- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,422,078

AVE MARIA – KHI CÒN LẠI MỘT MÌNH

19 Tháng Tư 201910:44 CH(Xem: 2795)


an giang mua may- photo NGuyen Hoang Nam
MÙA MÂY - ành Nguyễn Hoàng Nam

AVE MARIA – khi còn lại một mình

                     
* viết cho giọt dương cầm lẻ

 

A ~ ve ~ ma ~ ri ~a*

giọt

từng giọt dương cầm

láy xuống chiều

âm

âm

 

ta còn lại một mình

chợt thèm nghe

chợt thèm trong căn phòng này một tiếng động

ave

ma

ri

a

vừa trải ra

đủ một vuông buồn

buồn trong trong, buồn vừa khát, buồn vừa uống

thèm một ai đó bên lòng - ngồi xuống

và bên chiều

và lặng im…

 

anh,

đã bao giờ như thế

không - không tình yêu nào có thể

tình yêu và tình yêu không là khăn, là áo cho nhau

không cái nhớ nào hao hao

chỉ khát khao, chỉ khát khao - may ra có thể…

là tan và muốn được tan…

 

chiều

và ave maria

trải ra hoang vu một cánh rừng

rộng hơn tà áo cưới

ta lạc vào đâu

 

không, ta vẫn đây vẫn đây và đó

chỉ có ngày hôm qua đi lạc vào hôm nay

 

a ~ ve…

có sao

thì vẫn vậy

vẫn vậy

khi còn lại một mình con thèm nghe

ave maria - mẹ ơi …

 

* ave maria – bài hát nổi tiếng của Franz Schubert

 

HỒ MINH TÂM

 

 

 

 

CHẲNG PHẢI MƯA XUÂN

 

ừ, chỉ là một cơn mưa thoát ra từ vùng trời lầm lạc. mưa cô độc. mưa câm lặng.

mưa.

anh mưa & em mưa. ngày lạnh & đêm lạnh

mình cầm tay nhau đi em. anh không nói với em điều đó & em...

hãy cứ để bàn tay nói với bàn tay.

ơi em...

giữa hai bàn tay là biển biếc, là đất trời.

giữa hai bàn tay là ngày tháng rụng rơi

giữa hai bàn tay có một thánh đường mồ côi chúa

giữa hai bàn tay không cầm được tiếng chuông người

chẳng phải mưa xuân, ừ...chỉ là một cơn mưa thoát ra từ vùng trời lầm lạc. mưa câm lặng. mưa cô độc. mưa. góc tường xưa nhòe nước mấy mươi năm và sẽ còn lâu nữa... rêu phong trỗ nhánh rêu phong.

chẳng phải mưa xuân, hãy cứ nhìn ngọn sầu đông run rẫy bên đường thì biết. hãy cứ nhìn ruộng đồng trôi màu xanh qua mùa màng thì biết, hãy cứ nhìn phố xá lấn nhau từng hạt bụi, đạp nhau từng tiếng còi xe thì biết. hãy cứ nhìn mà chẳng biết nhìn chi thì biết.

ừ. chẳng phải mưa xuân, chỉ là một cơn mưa thoát ra từ vùng trời gãy, mưa giữa trong và ngoài, mưa giữa trước và sau, mưa giữa đi và về, mưa giữa bây giờ và mãi mãi. mưa.

ừ mưa, mưa hồn nhiên như anh đã già

thấy chưa...

đâu phải mưa xuân!


HỒ MINH TÂM

quê nhà, 23.02.2018

 

 

 

 

NOT A SPRING RAIN

 

Uh, it’s just a rain escaping from a hidden sky. Lonely rain. Muting rain.

Raining…

I am raining & so are you. The day is cold, so is the night.

Hold my hand, don’t say anything, let hand telling hand.

 

Baby you...

Between our hands... it’s blue sea, earth and sky.

Between our hands… time is falling down

Between our hands... there is a church without god, and we couldn’t hold the ring of the bell

 

It is not a spring rain. uh, just a rain escaping from a lost sky. The rain is quiet, lonely. Raining…

 

Moss is growing over years on the old wall, which was smearing with water thirty years ago… longer even longer 

 

It is not a spring rain.

Let's just look at the trembling Neem trees on the side of the road, you would know.

Let’s just look at the green fields over the seasons, you would know

Let's just look at the streets with noises, dust, car siren… you would know.

Let's just look at… without knowing what to look at then you would know.

 

Uh, It is not a spring rain, just a rain coming down from a broken sky.

Rain between inside and outside,

Rain between before and after

Rain between coming and going

Rain between now and forever.

Rain.

Uh, it is raining… naive as I am already old

See...

It is not a spring rain

 

HỒ MINH TÂM 
23/2/2018

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Mười Một 20193:22 CH(Xem: 1584)
Tôi trở về. Hai mươi năm sau tôi mới trở về. Chợ Bến Thành, thời trẻ chưa lần nào ghé qua. Lẩn thẩn thế nào mà lại lạc vào đây. Chắc tại nắng gắt, đôi giầy mòn gót đưa tôi trốn vào đây chăng. Ngoài kia trời trong nhưng oi. Và nắng bong da. Trong này, những chiếc quạt vắt vẻo trên trần ném chút gió ong óng vào khoảng hành lang hẹp. “Trời nóng, chú mua dùm con cây quạt đi chú.”
31 Tháng Mười 20199:08 CH(Xem: 1586)
Năm được thả từ Côn Lôn về, tú Tràng tròn hai mươi tư tuổi. Ấy là năm ba mươi bảy thế kỷ trước. Người Làng Ngọc nghe nói là Mặt trận Bình dân bên Pháp quốc nắm quyền, ép thả, chứ tú Tràng án chung thân khổ sai, những tưởng là không còn đem được nắm xương tàn về quê cha. Hôm lính trên phủ cùng với chánh tổng Dương Hữu Cầu, mang tú Tràng về nhà ông lang Vương Văn Khiết trả người, mẹ Tràng là bà lang Khiết hoa mắt, cứ tưởng là quan trên nhầm người. Bốn năm đi tù ngoài Côn Đảo đã biến tú Tràng từ một anh học trò xanh mướt, thành ra một người đàn ông rắn rỏi, vạm vỡ, phong trần.
31 Tháng Mười 20199:01 CH(Xem: 1198)
Hình như chúng ta không đói / Như kiểu bây giờ chúng ta rất thích rau xanh / Lũ trẻ thì thích / Ly trà sữa với hạt trân châu sóng sánh nhựa màu /
31 Tháng Mười 20191:28 SA(Xem: 1550)
Khi tôi đi gần hết cuộc đời tôi mới nhận ra được điều kỳ diệu nhất trên đời này là tôi có Mẹ. Mẹ là ánh sao, tỏa ánh sáng dịu dàng mang cho tôi đến thế gian này. Khi tôi đi đến cuối con đường tôi chợt nhận ra rằng mẹ là người sống cạnh tôi nhiều nhất hơn hẵn tất cả những người mà tôi đã gặp ở thế gian này. Chín tháng mười ngày mẹ mang tôi tận ở trong lòng, tôi ăn ngủ, buồn vui từ mẹ chở che và chia sẻ cho tôi. Cho đến lúc chào đời, tôi cũng được nằm sát bên mẹ, mẹ lại chuyền hơi ấm, chuyền dòng sữa ngọt ngào món ăn đầu đời cho tôi đủ sức chào đón thế giới bên ngoài.
31 Tháng Mười 20191:00 SA(Xem: 1218)
Em ơi em về đâu? Về bên kia biên giới / Đường nào em đi qua / Nẻo nào em sẽ tới /
31 Tháng Mười 201912:52 SA(Xem: 1260)
Đêm \ Không phải là đêm tha hương \ Cũng không phải là đêm ly hương \ Vì người chỉ bước đi rồi sẽ trở về \ Trong chiếc thùng lạnh không ngày \ Phiêu bạt trong chiếc quan tài tìm tự do \
24 Tháng Mười 20199:21 CH(Xem: 2089)
Hạnh phúc biết bao cho một người không có quá khứ, hay một dân tộc không có lịch sử—nhiều người quan niệm như thế. Nhưng con người, mỗi người trong chúng ta, đều có quá khứ, vui, buồn hay buồn vui trộn lẫn. Một dân tộc luôn luôn có lịch sử, vinh quang, tủi buồn, hay vinh nhục đủ mùi vị. Quá khứ luôn luôn là tấm gương cho mỗi người tự sửa mình, rút cho mình một kinh nghiệm sống, chuẩn bị cải thiện tương lai. Lịch sử một quốc gia, nếu được ghi chép trung thực, là kho tàng kinh nghiệm cho việc ích quốc, lợi dân, và phát huy tình nhân loại cho một thế giới đáng sống hơn.
24 Tháng Mười 20198:54 CH(Xem: 1276)
Cơn lạnh cuối cùng, gió mặc sức thổi. Làng Hiên yên ắng. Mưa rớt thấm bụi, kể cả con đường đầy lá vàng cũng nhơn nhớt. Đất bám vào bánh xe rồi tuồn từ rừng ra đường cái. Quết mưa, nhão, đường nhựa mà cứ như đường đất. Thún đi trước, Ton cắm cúi đi sau, đi không biết mỏi. Chốc chốc Thún nhìn lại, không biết Ton nghĩ gì. Làm con đực đã hơn ba năm, đi lang bạt khắp nơi con của Ton giờ chắc đã thành ngàn, thành vạn. Thún chợt chùng mình, trong hành trình đi phối giống, có khi nào Ton gặp những đứa con của mình? Lấy ý nghĩ của người đặt vào Ton thì cũng hơi quá đáng. Nhưng Thún đã không thể làm khác được, vì Thún là người, Thún sẽ suy nghĩ theo kiểu người. Ton là lợn, Ton hành động theo kiểu lợn. Cho nên lỡ có gặp đứa con nào của mình cũng là chuyện thường tình. Thún dừng lại vỗ lên bờm Ton, thôi kệ nó đi.
24 Tháng Mười 20198:01 CH(Xem: 1228)
Em đi về phía biển / trời xanh có xanh hơn? / anh ở lại thành phố / nhìn hàng cây đứng im / đại lộ chiều nắng gắt /
24 Tháng Mười 20197:26 CH(Xem: 1151)
tháng chín / cơn nóng cuối hè đem chút lửa tàn về thành phố / tôi đi trên những con đường im lặng / cô đơn vẽ khoanh tròn không tên mỗi chấm đen là trũng sâu vô định / mảnh vụn của trí nhớ vỡ tung lòng mắt /