- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,358,094

NHỮNG ĐỨA TRẺ ĐỒNG BƯNG

16 Tháng Bảy 201910:58 CH(Xem: 789)
kt 1
Tranh Khánh Trường

NGƯỜI THỰC VẬT

 

Trời thơ rồi chết tứ tan
biển người tiếng nổi hiện hoàn thành tro
hoa tuột dốc bỏ hương đưa
chân đời lầy thụt còn mùa hôn mê.

 

BÀI DÂNG TẶNG KẺ THÙ

 

Dỗ ngọt mi trước khi vào giấc
cuộc thơm
đừng sợ tốn
hãy trút
lảo đảo
vợ đón sao dám chửi

nhà ngươi qua hẻm vắng một mình
có dự tính gì không
ta luôn ngu muội hơn mi
nghèo khó dưỡng nuôi từ tấm bé
gầy cây tre mép nước lở hết đất

kia mi loạn choạng
cô đơn sẽ giẫm lên bóng
còn hát
bài hát về ngực đẹp
còn chém lửa
múa man cao dâng
đường đến chết còn nhiều nắng mưa
hồi hưu ta năm hai không ba lăm

sao mi chửi gấu cái
giật giành miếng mật của rừng
lẻ ra vào họng đàn con

về nhà an toàn
trước khi chìm vào chìm vào vợ
thổi lên bản hợp xướng vĩ đại
vì mi bất tử.

 

 

NHỮNG ĐỨA TRẺ ĐỒNG BƯNG

Một đêm ở ấp văn hóa hồi xuân

 

m lạnh men rượu gạo
lội ruộng đồng sinh ra lũ trẻ
chúng nó giờ lao xe vun vút về thành phố
ếch nhái luôn quạnh hiu

giáo dục xã hôi nghĩa chủ dạy chúng chiêu trò bất lương
từ bọn vô học 
ông cha tôi chỉ tin đom đóm xa xăm cánh đồng lúa thơm

 

nép vào vô nghĩa
xe công nông cán lên bóng đàn cò
sao giữ sự trong trắng
khi chiêu trò bất lương giáo dục chúng

 

của cải quyến rủ đám tháo giày dạy thêm
đặc ân không giải quyết bằng đạo đức
mình đi hốt phân bò phơi khô bán cho người làm bông
một bao giá năm mươi năm

 

bọn tau lội đồng vợ không trả bằng tiền
mà bằng sự hư hỏng trên thân thể người phụ nữ
đầy mùi nắng gió

 

khái niệm độc ác bắt chúng phải học thuộc 
khờ dạy từ tiếp tay
chú mày phương đây tới từ xa
có buồn mưa đồng trắng xóa


kẻ quê luồn lách trên phố
ngoài quốc lộ năm ba xuống cấp
bọn ngồi trên quá tham ăn
giờ gan bị xơ xơ
chết sao êm ái nhất

 

biển ấu thơ quẩn quanh nhà
mùa xuân giỡn đùa inh ỏi
hạnh phúc của bọn lội đồng chúng tau.

 
Nguyễn Đăng Khương

 

TỒN

 

Bất ngờ sách thời 
người không tin mình
lặn miền vô hạn cực bé
mềm mại của lửa

cửa quát tháo tai mắt
bầu trời đôi chim
thảm khốc
nheo nhóc
trước phía trước

tri âm ảo
từng giây
nằm đây
ai là anh

lửa nung cơ thể cho tan mỡ
người mẫu ấy mỏng 
khắp nơi

công an không cho về quê hương
bãi bờ tuổi thơ

hốc mắt thẳm
xương hàm rắn bằng vòng đời
nhe răng.

 


Nguyễn Đăng Khương
SÁCH MAI

 

hạt trong rừng sách tôi đuổi theo hình chưa tượng
có thể là lí do 
như nam kỳ khởi nghĩa hay công lý cái nào dễ thở
khát thỏa mái
cụ nguyễn cắt ngang cụ lý làm thành ngã tư
ni cô dò dẫm bước

nhớ việc ngâm quả trứng luộc trong giấm ăn mỗi sáng để ngăn đường huyết
nhân tình sanh viên thì thào tai nhau
dán mắt vào lap top

mất nhiều ngày không mặt trời tôi quen tra cứu
để bước tới sách không dễ như người nông dân làm tình dập dồn rồi ngủ
mĩ kiều việt đón chuyến hai hai giờ

dài hơn đời người rừng ca
muốn giản như chị quét rác cụ tố
ngặt thức khi thiên hạ đang mơ

vẫn cây quen thuộc ở quê còng hay nguyệt quế
nhưng nó bị lấy mất gió
chẳng chút thoảng hương xanh

về cuối hàm giang anh ấp trứng gì
cá tôm cua hay ếch
phạm vi tài đề rũ mục.

 
Nguyễn Đăng Khương

LÌM KÌM

 

Bi đát tình huống nó sẽ xơi thịt ta
không bỏ sót chân lông kẻ tóc
trôi nổi vòng trong ngoài của pháp

tôi chỉ chọn một nghề đi mây uống gió
tài sản mặt sa mạc phớt lờ
kêu ca tiền nong nàng ấy

tôi nằm dưới gót tôi nghe
rôm rả kiến chuyện trò

vợ chồng xa nhau ai cũng ngoại tình đắm mê xác thịt rồi li dị
bà ấy có sui vậy mà đề đóm bài bạc lấy trai
không ai để da cho mà gặm
dạ chỉ ánh mắt em còn sạch

co ro trong tưởng tượng
bao điều nghịch dị bên ngoài

bi đát tình huống nó sẽ xơi thịt tôi
không bỏ sót chân lông kẻ tóc
trôi nổi vòng trong ngoài của luật.


Nguyễn Đăng Khương



VƯỢT

 

Đấy là cơn đau khớp sống ánh nắng giòn tan bất kể nơi nào trên mặt đất
lướt thướt linh hồn báo chí là rác rưởi cặn bã xã hội
tát vào mắt anh vào mắt đom đóm đi ngang màn hình
giảphồng trước kì thi chim vịt
đưa đít trụi lông hất quả trứng chim sâu

ánh mắt ấy ngọt lát dao ảo giác 
đọng thuyền chuối lớp sương trong mắt trời hướng vào mắt gương
tôi hướng vào hơi thởcố duy trì ngoi ngóp
chồn hoang giết chết con gà mái mẹ sau tiếng trưa thất thanh vườn hoang

ấy nỗi sợ hãi tiếng nói ngày xưa là người yêu bây giờ là nàng ta mấy ông lạnh óc
cuộc sống độc thân cố duy trì
niềm vui sướng tự do mọi cái cứ đi vào đoạn tuyệt
hình hài cá nhân nghệ sĩ mãi không vượt thoát

cuộc cãi vã lồng lộn những viên xí ngầu
tôi xa em cái chớp mắt
bàn tay mềm nắng ánh giòn tan.

 

Nguyễn Đăng Khương



IT VÀ IF

 

Giành giựt trước khi chui hang mùa đông
gấu cái bị oán hận
bởi vô số trận bão tuyết
nó không còn cơ hội quay lại với nắm tổ ong trên tay

con kiến ấy bước lên bậc nữa làm được gì chẳng biết
nhấp nhổm đít phải lửa
tham vọng nung chảy nó

buông tay cuốc vào mây
mềm mại ban mai của tốt
chết bên nào thì hơn
phiêu diêu trong não bàn cờ gỗ

thời của nó bằng it
sau lưỡng lự phân vân 
là if vậy.


Nguyễn Đăng Khương 


MONO

 

Không cùng cho sự lựa chọn
cầm cái yên dễ gãy 
phân tán mấy mươi năm nhỏ nhặt kiếp sống khốn quẫn

mường tượng đổ gục
ruồi muỗi luôn quấy rối
cổ thụ quay về mầm hạt

hỗn độn máu đề mục nghiệm xét
muốn cứu tế bào mono nó lại chết
cuộc trường sinh

vỗ tay trước biển
học chim ý đãi tránh họa
ngủ sau ăn sau bay chậm thấp không ngả bên này bên nọ
cứu giọt sương chết đuối
quay về với quê hương vĩ đại

sáng suốt trốn chạy
cho mọi ứng dụng khát.

 
Nguyễn Đăng Khương

BẠT

 

Vôi khớp nghĩ thầm âm hóa chuyển
đau thẳm sâu quay lại đời mình
tập quên cơn mê quái ác

mặt đất lười 
lo sợ rũ mục không cần tới
ở đấy hãy nằm im nghe

vô nghĩa lý bất tử
tràn từ tứ phương
banh vết tìm xương nát trong da thịt

loay hoay lối thoát
trên đường  vĩnh cửu
cái bóng dập bầm mặt gió

ăn nhạt giảm đạm 
tăng cường tần xuất đôi cánh
đoạn tuyệt tất dây mơ quá khứ.

 
Nguyễn Đăng Khương

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Tám 201912:02 SA(Xem: 1294)
Tiếng bánh sắt siết trên thiết lộ đêm khuya hay không gian yên tĩnh của sân ga luôn có một sức hút lôi cuốn, thỉnh thoảng không có cơ hội cho một chuyến đi nào, tôi thường ra sân ga chỉ để ngồi thu lu một góc nào đó mà cảm nhận sự đoàn tụ và chia ly. Chẳng vì lý do gì hoặc có thể trong cuộc đời mình mát mát quá nhiều, đưa tiễn quá nhiều mà người ở lại luôn là người buồn hơn.
06 Tháng Tám 201912:28 SA(Xem: 4235)
- Tôi có thể ngồi chung bàn với chị được không? Quán hôm nay đông quá! Hắn bưng dĩa cơm chay trong chiếc đĩa nhựa xanh rẻ tiền khom lưng đứng trước mặt người đàn bà. Người đàn bà nhẹ nhàng ngước lên, đôi mắt đầy thảng thốt : - Không được. Tôi đang chờ một người quen. Hắn quay lưng bước đi, miệng lầm rầm cáu kỉnh: - Ăn chay mà cũng giành chỗ!
05 Tháng Tám 201911:46 CH(Xem: 1390)
thềm rêu ấy bàn chân mai có mỏi / rủ nhau về lối sót chút ngày dư / nắng loang chiều may sót chút hồ như / hồ như đến hồ như đi đời ngỡ
03 Tháng Tám 201910:33 CH(Xem: 1116)
Tháp Po Klong Garai / gié lúa trổ bông đúng vụ / có phải tiếng trống pa-ra-nưng dồn thúc mạch nước ngầm / mùi cỏ khô quyện mồ hôi đêm trước / vương vai người đi đường
03 Tháng Tám 201910:10 CH(Xem: 842)
Khi cuộc đấu tranh giành quyền con người đang xảy ra tại Hồng Kông, khi những tinh hoa của phong trào dân chủ ở xứ sở này đang làm cả thế giới ngưỡng phục, khi hầu hết người VN cũng đang hướng về cuộc đấu trí ngoạn mục của người dân Hồng Kông với tất cả lòng ngưỡng mộ, tôi muốn nhắc với chúng ta về một người con gái của đất nước mình. Ngày hôm nay, ở Trà Vinh có một mái nhà nho nhỏ đang ấm lên vì được đón cô trở về.
03 Tháng Tám 20199:42 CH(Xem: 1513)
Tôi thường hay đọc những câu chuyện của nhiều tác giả lạ quen trên các trang web văn học hoặc trên trang mạng xã hội Face Book, có những câu chuyện rất hay của nhiều người viết văn không chuyên với lối kể chuyện thật thà, đơn giãn nhưng sâu sắc. Một người phụ nữ đã lớn tuổi thường hay nói về nỗi buồn đời mình. Hình như người ấy độc thoại, viết cho mình chứ không phải cho một ai khác, tôi nhận ra điều này bởi vì không thấy người ấy trả lời hay “like” hay hỏi ai đó trong những bình luận. Trong bất cứ bài viết nào cũng vậy, một người phụ nữ lạ lùng, bí ẩn có “nickname” nguyetnga Một hôm, tôi đọc được đoạn văn, chợt giật mình nhận ra có điều gì đó gần gủi quá, và dường như nhận ra mình trong đó
02 Tháng Tám 20196:59 CH(Xem: 919)
mưa / ngàn năm về qua cố quận / em / trăm năm về qua đời ta / ta / nửa đêm thức giấc nghe mưa rớt / thân ở trời tây thấy chớp nhoáng chợt phương đông /
31 Tháng Bảy 201910:29 CH(Xem: 860)
có nỗi buồn nào riêng chỉ cho em / để giấc chiêm bao muộn màng níu lại / thức dậy nửa đêm gối mềm khắc khoải / bàn tay đâu rồi mỏi một bàn tay
31 Tháng Bảy 201910:24 CH(Xem: 1197)
Đám người xếp hàng dài trước cái quầy gỗ. Mùa hạ, thành ra trời ẩm và nóng nực. Hắn giũ nhẹ cổ áo cho chút gió hiếm hoi lùa vào cái lồng ngực đã bắt đầu hom hem. Hắn cứ tưởng tượng thế. Thực ra hắn còn trẻ. Mới ngoài ba mươi mà già nỗi gì. Nhưng mà nhìn cuộc sống trẻ măng ở chung quanh, hắn cứ thấy mình đã bị đẩy ra ngoài khung cửa của những cuộc vui hoang loạn tuổi trẻ.
31 Tháng Bảy 201910:17 CH(Xem: 695)
Lâu lắm hai người không đón không đưa / dễ từ độ thu nhuộm vàng phố nhỏ / mưa đã bao lần lấm lem nỗi nhớ / lũ đèn đường làm biếng thắp đêm buồn