- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,577,682

NGƯỜI ĐI TÌM SỐ PHẬN

19 Tháng Bảy 201911:12 CH(Xem: 6906)
DH14
photo ĐH



Về đi… về ngôi nhà số phận của tụi mình đi…

   Tôi cố nén những giọt nước mắt…Đó là ngôi nhà hai tầng nằm ngã ba phố chợ. Trước nhà có hai cây Phượng Vĩ già cỗi, dưới cội cây rêu xanh đặt dăm ba chiếc bàn đón khách uống ly đá chanh ngồi tránh cái oi bức trưa hè, hoặc nhâm nhi ly cà phê chiều tàn mà ngắm nghía cái xô bồ cuộc sống. Lan can lầu treo mươi chậu Lan. Nơi chúng tôi thường tụ tập với nhau, cùng học hành, cùng vui chơi và cả những giận hờn vu vơ tuổi mới lớn.

   Đó là một buổi chiều cuối hè, tôi đạp xe cà tàng lang thang qua các con phố, nhìn những cánh Phượng tan tác rơi, mỉm cười nghĩ về ngày tựu trường. Rẽ qua ngã ba phố chợ, nước lạnh từ trên cao bất thần dội xuống đầu, chiếc xe lạng quạng, tôi ngẩng đầu lên. Một mái tóc ngang vai, khuôn mặt bối rối, đôi mắt sợ hãi… Rồi biến mất. Tôi hân hoan bước vào lớp chuyên Toán cuối cấp, một cô bạn đang dọn vệ sinh, bốn mắt nhìn nhau ngạc nhiên, đôi môi hồng lắp bắp…Xin lỗi…Cô bạn tên Hoàng Hạc.

…Đêm ấy, Hoàng Hạc biết Phong sẽ đến, Phong sẽ chầm chậm đi dưới hàng cây Phượng Vĩ, dừng lại dưới cội Ngọc Lan ngước nhìn ánh trăng dịu dàng trong vắt, nhè nhẹ hái mấy đóa hoa tinh khiết thơm ngát. Phong lại chầm chậm đi trong không khí trong suốt và yên tĩnh của đêm hè, dừng lại dưới lan can lầu nhìn lên…Phong ơi! Hoàng Hạc cố tình nép đầu vào ngực Sơn mà trái tim đau nhói, nước mắt không ngừng rơi. Phong cũng như thế, phải không? Phong ơi! Đau lắm. Cha của tụi mình cùng cảnh ngộ, đều vùi thây trong rừng thiêng, nước độc. Hoàng Hạc không thể ở lại nơi này…

   Tôi trở về từ bốn bức tường giam, thản nhiên sống dưới ánh mắt dè dặt và thái độ sợ sệt của những người xung quanh, ung dung trong lượng từ tâm của trời đất. Mảnh đất góc rừng này là của Ông tôi khai phá, Cha Mẹ gầy dựng, và bây giờ là chốn nương thân của tôi. Vẫn còn đâu đây bóng Ông vác cuốc giữa mù sương tháng chạp rét mướt, bóng Cha bên chùm xoài lủng lẳng vàng dưới ánh nắng chói chang rực lửa trưa hè, bóng Mẹ khơi bếp lửa hồng bên chiều chạng vạng mùa đông.

   Đêm trở mình thức giấc nghe tiếng cú kêu, nghe tiếng rì rào trong lòng đất. Mảnh đất này có máu, mồ hôi, nước mắt và xương thịt của những người thân yêu, có cả một quãng đời thơ ấu bình yên và thấm đẫm yêu thương. Lúc Cha còn sống, có đôi chim xinh đẹp bay về mỗi độ mùa xuân, nhảy nhót trên tán cây xoài xanh mát trước hiên nhà. Một tiếng chim hót trong trẻo như hồi chuông, liền theo sau là một hồi mỏ dịu êm lốc cốc. Cha tôi gọi là chim chuông, chim mỏ. Khi Cha mất, đôi chim này cũng mất hút trong sự đợi chờ khoắc khoải của tôi. Có cảm giác như tôi và đất đai hòa vào nhau, đất chia sẻ sự trầm mặc, lòng kiên trì và sức nhẫn nại. Cha vẫn thường nói…Đất đai là bổn mạng người Nông dân…

…Không biết Hoàng Hạc có trốn thoát được trong cuộc đào sinh này hay vùi thây nơi biển cả. Ra đi sẽ rất nhớ Toàn, lúc nào cũng ân cần giúp đỡ bạn bè. Nhớ Vàng Thu đăm đắm Phong với đôi mắt dịu vợi. Hôm ấy, buổi học muộn quá, cả lớp đói rã ruột, Vàng Thu vốn yếu ớt nên ngất xỉu, Thầy bảo…Em nào mạnh bế bạn lên phòng Y Tế… Phong lúc nào cũng ngạo ngược… Em nghĩ thầy là người mạnh nhất… Cả lớp cười ồ, Thầy quắc mắt giận dữ, nhưng Phong tỉnh bơ bế Vàng Thu trong sự trêu chọc của bạn bè.

   Nhớ cái buổi chiều trốn lao động tập trung  cuối năm học, cả bọn vào rẫy đào khoai trộm, sẽ không bao giờ quên hương vị ngọt bùi của khoai nướng lan tỏa hoàng hôn. Đang ăn ngon lành, Phong la lên…Ông chủ…rồi kéo Hoàng Hạc bỏ chạy, cả bọn hoảng hốt chạy theo. Toàn la…Chờ tao với, chờ tao với…Cả bọn ngoảnh lại phá ra cười, Toàn vừa kéo quần vừa chạy, thì ra Toàn bỏ khoai vào hai túi quần bộ đội bạc phếch nhiều quá, hai đai quần được cột lại bằng dây chuối khô nên khi chạy bị bung ra, chiếc quần tụt xuống. Không có ông chủ nào cả, Toàn lầm bầm…Cái thằng Phong chết tiệt…

   Cả bọn ra về trong ánh nắng lịm tắt, Phong dịu dàng nắm tay Hoàng Hạc, nép vào ruộng mía ven đường, bàn tay sao mà ấm áp. Cái đêm hôm ấy thật ngọt ngào, trăng non ngọt ngào, ngọn gió cũng ngọt ngào, ngọt ngào đến mê người, Hoàng Hạc không bao giờ hối hận… Em đã trở thành người đàn bà của anh… Phong ơi!...

   Hàng tuần cô giáo Vàng Thu đạp xe hàng mấy cây số mang lương thực đến dù mưa hay nắng. Dọn dẹp nhà cửa, bếp núc gọn gàng. Dịu dàng kể cho tôi nghe những chuyện cười ra nước mắt của trường, của lớp, những sự thật đắng cay về các thầy cô giáo, những con người mang sứ mệnh cao quí! Cả hai không bao giờ nhắc đến một cái tên, đôi mắt Vàng Thu lúc nào cũng thăm thẳm đợi chờ, tôi nghe lòng đau nhói. Toàn thỉnh thoảng đến thăm, lúc nào cũng mang theo chai rượu Chivas lâu năm và mấy con tôm hùm sao, hai đứa thức cả đêm trò chuyện như những ngày còn đi học…Trong chếnh choáng hơi men, Toàn thừơng hay lảm nhảm…Chỉ khi nào về với tụi mày tao mới cảm thấy thoải mái, còn ở chốn quan trường thật là khó thở. Sợ trên, sợ dưới, nhìn ngang, nhìn dọc… haha, tao sẽ đưa vợ con sang Mỹ, còn tao sẽ đi sau.

   Lâu lắm rồi tôi, Toàn, Vàng Thu mới ngồi lại bên nhau. Đêm mùa Hè gió rười rượi mát, có tiếng vạc kêu sương, mảnh trăng thượng tuần nhợt nhạt. Toàn đăm chiêu uống từng ngụm rượu, Vàng Thu cúi đầu xõa mái tóc dài vào mông mênh đêm tối, chưa bao giờ tôi thấy Vàng Thu mảnh khảnh và yếu ớt đến vậy. Toàn thở dài…Tao đưa vợ con sang Mỹ định cư, cố công tìm Sơn và Hoàng Hạc. Sơn là kỹ sư cơ khí hàng không, Hoàng Hạc làm nail. Hoàng Hạc thường xuyên uống thuốc an thần, hàng tháng phải trị liệu tâm lý…Họ đã trải qua nhiều đau đớn.

   Vàng Thu rấm rức, tôi chợt trống rỗng, Toàn uống một chén rượu đầy.

…Hoàng hôn ứa máu, chiếc thuyền trong cuộc đào sinh cạn dầu, cạn lương thực  lênh đênh trôi dạt giữa đại dương mênh mông. Chỉ còn một ít nước cầm hơi, mấy chục sinh mạng la liệt trên sàn thuyền, cách cái chết một hơi thở… Hoàng Hạc đang hình dung khuôn mặt của Phong, cái vầng trán cao và nụ cười ngạo mạn. Nhiều người rất ghét  Phong vì họ không cảm nhận được trái tim dịu dàng ấm áp được giấu kỹ dưới cái vẻ ngông nghênh đến xấc xược. Có tiếng la hét… Cướp biển… Sơn đang nằm bên cạnh chồm dậy, một báng súng đập vào Sơn, Sơn ngã xuống sàn lênh loang máu. Một bóng người như quỉ dữ, một mùi tanh hôi tởm lợm chồm lên người. Hoàng Hạc lịm đi trong tiếng còi hụ giữa màn đêm.

   Nhiều ngày, nhiều tháng, nhiều năm sau đó, Hoàng Hạc vẫn từng đêm giật mình thức giấc trong hoảng loạn, cái mùi quỉ dữ mãi ám ảnh trong giấc mơ. Sơn ân cần chăm sóc, Hoàng Hạc dựa vào Sơn, cả hai dựa vào nhau để xoa dịu đớn đau, để vượt qua những khó khăn thử thách trên xứ người… Xin lỗi Phong…

…Về đi Phong, về với ngôi nhà số phận của tụi mình đi…

   Hai cội Phượng già vẫn xanh rêu, ngôi nhà vẫn ưu tư như thuở nào. Toàn ngồi bên chiếc bàn sát lan can nhâm nhi chén trà, Vàng Thu nâng niu mấy chậu lan, Sơn với đôi kính cận trầm mặc cây rừng bên cạnh Hoàng Hạc khuôn mặt xanh xao nhưng không kém vẻ kiêu sa, quyến rũ của một thiếu phụ. Chúng tôi nhìn nhau nước mắt rưng rưng, Hoàng Hạc gục xuống, Sơn vội vàng giữ lấy ân cần trìu mến. Toàn và Vàng Thu giả vờ quay mặt nhìn xuống đường đang loang vệt nắng chiều. Thời gian như ngừng trôi trên những mái đầu chớm bạc. Tôi chợt cảm thấy mình xa lạ…

   Tôi đi qua nhiều làng mạc bị những cơn lũ tàn phá tan hoang, thương những đứa trẻ đầu trần, chân đất mang bụng đói đến trường. Hoảng sợ nhìn những chiếc cầu cheo leo sinh tử đưa đón người qua lại mưu sinh. Ngậm ngùi những thầy cô giáo phải bơi qua sông để gieo con chữ. Tôi đi qua những phố thị đèn hoa ồn ã, những quán bar mờ ảo bước chân các kiều nữ buôn bán tuổi thanh xuân. Chiếc xe hơi bóng lộn, chai rượu đắt tiền mà người nông dân cả cuộc đời có mơ cũng chẳng bao giờ thấy

   Có số phận hay không? Tôi không biết, chỉ biết chắc chắn có những điều xảy ra nằm ngoài sự tưởng tượng của con người, và con người không còn cách nào khác là phải chấp nhận.

Tôi đi tìm số phận của tôi…

   Vàng Thu vẫn lặng lẽ chăm sóc mảnh đất góc rừng, đốt bếp lửa hồng sưởi ấm mái tranh, lặng lẽ đợi chờ…

   Tôi và Vàng Thu ngồi dưới mái hiên nhà nhìn đôi chim ríu ran, tiếng chuông lảnh lót ngân xa tiếp theo sau là hồi mõ lốc cốc ấm áp. Hai con chim chao lượn trong sương khói chiều xuân.

   Có phải là Ông đang chống gậy trong ánh nắng vàng long lanh? Có phải là Cha, Mẹ đang uống chén trà sóng sánh cánh mai vàng ?

...Mảnh đất này là số phận của tôi…

   Tôi mỉm cười và đôi má Vàng Thu chợt hồng…

 

Trần Quang Phong                                                                     

CR Mùa hạ 2019

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Chín 202112:18 SA(Xem: 350)
Nhà tôi ở lưng chừng đồi. Ngôi nhà nhỏ như tổ chim ghé vai dựa vào vách sỏi cách mặt đường ba chục bậc cấp ấy có một cây mộc hương bốn mùa lặng lẽ buông từ nách lá những nhánh bông li ti màu vàng ngà điểm đôi chấm ngả sang trắng sữa và một khoảnh sân bé xíu lát bằng những viên gạch gốm, màu men đất thâm trầm lấp lánh ánh đen. Đứng ở đấy, nhìn về phía trước sẽ thấy trọn vẹn một hồ nước mênh mông thấu cả đáy sỏi vàng – Hồ Bến Tắm. Giữa hồ có một hòn đảo rất lớn, tách biệt hẳn với đất liền vì con đường độc đạo dẫn vào đó bao giờ cũng chìm sâu trong nước. Mẹ tôi gọi đảo ấy là Đảo Mộc Hương…
12 Tháng Chín 202111:17 CH(Xem: 146)
MƯA LÊN ĐỒI NHỚ - thơ: Đặng Hiền - nhạc: Dzoãn Minh- ca sĩ: Diệu Hiền
12 Tháng Chín 202111:02 CH(Xem: 347)
Gió lên tình hư ảo / Ngọt ngào mây bay cao / Đêm không là mê thảo / Ngày ngu ngơ đợi chờ
12 Tháng Chín 20219:32 CH(Xem: 230)
Buổi sáng thức dậy thật sớm, tôi có những phút bình yên ngồi bên song cửa sổ lặng nhìn thành phố còn trong màn đêm yên tĩnh. Từ ngày thành phố có lệnh cách ly, khoảng trời của tôi được thu nhỏ chỉ trong khung cửa sổ này. Nhìn từ nơi xa xa tít ngoài xa là con đường cao tốc, cửa ngõ cho người đi người về lại Sài gòn, ngày trước xe lúc nào cũng nối đuôi còn bây giờ thưa thớt một vài xe trên đường. Những ngày dịch bệnh nơi ấy bớt hẵn bóng người, không còn những chuyến xe đi sớm về muộn trên đường xuôi ngược.
12 Tháng Chín 20219:01 CH(Xem: 312)
đi về giữa chốn mênh mang / hỏi thăm một nụ hoa vàng rưng rưng / đã nghe sông suối ngập ngừng / áo phai rũ mộng dửng dưng dã quỳ.
12 Tháng Chín 20218:12 CH(Xem: 228)
Thật công bằng mà xét thì nhân vật cô câm (tên Cam, với nghĩa cam chịu, nhẫn nhịn) là sáng tạo có ý nghĩa hơn cả của bộ phim. Nếu không có nhân vật này, phim sẽ “nghèo” đi nhiều lắm. Cô câm giống như một “con mắt thứ hai” của khán giả cảm nhận, quan sát, đánh giá nhân vật chính là ông chủ Nguyễn- người mà cô yêu một cách say đắm, nhẫn nại và nô lệ, kể cả khi ông ta đã trở nên dại cuồng mất hết nhân tính! Hành động đáng kể nhất, mang tính chất nổi loạn và bộc lộ rõ tình yêu mù quáng của cô câm là hành động kéo lê cái tượng gỗ to bằng người thật quẳng xuống sông (hình như có hàm nghĩa là cô vứt bỏ thần tượng yêu trộm nhớ thầm của mình!) Và cô đã bị trả giá: ông chủ ấp Mê Thảo hạ lệnh bỏ rọ cô trôi sông để thế mạng!
09 Tháng Chín 20219:44 CH(Xem: 600)
Những ngày giãn cách này, tôi khám phá ra mình có một khả năng mới; đọc được tiếng ho! Giữa tháng 8, bẳng đi một tuần, đột nhiên tất cả âm thanh quanh tôi cùng một lúc biến mất! Không có tiếng hát karaoke, không có tiếng bước chân ngoài cửa, không có tiếng người cãi nhau lao xao dưới sân, không có cả tiếng con nít khóc cười rượt đuổi nhau ngoài hành lang… tôi như rơi vào khoảng không im lặng lạ lùng. Đó là lúc tiếng ho bắt đầu trỗi lên. Đầu tiên là tiếng ho của bác hàng xóm sát vách bên trái, âm thanh đùng đục quặn sâu từ trong phổi, rồi bục ra khỏi cuống họng từng chùm tắt nghẽn. Tiếng ho luồn từ cuối dãy hành lang, theo chiều gió lan dài, mới đầu chỉ là khúc khắc, càng về cuối càng dồn dập, khản đặc.
08 Tháng Chín 20219:26 CH(Xem: 640)
ở chỗ em ngồi hôm nay / tôi hôm qua đợi cổ dài như chim / trò ú tim chạy trốn tìm / em con nít nhỏ nỗi niềm mong manh
07 Tháng Chín 202110:14 CH(Xem: 662)
Những linh hồn lặng lẽ bay lên từ ngọn lửa / Đi qua ngàn khung trời lạnh buốt / Hắt hiu / Những vì sao ngoảnh mặt cuối trời / Không có tiễn đưa / Chẳng một lời kinh thứ tội /
07 Tháng Chín 202110:01 CH(Xem: 645)
Tôi vẫn ước mơ … / về một ngôi nhà hạnh phúc / nơi thắm đượm ngọt ngào yêu thương / nơi kết chặt vòng tay thân ái / nơi thắp ấm con tim nơi đong đầy tin yêu, ước vọng