- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,357,517

THƠ LAM HẠNH

20 Tháng Tư 201910:14 CH(Xem: 1731)


hình
Nhà thơ Lam Hạnh

 



LTS: Lần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu, Lam Hạnh  cầm tinh Quý hợi, sống và làm việc ở Cam Ranh,  Khánh Hòa.

- Được tặng thưởng thơ Sông Hương 2007

- Đã xuất bản tập thơ Ngực Cỏ 2008

Quan điểm thơ :-  Thơ, là những phân mãnh  tồn tại giữa các dòng chữ,  tiếng nói ly khai chống lại sự lãng phí từ ngữ , là những giấc mơ của những âm tiết….

Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn hữu Hợp Lưu những thi phẩm của nhà thơ Lam Hạnh.

TẠP CHÍ HỢP LƯU

 

 

CHO MỘT KHỞI ĐẦU

 

Mới

không chờ bụổi xuân áo căng buồm trắng

ngày cỏ biết mắt lá long lanh

ngày sông phơi tiếng trẩm lau lách

 

Mới, cho một khởi đầu trong từng  con chữ

hơi thở em, từng thớ lõi tư duy

tiếng gà khuya, những hòa âm của một biến khúc

ánh trắng của một chòm sao

 

Mới, cho một khởi đầu không nhàn nhạt

những cây cọ và những mặt người không buồn vui

những khuôn mắt hốc tối, những gãy khúc quyên sinh

những mặc cảm tù mù, hoa cứ đắng

 

Mới,

yến tiệc mở vào vô tận kỳ cùng

những vệt chân mây chưa có vệt chân chim

hạt bụi vỡ vào  một loãng chiều

không chỉ là mùa xuân mới dậy

mối tình non…

 

Lam Hạnh

10/3/2019

 

 

 

THƠ TÓC BAY GIÓ ĐÔNG ÙA

Thơ em trộn cát da em trắng
màu  tim tím đỏ hoa xương rồng môi
em ngọt
độ mặn muối biển chiều xanh thẳm
nồng nàn những gió lên và  tiếng chim
bình minh dậy

Thơ em bay, quãng ba dịu ngọt họa mi
dây đàn chạm đáy cốc buồn sân ga
định mệnh vắt ngang trán trầm lặng
khẩu phần cơm áo, vất và bỏ, hoang mang

Thơ em lay, mệnh đề không bằng phẳng
những kinh tuyến và vĩ độ ảo
con đường sinh tử, tiếng khóc & nụ cười
thỏa hiệp khốn quẩn, khốn quẩn
con kiến chết dí bàn chân
ve ngủ mùa đông

Thơ em về mưa ri ri ngày vu quy
áo đỏ phấn hồng
mở cửa xiêm y trắng
chiêm bao nụ quỳnh đêm mất ngủ
thơ tóc bay hốt nhiên gió đông ùa
gối ngực anh  …

Lam Hạnh

 

 
BÀY BIỆN XUÂN

Tôi bày biện một trời xuân tái sinh
không phải từ nước từ máu
từ bông hoa đỏ, áo len đại hạ giá
cái váy hoa màu mỡ gà …

Tôi hót một tiếng chim lừng
xuân khơi động vĩnh cữu con sóng xô
tua rua chòm sao vô ngã lóe
vô minh
dóng tiếng chuông thời gian bất diệt

Tôi ngả xuống một bờ xuân đắm cỏ
con chữ mọc loang hạnh phúc
bát ngát lá vùi cuộc long lanh rêu ngủ
đầu ngõ em đen mắt xuân thì
phù đồ chín bậc dẫn lên mây

Xuân hiện hữu trong ngày mở gió
tự do
tôi & tôi yến tiệc mọi nhà
không lùng nhùng một nếp nghĩ hoàng hôn
xuân vô cùng...

Lam Hạnh

 

MƯA VẪN NGÀY

Mưa vẫn ngày. Hà Nội vai lao đao cơn gió 
Hồ Tây nghiêng
môi mềm rót ngọt chiều xuân
bên kia biển
gió buốt trắng hàng cây tán lá trắng
mênh mông em gục chết trăng suông
ngô đồng anh rụng mùa thu
vệt nhăn vàng lá 

Mưa vẫn lay. Hạ Long con nước nấc
từng bậc rêu hốc mắt lô xô
giấc mơ ròng ròng chảy
thạch nhủ hoan hỉ sắc
trắng phập phù
đời cạn hay em cạn anh

Mưa vẫn rối
từng nếp nghĩ nhăn nheo
ba mươi sáu phố đi qua xa lạ
không ấm mùi thịt da anh
bên kia biển
tuyết một vùng ngân ngấn
em nở trắng mưa xuân

Lam Hạnh

( Hà Nội ngày trở lại)

 

 

VĨNH BIỆT

 

vĩnh biệt những gì thuộc trung tính

sự im lặng của ngã ba

con chó bị thiến, khuôn mặt không đặc điểm

một mái tóc bán nam bán nữ

những con chữ lem nhem nửa mùa

 

thà làm trái phá nổ tung không còn xác vỏ

làm ngọn lửa tự hủy trái tim mình

làm ác quỹ giấu mình trong địa ngục

không cam phận robot, làm giống người nhân bản

trong trại nuôi ngạt thở

chờ ngày hiến tế

 

hoàn hảo ở trong thì hiện tại

hoặc vỗ tay, khóc hay cười

đỏ đen, sống chết nằm trên đuờng thẳng tư duy

không cần thì tương lai khi quyết định

úp mở, dở ương đồng hành với phá hoại

 

vĩnh biệt

tôi đào lỗ chôn những rào giậu ngoại giao

những người mẫu váy ngắn nghèo tình

con gió không màu không sắc không hương

một chỏm mây lơ lửng nửa vời

 

Lam Hạnh

28/2/2019

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Sáu 201911:44 CH(Xem: 1398)
Chuyện thằng Minh vác dao chém bố nó, mấy hôm nay ầm ĩ khắp cả làng Ngọc.Từ đầu làng là xóm Đình, đến cuối làng là xóm Nam, chỗ nào mọi người cũng xôn xao bàn tán. Bởi, nói như cụ thượng trong làng là, từ thời cổ đến giờ, chưa có một vụ nào như thế. Cũng vẫn cụ thượng nói-cụ thượng là một danh xưng của cụ ông cao tuổi nhất làng, không phải tên riêng. Cụ bảo rằng, nhà nó đến ngày mục mả.
21 Tháng Sáu 201911:11 CH(Xem: 980)
Phơ phất nắng trong cửa hàng lưu niệm / anh mua con thuyền sang bên kia sông / em ngày trước để bây giờ sau trước / một mình anh rời rạc với sông Hoài /
21 Tháng Sáu 201910:22 CH(Xem: 1187)
Chúng tôi lái xe dọc theo Pacific Highway đến một điểm hẹn nơi hai chị em lần đầu gặp nhau. Trời vàng óng, nắng chiều đậu trên mái tóc ngắn bướng bỉnh soi rõ một nửa khuôn mặt em cương nghị với cặp mắt sáng, đen nháy luôn mở lớn quan sát cuộc đời. Đưa tay vặn âm thanh xuống khi Khánh Ly hát đến đoạn “Tại sao ta sống chốn này, quay cuồng mãi hoài có gì vui” em hạ giọng nghiêm chỉnh: “Cảm ơn chị bỏ thì giờ đi với em. Nhất là vào một buổi chiều trời đẹp như hôm nay.” Tôi nhìn mắt em long lanh, có niềm vui pha lẫn nỗi buồn, tôi liên tưởng đến vẻ đẹp buổi chiều trước giờ tắt nắng.
17 Tháng Sáu 20199:28 CH(Xem: 2924)
Chuông, mõ và tiếng tụng kinh chiều bắt đầu lan tỏa không gian tĩnh lặng thoảng hương ngâu, hương nhài. Nhật Tôn bất giác chùng bước lại, hít một hơi thở sâu, rồi cũng chắp tay niệm theo. Cảnh vật này đã in đậm trong tâm khảm ngài từ hồi tóc để chỏm, sau những lần theo Thái thượng hoàng tới thăm thú các vùng Long Hưng, Tức Mặc, Vũ Lâm(1). Và cũng tại một chùa quê, ông nội ngài thốt lên những lời tưởng kỳ quặc: "Ta xem ngai vàng như chiếc giày rách, bỏ lúc nào cũng được". Giờ ngài chợt như được nghe tiếng nói đó dội về từ một chốn sâu thẳm và ngộ được hết ẩn ý sâu xa của chúng.
17 Tháng Sáu 20199:19 CH(Xem: 1151)
sáng nay giữa tiếng mưa reo / bỗng nghe vang tiếng mái chèo em khua/ hồn tôi trên đỉnh sóng thưa / lả lơi theo ngọn nước đưa em về /
12 Tháng Sáu 20196:05 CH(Xem: 2824)
Bài thơ chữ Hán Điệp tử thư trung (Con bướm chết trong sách) được xếp ở sát cuối phần Làm quan ở Bắc hà (1802-1804), trong Thanh Hiên thi tập.(1) Có thể nói đây là một trong những bài thơ hay nhất, và kỳ lạ bậc nhất của Tố Như, khi ông chưa tới tuổi “tam thập nhi lập.” Hay và kỳ lạ, song xưa nay nó mới chỉ được điểm qua, chưa hề được phân tích bình giải một cách thấu đáo. (Trong khi, bài Độc Tiểu Thanh ký xếp liền sau đó lại được khai thác khá kỹ trong hàng chục bài viết - ở các bậc phổ thông, đại học và nhiều diễn đàn văn chương). Có lẽ, bởi tính chất kỳ lạ và trừu tượng đến khó hiểu của nó?
12 Tháng Sáu 20195:59 CH(Xem: 1308)
Tôi về gọi gió ngày xưa / Hắt vào dĩ vãng ướt mưa áo người / Rưng rưng nhớ nụ môi cười / Xa vời từ một góc đời mù khơi.
12 Tháng Sáu 20194:37 CH(Xem: 1044)
Tôi tình cờ gặp F trong hành trình tour hai ngày một đêm tới Loch Ness, Scotland. F sinh năm 1985, đến từ Macao. F chủ động chào tôi khi bước lên xe bus, chắc do thấy tôi cũng là Châu Á. Trên đường đi, xe dừng lại cho khách ăn trưa, F hỏi tôi có muốn ăn cùng ko? Tôi gật đầu! Thế là thành bạn đồng hành.
09 Tháng Sáu 20199:49 CH(Xem: 1261)
Không là mắt khóm mắt dân/ trong vắt trời xanh/ em ấy chị ấy hay cô ấy/
09 Tháng Sáu 20199:35 CH(Xem: 1338)
Hai, em chịu hết nỗi rồi đó. Em đang ở Phan. Biết ngay là mẹ lại về đây ở mấy tuần liền. Bây giờ lại mắc thêm cái bệnh nói cười lẫn lộn với người chết nữa mới điên chứ. Sao già rồi không hưởng nhàn hạ, hạnh phúc như người ta mà hành hạ thân mình chi cho khổ quá vậy không biết nữa!