- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,501,737

TỪ EM QUA BUỔI NẮNG MƯA

11 Tháng Tư 20199:19 CH(Xem: 5009)



SUONG KHUYA -Quy SG
Sương Khuya -ảnh Quy SG

Tháng năm

 

Tháng năm rợp trời hoa phượng đỏ

Ve khép lời trước mắt ai dưng

Gói thơm trong áo em về mộng

Lạc bước chiều ơi…phải ngập ngừng

 

Tôi với tôi là hai số không

Ngồi đây nhớ đấy cũng bằng không

Người ơi quê cũ mà đâu cũ

Son phấn che ngang má ai hồng

 

Tôi vẫn là xuân phía không xuân

Quê người mỏi gót tạm dừng chân

Yêu em mỏi đợi thành xa lạ

Yêu chẳng thành yêu hoá ngại ngần

 

Em đã là mây trót xa quê

Và mưa và nắng đã ăn thề

Đâu mảnh linh hồn vương sương khói

Để buồn cho xác phía bên kia

 

 PHAN THÀNH MINH

 

 

 

Nỗi đau đồng nghèo

 

Đường cày thôi vắt vai trâu

Nỗi đau đồng trũng lúa khâu kín rồi

Gánh về cả tiếng ru nôi

Con lạ ngủ thúng

Mẹ cười héo hon

 

Cau ba bổ sáu ăn giòn

Mười tư có khuyết thì còn mười lăm

Che con bên lạnh mẹ nằm

Phên thưa chiếu mộc căm căm gió lùa

 

Trâu nằm nhai lại đường bừa

Còn lúa con gái

Còn mùa thảnh thơi

Xuân đi hương sắc cạn rồi

Sen hồ giận tím bờ môi lỡ làng

 

Thu đâu ai nhuộm mà vàng

Cầu tình ai bắc mà sang với tình

Thương mình mình sống cho mình

Mặc mưa cứ thoả thích tình gió mưa

 

 PHAN THÀNH MINH

 

 

Từ em qua buổi nắng mưa

 

Đi từ câu mẹ ru nôi

Em qua trăm nẻo đường đời nắng mưa

Lâu rồi em đã về chưa

Dòng sông vẫn giữ ngày xưa em hiền

 

Nắng lên từ nón em nghiêng

Nụ xuân ửng chín trên miền ca dao

Mùa vàng pha áo em nâu

Lúa ơi cho gửi vài câu ân tình

 

Biển quê vẫn đỏ máu mình

Súng gươm chưa tạc vẹn hình quê hương

Mẹ còn dầu dãi nắng sương

Đèn khuya thức với nỗi buồn cô liêu

 

Giao mùa lũ lụt nắng thiêu

Gian lao như nợ đọng niêu cơm đèn

Sao trời tiếp lửa em nhen

Làm sao tôi biết là đêm vô cùng

 

Vẫn còn nghiên bút thuỷ chung

Vẫn thơ và rượu bềnh bồng khói sương

Vẫn yêu với mộng bình thường

Hoa đâu rực sáng từ hương của mình

 

PHAN THÀNH MINH

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
06 Tháng Tám 20204:13 CH(Xem: 1448)
một chút tóc cũng rối bời mây hạ / một chút bàn tay vẫy bỗng hiền khô / một chút bờ vai thong dong phố thị / một chút mắt môi thảng thốt đợi chờ /
06 Tháng Tám 20203:58 CH(Xem: 1239)
Đừng vì anh / hãy mê mải cánh chim / giông giống nụ hôn ố vàng rơi bay mùa lá /
06 Tháng Tám 20203:37 CH(Xem: 1272)
Có thể bây giờ nơi xa đó Ngày chỉ vừa lên trong nắng mai Giọt sương còn đọng long lanh ướt Và café nóng tỏa khói bay.
06 Tháng Tám 20203:32 CH(Xem: 1411)
Quên rồi em đã quên tôi / Tháng giêng qua ngõ còn cười tháng hai / Phai thu lạnh sắc trang đài / Trăng ba vòng nguyệt đau hoài cùng trăng
06 Tháng Tám 20202:43 CH(Xem: 1356)
Trăm năm ở tạm chốn này \ Trần gian sinh ký đọa đày bể dâu \ Trầm thăng bao nỗi cơ cầu \ Nợ nần chưa dứt nỗi sầu cưu mang \
01 Tháng Tám 202012:48 SA(Xem: 1675)
tình yêu một lần có thật thức dậy từ con mắt bình minh cơn mưa đầu mùa nồng nàn cầu vòng hò hẹn
29 Tháng Bảy 202012:55 SA(Xem: 1273)
Có dăm hạt thóc cũng vừa / Đơm bông trên đỉnh thượng thừa đêm qua / Chúng sinh đại địa sơn hà / Theo nhau bước xuống chuyến phà đại bi./
23 Tháng Sáu 202011:48 CH(Xem: 2436)
tôi không một mình / thật ra có nhiều người quanh tôi / thậm chí có người luôn bên cạnh săn sóc tôi / nhưng tôi nghĩ đến anh, trong giấc mơ
10 Tháng Sáu 20205:57 CH(Xem: 2135)
Tôi không biết nói thế nào về nỗi buồn / Dưới từng lỗ chân lông có một đàn kiến đói / Ăn ăn ăn / thân xác tôi tê mỏi / Chiếc linh hồn đau nhói giữa cơn mê /
02 Tháng Sáu 202010:06 CH(Xem: 2002)
Đã từ lâu tôi có một thói quen xấu, khi đọc thơ trí não tôi tự động phân loại rành rọt. Một: loại thi ca gây cho mình cảm hứng. Hai: loại không gây cảm hứng nếu không muốn nói làm mình mất hứng. Vậy mà lật tới lật lui, đọc đi đọc lại, tật xấu không nổi lên. Thay vào đó tôi thấy mình chăm chú lắng nghe. Tôi trở lại lần tay trên bìa sách, khoảng trắng với những vân vạch to nhỏ ngắn dài của biểu đồ tần số như phát lên một âm thanh vừa rè đục vừa trong vắt. Ở một nơi chừng như trống rỗng trắng xóa, ý tưởng mọc lên giữa âm thanh nhiễu loạn. Và bài Radio mùa hè tiếp tục văng vẳng