- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,368,560

AVE MARIA – KHI CÒN LẠI MỘT MÌNH

19 Tháng Tư 201910:44 CH(Xem: 1717)


an giang mua may- photo NGuyen Hoang Nam
MÙA MÂY - ành Nguyễn Hoàng Nam

AVE MARIA – khi còn lại một mình

                     
* viết cho giọt dương cầm lẻ

 

A ~ ve ~ ma ~ ri ~a*

giọt

từng giọt dương cầm

láy xuống chiều

âm

âm

 

ta còn lại một mình

chợt thèm nghe

chợt thèm trong căn phòng này một tiếng động

ave

ma

ri

a

vừa trải ra

đủ một vuông buồn

buồn trong trong, buồn vừa khát, buồn vừa uống

thèm một ai đó bên lòng - ngồi xuống

và bên chiều

và lặng im…

 

anh,

đã bao giờ như thế

không - không tình yêu nào có thể

tình yêu và tình yêu không là khăn, là áo cho nhau

không cái nhớ nào hao hao

chỉ khát khao, chỉ khát khao - may ra có thể…

là tan và muốn được tan…

 

chiều

và ave maria

trải ra hoang vu một cánh rừng

rộng hơn tà áo cưới

ta lạc vào đâu

 

không, ta vẫn đây vẫn đây và đó

chỉ có ngày hôm qua đi lạc vào hôm nay

 

a ~ ve…

có sao

thì vẫn vậy

vẫn vậy

khi còn lại một mình con thèm nghe

ave maria - mẹ ơi …

 

* ave maria – bài hát nổi tiếng của Franz Schubert

 

HỒ MINH TÂM

 

 

 

 

CHẲNG PHẢI MƯA XUÂN

 

ừ, chỉ là một cơn mưa thoát ra từ vùng trời lầm lạc. mưa cô độc. mưa câm lặng.

mưa.

anh mưa & em mưa. ngày lạnh & đêm lạnh

mình cầm tay nhau đi em. anh không nói với em điều đó & em...

hãy cứ để bàn tay nói với bàn tay.

ơi em...

giữa hai bàn tay là biển biếc, là đất trời.

giữa hai bàn tay là ngày tháng rụng rơi

giữa hai bàn tay có một thánh đường mồ côi chúa

giữa hai bàn tay không cầm được tiếng chuông người

chẳng phải mưa xuân, ừ...chỉ là một cơn mưa thoát ra từ vùng trời lầm lạc. mưa câm lặng. mưa cô độc. mưa. góc tường xưa nhòe nước mấy mươi năm và sẽ còn lâu nữa... rêu phong trỗ nhánh rêu phong.

chẳng phải mưa xuân, hãy cứ nhìn ngọn sầu đông run rẫy bên đường thì biết. hãy cứ nhìn ruộng đồng trôi màu xanh qua mùa màng thì biết, hãy cứ nhìn phố xá lấn nhau từng hạt bụi, đạp nhau từng tiếng còi xe thì biết. hãy cứ nhìn mà chẳng biết nhìn chi thì biết.

ừ. chẳng phải mưa xuân, chỉ là một cơn mưa thoát ra từ vùng trời gãy, mưa giữa trong và ngoài, mưa giữa trước và sau, mưa giữa đi và về, mưa giữa bây giờ và mãi mãi. mưa.

ừ mưa, mưa hồn nhiên như anh đã già

thấy chưa...

đâu phải mưa xuân!


HỒ MINH TÂM

quê nhà, 23.02.2018

 

 

 

 

NOT A SPRING RAIN

 

Uh, it’s just a rain escaping from a hidden sky. Lonely rain. Muting rain.

Raining…

I am raining & so are you. The day is cold, so is the night.

Hold my hand, don’t say anything, let hand telling hand.

 

Baby you...

Between our hands... it’s blue sea, earth and sky.

Between our hands… time is falling down

Between our hands... there is a church without god, and we couldn’t hold the ring of the bell

 

It is not a spring rain. uh, just a rain escaping from a lost sky. The rain is quiet, lonely. Raining…

 

Moss is growing over years on the old wall, which was smearing with water thirty years ago… longer even longer 

 

It is not a spring rain.

Let's just look at the trembling Neem trees on the side of the road, you would know.

Let’s just look at the green fields over the seasons, you would know

Let's just look at the streets with noises, dust, car siren… you would know.

Let's just look at… without knowing what to look at then you would know.

 

Uh, It is not a spring rain, just a rain coming down from a broken sky.

Rain between inside and outside,

Rain between before and after

Rain between coming and going

Rain between now and forever.

Rain.

Uh, it is raining… naive as I am already old

See...

It is not a spring rain

 

HỒ MINH TÂM 
23/2/2018

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 1809)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
16 Tháng Mười 20193:08 CH(Xem: 6)
Ngày 31/07/2019 chính phủ Lào chính thức gửi hồ sơ tới Ủy Hội Sông Mekong / MRC về dự án xây con đập dòng chính Luang Prabang với yêu cầu tiến hành thủtụcPNPCAba giai đoạn: (1) Thủ tục Thông báo / Procedures for Notification, (2) Tham vấn trước / Prior Consultation, (3) Chuẩn thuận / Agreement. Thay vì ra thông báo ngay,MRC đã trì hoãn 7 tuần lễ saumới đưa ra thông cáo báo chí về sự kiện này.Đến ngày 25/09/2019, MRC đãbào chữa cho quyết định im lặng 7 tuần lễ với lý do: “Thông báo của Lào gửi tới chưa đầy đủ để có thể tiếp cận với phần tổng quan của dự án / project overview và lộ trình tham khảo / roadmap for consultation, giúp quần chúng hiểu tốt hơn về dự án và tiến trình tham vấn.” Cũng vẫn ban Thư ký MRC giải thích tiếp,“Học được từ kinh nghiệm, lần này chúng tôi có kế hoạch thông báo chính thức khi có đủ những tài liệu cần thiết để quần chúng và các bên liên quan / stakeholders có thể khảo sát và đóng góp ý kiến cho tiến trình tham vấn thêm ý nghĩa.
10 Tháng Mười 20198:34 CH(Xem: 385)
Vô cùng thương tiếc Nhà thơ DU TỬ LÊ Tục danh Lê Cự Phách Pháp danh Tính Văn Sanh ngày 10 Tháng 11 Năm 1942 tại Kim Bảng, Hà Nam, Việt Nam đã từ trần vào lúc 8:06 tối Thứ Hai, ngày 07/10/2019 tại Garden Grove, California, USA Hưởng thọ 77 tuổi.
10 Tháng Mười 20197:37 CH(Xem: 237)
Được tin buồn Thi sĩ DuTử Lê Lê Cự Phách Đã mệnh chung ngày 7/10/2019, tại Garden Grove, California. Hưởng thượng thọ 77 tuổi.
04 Tháng Mười 20195:24 CH(Xem: 494)
Anh muốn mời em về chốn này / Để ngồi viết lại tuổi hoa bay / Để nghe trong gió chiều thu nhạt / Nhạt nửa vần thơ nhạt hững hờ
03 Tháng Mười 20199:24 CH(Xem: 430)
Hàng ngàn mét vuông đất, ao hồ di sản có được từ thời cụ cố, nói là ông hiến tặng cho Hợp Tác Xã, nhưng thực tế họ cho rằng đất đai này do bọn địa chủ bóc lột mà có, đó là xương máu của nhân dân, là sở hữu của toàn dân, ông không hiến thì họ cũng trưng dụng. Ông hiến tặng cho HTX, mong muốn một mô hình mới trên quê hương. Nhưng sự đời chưa dến độ chín nên không suôn sẻ, HTX từng bước đi lên sự phá sản, đất đai được chuyền từ tay người này sang kẻ khác, bọn trọc phú phất lên từ quỹ đất.
03 Tháng Mười 20198:44 CH(Xem: 517)
Đã mấy mùa? / Hồn khoác màu đêm khắc khoải / Đợi hiên trăng vảng vất ngát / Hương Quỳnh / Vẳng trong gió thầm thì… / Thu man mác / Khói môi mềm / Vẩn quanh quẩn đời trôi
03 Tháng Mười 20196:27 CH(Xem: 371)
Âm thầm mỗi độ hoa sưa / nhà em ai gót giẫm vừa vừa trăng / ngoài xa lắc gió lăn quăn / cơ mà cũng cuốn cuồn phăng cánh đồng
02 Tháng Mười 20195:22 CH(Xem: 421)
trời tháng tám giữa dòng âm thanh vui lạ / vô tình như rừng cờ và kèn trống / vạch lá trên chậu chợt thấy bóng hình trong sạch / của ai đó ngồi bên khe núi / im lặng cầm cây nến nhìn về phía đồi xa
02 Tháng Mười 20195:13 CH(Xem: 496)
Thời còn học trung học, có một lần tôi theo bạn cùng đi đến bệnh viện Tâm thần ở cầu Sông Ngang, bạn tôi có một đứa em trai mới vừa chuyển đến đây điều trị. Trong lúc bạn tôi dở cà mèn cơm và thức ăn cho em ăn. Tôi ngồi cái ghế chờ ở phía trước lơ đễnh quan sát chung quanh bệnh viện. Chợt có một bàn tay ai đó nắm chặt tay tôi "Em!", tôi ngẩng lên trước mặt tôi là một người đàn ông cao lớn, khá đẹp trai, đôi mắt như si dại, ông đang mặc bộ đồ bệnh viện. Thôi chết rồi!...mình gặp "ông điên" rồi. Ui chao hồn vía tôi lên mây. Tôi rút bàn tay mình ra khỏi tay ông í nhưng không được. Một bàn tay còn lại ông ta chồm lên như muốn kéo lấy tôi về phía ông. Các chị y tá chạy tới, trừng mắt hét lên " Thả người ta ra, thả ra chớ không là bị đòn đó". Ông ta cương quyết không thả: - Bắt được em rồi anh không bỏ em đâu.