- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,422,082

Thơ Phan Thanh Bình Và Mùa Hạ

11 Tháng Tư 201910:13 CH(Xem: 3571)
GIAO MUA - photo NguyenHoangNam
Giao Mùa - ảnh Nguyễn Hoàng Nam
Không đề

 

Bầu trời vuông vắn qua ô cửa.

Em như nàng sương phụ

bên sông ngày ngân nga

 

tiếng ồn khi chợ vỡ

tiếng ồn trong trái tim

của người ba mươi tuổi

 

hoa nở dồn trên sóng

sóng đập vào thời gian

tự cái vuông ô cửa

chợt thấy mình mong manh.

1993

Phan Thanh Bình 

 

Cầu Thủ Thiêm

 

Bắc qua sông Sài Gòn

cầu Thủ Thiêm nhận nắng, nhận gió

nhận khóa tình yêu

 

những cặp đôi lãng mạn

đặt lời nguyện lên thành cầu vĩnh cửu

họ biết tin nhau

 

em vẫn nói về điều không thể

khi cùng anh

đứng trên cầu.

2015

Phan Thanh Bình 

 

Tháng Tư

 

Tháng tư

có ngày mẹ sinh em

sắp mùa hoa phượng nở

anh đi từ thơ ấu

đến bây giờ gặp em

 

tháng tư

trong cái nắng có bực bội cái nóng

trời Sài Gòn cao hơn

ngôi sao em buổi chiều cũng cao hơn

anh đi giữa dòng người rất vội

 

tháng tư

em định nói gì sao không nói

muốn giấu anh điều bí mật?

để tháng tư về

anh nhớ em hơn.

2015

Phan Thanh Bình 

 

Dịu dàng

 

Hà Nội vào thu

mưa chớm lạnh cây bàng phố Nguyễn

em có mong anh trở lại?

 

đất phương Nam nhiều nắng

anh vẫn còn đi

dẫm lên bóng mình

 

Sài Gòn mùa thu

không có lá vàng

chỉ những cơn mưa

làm dịu dàng nỗi nhớ.

2015

Phan Thanh Bình 

 

 

 

Đêm

 

Đêm cô đơn

biết em ở đầu kia vẫn thức

em có cần lời xin lỗi của anh?

 

đêm sợ hãi

tưởng mình là thú hoang

nhận vết thương từ kẻ đi săn tồi

 

đêm trằn trọc

thấy mình vinh mà nhục

nghe một tiếng động cũng giật mình

 

tôi đánh vật với từng đêm

bằng những đòn cân não

tóc lại thêm sợi bạc trước bình minh.

2015

Phan Thanh Bình 


 

Phẳng & Nghiêng

 

Đọc sách

em hiện lên trong ký ức

trong trang văn của anh luận về kinh tế học

 

thế giới phẳng (*)

tâm hồn ta nghiêng

làm sao vượt qua vách đá cuộc đời?

 

em vẫn trêu anh

bằng nụ cười

tỏa nắng.

2015
Phan Thanh Bình

________________

(*) Ý tưởng của nhà báo Thomas Friedman trong tác phẩm “The World Is Flat”

 


MƯA

 

Như tiếng em ân cần rào rạc

mưa đọc câu ngữ pháp

anh phổ thành câu thơ

 

những ngôi nhà lệch phố

phố tạm chếch heo may

thẳng và cong thương nhớ

 

lưỡng lự trước dòng sông

ngạc nhiên mình dung dị

mưa nguệch anh lên phố

mưa vẽ bóng em dài.

Phan Thanh Bình

 

 

TỊNH KHÚC

 

Em lần nữa mùa thu mang túi xách

đựng gì cho hôm sau

đựng gì anh ứng thí

 

tương tác vỡ hết buồn

tương tác vỡ ra vui

mũ rộng vành ngày trắng

 

thu trí mình đâu đó

từ trong cõi bao la

anh trả cây về đất

lên sắc áo em hường.

Phan Thanh Bình


 

BỨC TƯỜNG MÙA HẠ
 

Nhận phong thư mùa hạ

giọt nước mắt em khô

trên con tem bưu chính

nhắc anh về những ngày chưa xa …

 

anh mở thời gian, anh mở không gian

mở những dòng tin em ẩn ngữ

sao không thể bỏ qua điều đã cũ

như bức tường chắn giữa đôi ta

 

nắng còn vuông từng góc phố em qua

mưa có rơi ngoài hiên nơi em ở

sương vẫn đọng mỗi ban mai bỡ ngỡ?

anh nghe tiếng ồn khi buổi chiều tan

 

tình yêu cần cả giây phút giận hờn

như biển động sau những ngày tích nhiệt

cho anh mở bức tường em mùa Hạ

để trái tim mình sẽ lại cháy bùng lên.

Phan Thanh Bình

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Mười Một 20193:22 CH(Xem: 1584)
Tôi trở về. Hai mươi năm sau tôi mới trở về. Chợ Bến Thành, thời trẻ chưa lần nào ghé qua. Lẩn thẩn thế nào mà lại lạc vào đây. Chắc tại nắng gắt, đôi giầy mòn gót đưa tôi trốn vào đây chăng. Ngoài kia trời trong nhưng oi. Và nắng bong da. Trong này, những chiếc quạt vắt vẻo trên trần ném chút gió ong óng vào khoảng hành lang hẹp. “Trời nóng, chú mua dùm con cây quạt đi chú.”
31 Tháng Mười 20199:08 CH(Xem: 1586)
Năm được thả từ Côn Lôn về, tú Tràng tròn hai mươi tư tuổi. Ấy là năm ba mươi bảy thế kỷ trước. Người Làng Ngọc nghe nói là Mặt trận Bình dân bên Pháp quốc nắm quyền, ép thả, chứ tú Tràng án chung thân khổ sai, những tưởng là không còn đem được nắm xương tàn về quê cha. Hôm lính trên phủ cùng với chánh tổng Dương Hữu Cầu, mang tú Tràng về nhà ông lang Vương Văn Khiết trả người, mẹ Tràng là bà lang Khiết hoa mắt, cứ tưởng là quan trên nhầm người. Bốn năm đi tù ngoài Côn Đảo đã biến tú Tràng từ một anh học trò xanh mướt, thành ra một người đàn ông rắn rỏi, vạm vỡ, phong trần.
31 Tháng Mười 20199:01 CH(Xem: 1198)
Hình như chúng ta không đói / Như kiểu bây giờ chúng ta rất thích rau xanh / Lũ trẻ thì thích / Ly trà sữa với hạt trân châu sóng sánh nhựa màu /
31 Tháng Mười 20191:28 SA(Xem: 1550)
Khi tôi đi gần hết cuộc đời tôi mới nhận ra được điều kỳ diệu nhất trên đời này là tôi có Mẹ. Mẹ là ánh sao, tỏa ánh sáng dịu dàng mang cho tôi đến thế gian này. Khi tôi đi đến cuối con đường tôi chợt nhận ra rằng mẹ là người sống cạnh tôi nhiều nhất hơn hẵn tất cả những người mà tôi đã gặp ở thế gian này. Chín tháng mười ngày mẹ mang tôi tận ở trong lòng, tôi ăn ngủ, buồn vui từ mẹ chở che và chia sẻ cho tôi. Cho đến lúc chào đời, tôi cũng được nằm sát bên mẹ, mẹ lại chuyền hơi ấm, chuyền dòng sữa ngọt ngào món ăn đầu đời cho tôi đủ sức chào đón thế giới bên ngoài.
31 Tháng Mười 20191:00 SA(Xem: 1218)
Em ơi em về đâu? Về bên kia biên giới / Đường nào em đi qua / Nẻo nào em sẽ tới /
31 Tháng Mười 201912:52 SA(Xem: 1260)
Đêm \ Không phải là đêm tha hương \ Cũng không phải là đêm ly hương \ Vì người chỉ bước đi rồi sẽ trở về \ Trong chiếc thùng lạnh không ngày \ Phiêu bạt trong chiếc quan tài tìm tự do \
24 Tháng Mười 20199:21 CH(Xem: 2089)
Hạnh phúc biết bao cho một người không có quá khứ, hay một dân tộc không có lịch sử—nhiều người quan niệm như thế. Nhưng con người, mỗi người trong chúng ta, đều có quá khứ, vui, buồn hay buồn vui trộn lẫn. Một dân tộc luôn luôn có lịch sử, vinh quang, tủi buồn, hay vinh nhục đủ mùi vị. Quá khứ luôn luôn là tấm gương cho mỗi người tự sửa mình, rút cho mình một kinh nghiệm sống, chuẩn bị cải thiện tương lai. Lịch sử một quốc gia, nếu được ghi chép trung thực, là kho tàng kinh nghiệm cho việc ích quốc, lợi dân, và phát huy tình nhân loại cho một thế giới đáng sống hơn.
24 Tháng Mười 20198:54 CH(Xem: 1276)
Cơn lạnh cuối cùng, gió mặc sức thổi. Làng Hiên yên ắng. Mưa rớt thấm bụi, kể cả con đường đầy lá vàng cũng nhơn nhớt. Đất bám vào bánh xe rồi tuồn từ rừng ra đường cái. Quết mưa, nhão, đường nhựa mà cứ như đường đất. Thún đi trước, Ton cắm cúi đi sau, đi không biết mỏi. Chốc chốc Thún nhìn lại, không biết Ton nghĩ gì. Làm con đực đã hơn ba năm, đi lang bạt khắp nơi con của Ton giờ chắc đã thành ngàn, thành vạn. Thún chợt chùng mình, trong hành trình đi phối giống, có khi nào Ton gặp những đứa con của mình? Lấy ý nghĩ của người đặt vào Ton thì cũng hơi quá đáng. Nhưng Thún đã không thể làm khác được, vì Thún là người, Thún sẽ suy nghĩ theo kiểu người. Ton là lợn, Ton hành động theo kiểu lợn. Cho nên lỡ có gặp đứa con nào của mình cũng là chuyện thường tình. Thún dừng lại vỗ lên bờm Ton, thôi kệ nó đi.
24 Tháng Mười 20198:01 CH(Xem: 1228)
Em đi về phía biển / trời xanh có xanh hơn? / anh ở lại thành phố / nhìn hàng cây đứng im / đại lộ chiều nắng gắt /
24 Tháng Mười 20197:26 CH(Xem: 1151)
tháng chín / cơn nóng cuối hè đem chút lửa tàn về thành phố / tôi đi trên những con đường im lặng / cô đơn vẽ khoanh tròn không tên mỗi chấm đen là trũng sâu vô định / mảnh vụn của trí nhớ vỡ tung lòng mắt /