặng khi mới quen.