- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,321,793

TIẾNG ĐÀN THÀNH GIỌT LỆ

08 Tháng Tư 201910:51 CH(Xem: 1285)

Hoa Tim Bên Chiều - photo UL
Hoa Tím Bên Chiều - photo UL


Giọt lệ cung đàn

 

Đôi mắt giận dẫu vô cùng…Không lệ

Tình đấy ư

Duyên kiếp đấy ư

Mây với nước trước sau sao tỏ

Chỉ biết yêu mà không thể diễn từ

 

Mây vào tóc để thêm buồn tuổi Trịnh

Trăm năm như con tàu vừa cập bến đã ra đi

Không hẹn đến chia ly cũng đến

Đã thu đâu mà hết xuân thì

 

Chiều tiễn anh như chiều tiễn nắng

Nắng vẫn chờ sau liếp hoàng hôn

Sông không chảy để lòng lưu bóng nắng

Và nỗi đau cũng đã hoá tâm hồn

 

Phượng không rơi mùa hạ không buồn

Cúc không úa thu đâu vàng võ thế

Buông nhịp cuối tiếng đàn thành giọt lệ

Khóc trăm năm đâu chỉ nhân tình

 

Đã hoá mây về với cội nguồn

Đã cát bụi từ thân cát bụi

Không là núi mà vẫn cao như núi

Để lại sau mình những tình khúc không tên

 

PHAN THÀNH MINH

 

Biển tình

 

Tình như rượu ngả nghiêng tôi

Dẫu say se sẽ thì đời vẫn cay

Chưa già chưa chắc đã may

Nụ chưa đầy áo

Áo bay xa rồi

 

Biển như lụa khoác hồn tôi

Nông sâu nào biết ai ơi…nổi chìm

Nghiêng trời nghiêng nước là em

Đầy lòng sao sáng mà đêm vẫn mù

 

Theo làm sao được câu ru

Để xem lá nối vào thu mà buồn

Đêm nghiêng sao rải khắp rừng

Ngực trăng sóng soải núi mừng hào hoa

 

Lâu rồi chưa dám nói ra

Tình như môi rượu càng xa càng nồng

Ước mình như suối như sông

Chưa đi đến biển thì không chịu già

 

PHAN THÀNH MINH

 



Cháu về tìm lại lời ru

 

Về quê ngoại không tìm thấy ngoại

Đêm đỉnh trời sao đậu sao sa

Buồn nâng rượu chạm ly với núi

Đặc cả lòng đêm nỗi nhớ bà

 

Tìm đâu được tiếng cười thơ ấu

Dáo dác đường quê xanh mắt tre

Nghe gió đưa nôi chùm quả chín

Kéo lê chân lá ngỡ bà về

 

Hương ước như còn như đã tan

Lấp loáng tình quê lấp loáng làng

Ngọt nếp thơm chè chia khắp xóm

Tay bùn chân lấm trả gian nan

 

Chạnh thương lau lách vì xanh núi

Vừa phất cờ lên đã bạc đầu

Chưa chạm nước mà lòng đầy nước

Thuyền ơi thuyền với vọng chi cao

 

Về quê ngoại không tìm thấy ngoại

Bỗng dưng thương sông đã cạn dòng

Xin bụi đất sau còn gặp lại

Giữ giùm tôi nhé những màu chân

 

PHAN THÀNH MINH

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Năm 20199:17 CH(Xem: 1321)
…Trong miền bụi đỏ mơ hồ đôi mắt ngây thơ vương giọt nước mắt làm dịu cái oi bức mùa hè cứ ám ảnh tôi qua bao giấc ngủ… Quãng đời ấy thật sự ngọt ngào. Chúng tôi đến trường trước hết là học làm người, sau đó mới là kiến thức. Tôi vẫn nhớ như in những câu cách ngôn mà mỗi sáng thứ hai thầy trang trọng viết lên đầu bảng và giảng giải ý nghĩa của nó cho cả lớp cùng nghe. Những câu ca dao, tục ngữ nói về công ơn cha mẹ, đối nhân xử thế, kính già yêu trẻ…
13 Tháng Năm 20198:54 CH(Xem: 770)
Cù Huy Cận sinh ngày 31 tháng 5 năm 1919 tại xã Ân Phú, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh, trong một gia đình trung nông lớp dưới. Bố Huy Cận đậu tam trường làm hương sư ở Thanh Hoá, sau về quê dạy chữ Hán và làm ruộng. Mẹ Huy Cận là cô gái dệt lụa làng Hạ nổi tiếng ở xã Tùng Ảnh, huyện Đức Thọ.
13 Tháng Năm 20195:11 CH(Xem: 842)
Chợt nghe giai điệu này năm cũ / từ căn phòng hoa phượng của dãy nhà mùa hè / bản đồng ca băng đồng lội suối /
09 Tháng Năm 20199:34 CH(Xem: 1623)
Năm Mậu Ngọ, 1978. Vào đúng hôm rằm tháng tám. Làng Ngọc có ba sản phụ sinh con tại bệnh viện huyện. Ba cô con gái. Cũng không có gì đặc biệt. Thậm chí đấy là một việc rất thường tình nhỏ nhoi, ít người quan tâm trong cái năm đói quay đói quắt ấy. Cả ba đứa trẻ sinh ra hôm ấy mặt mũi đều rất đẹp đẽ, thân hình dài rộng.
09 Tháng Năm 20199:22 CH(Xem: 1029)
Con nợ mẹ gió mùa thu / Năm canh thao thức lời ru mỏi mòn / Chăm con từng giấc ngủ tròn / Gió mùa thu thoảng nỉ non bên trời.
04 Tháng Năm 201911:22 CH(Xem: 1207)
Nghiêm Sỹ Tuấn là một trí thức,một kẻ sĩ dấn thân, một quân nhân gương mẫu, Anh là hình ảnh tuyệt đẹp của phục vụ và hy sinh. Anh chết quá trẻ trên trận địa Khe Sanh ở tuổi 31, thời gian của tích lũy và đi tìm vốn sống. Kiến thức và vốn sống đó chưa có thời gian để đơm hoa kết trái, những trang viết của Nghiêm Sỹ Tuấn chỉ mới là những bản nháp, anh chưa có tác phẩm lớn nhưng cuộc sống anh đã là một tác phẩm lớn cống hiến cho đời. Mang vóc dáng của một thư sinh nhưng Anh rất mạnh mẽ. Anh là một tượng đài đơn độc và cũng là một biểu tượng tuyệt đẹp trong suốt cuộc Chiến Tranh Việt Nam. Cuốn sách này ra đời muộn màng hơn nửa thế kỷ sau ngày Anh mất...
04 Tháng Năm 201911:02 CH(Xem: 709)
Bác Sĩ Ngô Thế Vinh chia xẻ với tôi một cuốn sách anh và các bạn anh đang soạn thảo. Cuốn sách về một cuộc đời rất ngắn của người bạn đồng nghiệp: Nghiêm Sỹ Tuấn, một Bác Sĩ Quân Y, một Thi Văn Sĩ , tử trận ở tuổi 31 tại Khe Sanh năm 1968 khi anh đang là Y Sĩ Trung Úy Tiểu Đoàn 6, Nhảy Dù.
27 Tháng Tư 20196:26 CH(Xem: 1546)
Tháng tư nắng hiền như con gái / nắng vừa chín tới nắng như em / nhìn em từ giữa hai thế kỷ / tự mắt nhìn môi tóc lại xanh.
24 Tháng Tư 201911:02 CH(Xem: 1190)
Nhà báo Pháp Paul Dreyfus là một trong 25 nhà báo Pháp có mặt tại Sài Gòn vào giờ phút cuối cùng của tháng Tư năm 1975. Trong cuốn sách của mình với tựa đề "và Sài Gòn sụp đổ" (Et Saigon tomba - Collection Témoignages 1975), tác giả đánh giá sự kiện Sài Gòn thất thủ là sự kiện 'quan trọng nhất' với hệ thống cộng sản châu Á sau cuộc tiến vào Bắc Kinh năm 1949 của Mao. Ông thuật lại những cảm nhận cá nhân qua những lần tiếp xúc với đại tướng Dương văn Minh, tổng thống cuối cùng của miền Nam, theo giới thiệu sau qua lời dịch của nhà báo Phạm Cao Phong từ Paris: Theo Paul Dreyfus, tướng Minh là "một người minh mẫn và nắm vững tình hình". Những tâm sự của tướng Minh thời điểm đó mang lại một cách đánh giá đa chiều về nhân vật gây nhiều tranh cãi.
23 Tháng Tư 201910:21 CH(Xem: 1315)
Nhà tôi ở sườn đồi, nhìn xuống dòng sông Mã. Cha tôi kể rằng, xưa kia đây vốn là vùng chuyên quy tập hài cốt bộ đội hy sinh. Sau này, đất chật người đông, những cặp vợ chồng trẻ tuổi, nghèo khó như cha mẹ tôi ra đó tìm mảnh đất cắm dùi. Rất nhiều ngôi mộ liệt sĩ chưa biết tên được cha tôi làm lễ, quy tập thành một nghĩa trang riêng do chính bà con xóm núi hương khói. Chuyện gia đình, ngôi làng nhỏ bé của tôi là những nỗi đau thương nối dài không hồi kết. Tôi lớn lên giữa bốn bề sim mua lau sậy điểm xuyết những nấm mồ cỏ xanh ngắt vây quanh. Từ nhỏ, tôi luôn có những giấc mơ kỳ lạ, trùng lặp. Tôi mơ thấy một cô bé trạc tuổi mình, tóc tết đuôi sam mặc chiếc áo hoa đứng bên cửa sổ cười cười, đôi bàn tay nhỏ xinh đưa lên vẫy vẫy. Có lần lại thấy cô bé ấy đứng thẫn thờ mở to cặp mắt đọng nước gọi mẹ, gọi anh rồi đưa tay quệt ngang dòng nước mắt…