- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,343,288

Thơ Phan Thanh Bình Và Mùa Hạ

11 Tháng Tư 201910:13 CH(Xem: 2133)
GIAO MUA - photo NguyenHoangNam
Giao Mùa - ảnh Nguyễn Hoàng Nam
Không đề

 

Bầu trời vuông vắn qua ô cửa.

Em như nàng sương phụ

bên sông ngày ngân nga

 

tiếng ồn khi chợ vỡ

tiếng ồn trong trái tim

của người ba mươi tuổi

 

hoa nở dồn trên sóng

sóng đập vào thời gian

tự cái vuông ô cửa

chợt thấy mình mong manh.

1993

Phan Thanh Bình 

 

Cầu Thủ Thiêm

 

Bắc qua sông Sài Gòn

cầu Thủ Thiêm nhận nắng, nhận gió

nhận khóa tình yêu

 

những cặp đôi lãng mạn

đặt lời nguyện lên thành cầu vĩnh cửu

họ biết tin nhau

 

em vẫn nói về điều không thể

khi cùng anh

đứng trên cầu.

2015

Phan Thanh Bình 

 

Tháng Tư

 

Tháng tư

có ngày mẹ sinh em

sắp mùa hoa phượng nở

anh đi từ thơ ấu

đến bây giờ gặp em

 

tháng tư

trong cái nắng có bực bội cái nóng

trời Sài Gòn cao hơn

ngôi sao em buổi chiều cũng cao hơn

anh đi giữa dòng người rất vội

 

tháng tư

em định nói gì sao không nói

muốn giấu anh điều bí mật?

để tháng tư về

anh nhớ em hơn.

2015

Phan Thanh Bình 

 

Dịu dàng

 

Hà Nội vào thu

mưa chớm lạnh cây bàng phố Nguyễn

em có mong anh trở lại?

 

đất phương Nam nhiều nắng

anh vẫn còn đi

dẫm lên bóng mình

 

Sài Gòn mùa thu

không có lá vàng

chỉ những cơn mưa

làm dịu dàng nỗi nhớ.

2015

Phan Thanh Bình 

 

 

 

Đêm

 

Đêm cô đơn

biết em ở đầu kia vẫn thức

em có cần lời xin lỗi của anh?

 

đêm sợ hãi

tưởng mình là thú hoang

nhận vết thương từ kẻ đi săn tồi

 

đêm trằn trọc

thấy mình vinh mà nhục

nghe một tiếng động cũng giật mình

 

tôi đánh vật với từng đêm

bằng những đòn cân não

tóc lại thêm sợi bạc trước bình minh.

2015

Phan Thanh Bình 


 

Phẳng & Nghiêng

 

Đọc sách

em hiện lên trong ký ức

trong trang văn của anh luận về kinh tế học

 

thế giới phẳng (*)

tâm hồn ta nghiêng

làm sao vượt qua vách đá cuộc đời?

 

em vẫn trêu anh

bằng nụ cười

tỏa nắng.

2015
Phan Thanh Bình

________________

(*) Ý tưởng của nhà báo Thomas Friedman trong tác phẩm “The World Is Flat”

 


MƯA

 

Như tiếng em ân cần rào rạc

mưa đọc câu ngữ pháp

anh phổ thành câu thơ

 

những ngôi nhà lệch phố

phố tạm chếch heo may

thẳng và cong thương nhớ

 

lưỡng lự trước dòng sông

ngạc nhiên mình dung dị

mưa nguệch anh lên phố

mưa vẽ bóng em dài.

Phan Thanh Bình

 

 

TỊNH KHÚC

 

Em lần nữa mùa thu mang túi xách

đựng gì cho hôm sau

đựng gì anh ứng thí

 

tương tác vỡ hết buồn

tương tác vỡ ra vui

mũ rộng vành ngày trắng

 

thu trí mình đâu đó

từ trong cõi bao la

anh trả cây về đất

lên sắc áo em hường.

Phan Thanh Bình


 

BỨC TƯỜNG MÙA HẠ
 

Nhận phong thư mùa hạ

giọt nước mắt em khô

trên con tem bưu chính

nhắc anh về những ngày chưa xa …

 

anh mở thời gian, anh mở không gian

mở những dòng tin em ẩn ngữ

sao không thể bỏ qua điều đã cũ

như bức tường chắn giữa đôi ta

 

nắng còn vuông từng góc phố em qua

mưa có rơi ngoài hiên nơi em ở

sương vẫn đọng mỗi ban mai bỡ ngỡ?

anh nghe tiếng ồn khi buổi chiều tan

 

tình yêu cần cả giây phút giận hờn

như biển động sau những ngày tích nhiệt

cho anh mở bức tường em mùa Hạ

để trái tim mình sẽ lại cháy bùng lên.

Phan Thanh Bình

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Bảy 201910:44 CH(Xem: 1024)
Cầu Thành không dài, chỉ khoảng chừng ba trăm mét. Tôi còn nhớ rất rõ, cây cầu hoàn toàn làm bằng gỗ, không rộng lắm, chỉ vừa đủ cho một chiếc xe ô tô lớn chạy. Mỗi lần có xe chạy qua, nhất là những lúc có đoàn xe của lính Mỹ chạy qua, người đi xe đạp hay đi bộ phải dạt vào hai bên thành cầu và chiếc cầu cứ lắc lư như muốn sập. Xe chiều bên kia phải dừng lại chờ. Hàng ngày, tôi phải đi về mấy bận trên cây cầu này. Bên bờ bắc cách cầu một quãng về phía đông, là những guồng xe nước suốt ngày đêm ầm ì, kẽo kẹt quay, đưa nước về nuôi những cánh đồng bao la vùng tứ thôn Đại Điền.
09 Tháng Bảy 201911:36 CH(Xem: 919)
Đọc xong cuốn sách về một con người đã chết cách đây hơn nửa thế kỷ khi còn đương xuân, đương ở những năm tháng tiềm năng nhất về sức lực và trí lực, tự tôi dằn lòng nở một nụ cười lớn hạnh phúc cho riêng tôi.
01 Tháng Bảy 201910:34 CH(Xem: 889)
chiếc bong bóng vỡ tan trong bầu trời mê sảng mang theo chút hy vọng dịu dàng đợi gì ngày vỡ tiếng tràn cơn khát viễn du tùy nghi
01 Tháng Bảy 201910:07 CH(Xem: 793)
Ngày còn nhỏ, nhiệm vụ của em chỉ là đun ấm nước chè cho nội mỗi ngày.Anh đừng vội cười, công việc nhỏ nhít vậy mà cũng khoe! Mới đầu em cũng mừng rơn, vì nghĩ nấu nước sôi là việc dể dàng, đơn giản nhất trên đời. Em có ngờ hết được đâu ý nghĩa sâu sắc và công phu trong một ấm nước chè.
23 Tháng Sáu 20199:27 CH(Xem: 932)
Đêm muôn trùng gió băn khoăn bụi trần / Cồn cào chiếc lá khỏa thân / Dấu khuya bẽn lẽn ái ân cỏ hồng / Dế kêu hổn hển cánh đồng / Rã rời da thịt nhói lòng thiên thu
21 Tháng Sáu 201911:44 CH(Xem: 1174)
Chuyện thằng Minh vác dao chém bố nó, mấy hôm nay ầm ĩ khắp cả làng Ngọc.Từ đầu làng là xóm Đình, đến cuối làng là xóm Nam, chỗ nào mọi người cũng xôn xao bàn tán. Bởi, nói như cụ thượng trong làng là, từ thời cổ đến giờ, chưa có một vụ nào như thế. Cũng vẫn cụ thượng nói-cụ thượng là một danh xưng của cụ ông cao tuổi nhất làng, không phải tên riêng. Cụ bảo rằng, nhà nó đến ngày mục mả.
21 Tháng Sáu 201911:11 CH(Xem: 848)
Phơ phất nắng trong cửa hàng lưu niệm / anh mua con thuyền sang bên kia sông / em ngày trước để bây giờ sau trước / một mình anh rời rạc với sông Hoài /
21 Tháng Sáu 201910:22 CH(Xem: 1013)
Chúng tôi lái xe dọc theo Pacific Highway đến một điểm hẹn nơi hai chị em lần đầu gặp nhau. Trời vàng óng, nắng chiều đậu trên mái tóc ngắn bướng bỉnh soi rõ một nửa khuôn mặt em cương nghị với cặp mắt sáng, đen nháy luôn mở lớn quan sát cuộc đời. Đưa tay vặn âm thanh xuống khi Khánh Ly hát đến đoạn “Tại sao ta sống chốn này, quay cuồng mãi hoài có gì vui” em hạ giọng nghiêm chỉnh: “Cảm ơn chị bỏ thì giờ đi với em. Nhất là vào một buổi chiều trời đẹp như hôm nay.” Tôi nhìn mắt em long lanh, có niềm vui pha lẫn nỗi buồn, tôi liên tưởng đến vẻ đẹp buổi chiều trước giờ tắt nắng.
17 Tháng Sáu 20199:28 CH(Xem: 2640)
Chuông, mõ và tiếng tụng kinh chiều bắt đầu lan tỏa không gian tĩnh lặng thoảng hương ngâu, hương nhài. Nhật Tôn bất giác chùng bước lại, hít một hơi thở sâu, rồi cũng chắp tay niệm theo. Cảnh vật này đã in đậm trong tâm khảm ngài từ hồi tóc để chỏm, sau những lần theo Thái thượng hoàng tới thăm thú các vùng Long Hưng, Tức Mặc, Vũ Lâm(1). Và cũng tại một chùa quê, ông nội ngài thốt lên những lời tưởng kỳ quặc: "Ta xem ngai vàng như chiếc giày rách, bỏ lúc nào cũng được". Giờ ngài chợt như được nghe tiếng nói đó dội về từ một chốn sâu thẳm và ngộ được hết ẩn ý sâu xa của chúng.
17 Tháng Sáu 20199:19 CH(Xem: 1029)
sáng nay giữa tiếng mưa reo / bỗng nghe vang tiếng mái chèo em khua/ hồn tôi trên đỉnh sóng thưa / lả lơi theo ngọn nước đưa em về /