- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,343,754

TIẾNG ĐÀN THÀNH GIỌT LỆ

08 Tháng Tư 201910:51 CH(Xem: 1540)

Hoa Tim Bên Chiều - photo UL
Hoa Tím Bên Chiều - photo UL


Giọt lệ cung đàn

 

Đôi mắt giận dẫu vô cùng…Không lệ

Tình đấy ư

Duyên kiếp đấy ư

Mây với nước trước sau sao tỏ

Chỉ biết yêu mà không thể diễn từ

 

Mây vào tóc để thêm buồn tuổi Trịnh

Trăm năm như con tàu vừa cập bến đã ra đi

Không hẹn đến chia ly cũng đến

Đã thu đâu mà hết xuân thì

 

Chiều tiễn anh như chiều tiễn nắng

Nắng vẫn chờ sau liếp hoàng hôn

Sông không chảy để lòng lưu bóng nắng

Và nỗi đau cũng đã hoá tâm hồn

 

Phượng không rơi mùa hạ không buồn

Cúc không úa thu đâu vàng võ thế

Buông nhịp cuối tiếng đàn thành giọt lệ

Khóc trăm năm đâu chỉ nhân tình

 

Đã hoá mây về với cội nguồn

Đã cát bụi từ thân cát bụi

Không là núi mà vẫn cao như núi

Để lại sau mình những tình khúc không tên

 

PHAN THÀNH MINH

 

Biển tình

 

Tình như rượu ngả nghiêng tôi

Dẫu say se sẽ thì đời vẫn cay

Chưa già chưa chắc đã may

Nụ chưa đầy áo

Áo bay xa rồi

 

Biển như lụa khoác hồn tôi

Nông sâu nào biết ai ơi…nổi chìm

Nghiêng trời nghiêng nước là em

Đầy lòng sao sáng mà đêm vẫn mù

 

Theo làm sao được câu ru

Để xem lá nối vào thu mà buồn

Đêm nghiêng sao rải khắp rừng

Ngực trăng sóng soải núi mừng hào hoa

 

Lâu rồi chưa dám nói ra

Tình như môi rượu càng xa càng nồng

Ước mình như suối như sông

Chưa đi đến biển thì không chịu già

 

PHAN THÀNH MINH

 



Cháu về tìm lại lời ru

 

Về quê ngoại không tìm thấy ngoại

Đêm đỉnh trời sao đậu sao sa

Buồn nâng rượu chạm ly với núi

Đặc cả lòng đêm nỗi nhớ bà

 

Tìm đâu được tiếng cười thơ ấu

Dáo dác đường quê xanh mắt tre

Nghe gió đưa nôi chùm quả chín

Kéo lê chân lá ngỡ bà về

 

Hương ước như còn như đã tan

Lấp loáng tình quê lấp loáng làng

Ngọt nếp thơm chè chia khắp xóm

Tay bùn chân lấm trả gian nan

 

Chạnh thương lau lách vì xanh núi

Vừa phất cờ lên đã bạc đầu

Chưa chạm nước mà lòng đầy nước

Thuyền ơi thuyền với vọng chi cao

 

Về quê ngoại không tìm thấy ngoại

Bỗng dưng thương sông đã cạn dòng

Xin bụi đất sau còn gặp lại

Giữ giùm tôi nhé những màu chân

 

PHAN THÀNH MINH

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Tám 201910:08 CH(Xem: 567)
Chiếc xe thổ mộ chở hoàng hôn tím sẫm trôi vào lô nhô đồi trắng / Liễu dương ứa máu bơ vơ / Ngọn gió hồng hoang lồng lộng thổi về rưng rưng lạnh / Người đánh xe quất ngọn roi thinh không não nùng buông tiếng ca
12 Tháng Tám 20198:47 CH(Xem: 746)
Rồi cũng đến mùa thu / gió nhẹ nhàng gọi lá / em về miền đất lạ / mùa thu bỗng bâng khuâng...
10 Tháng Tám 20197:07 CH(Xem: 751)
Anh vừa ra được tập thơ. Tiền đi vay, lãi suất năm phần trăm. Trên đời này, hiện giờ không có gì rẻ hơn thơ và khốn khổ như nhà thơ phải ôm sách của mình đi bán lẻ. Khi đưa bản thảo cho nhà xuất bản, anh nghĩ, việc giải quyết "đầu ra" sẽ tính sau, trước mắt làm sao có được sách đã. Đến khi cầm tám trăm cuốn Đối thoại với dòng sông trong tay anh mới thật sự hiểu thế nào là kinh tế thị trường. Anh nhẫn nhục mang thơ đi phát hành. Bán khắp mọi nơi, bán cả ở những chỗ người ta nhiều tiền nhưng không hiểu thơ và chẳng cần thơ. Cái năm phần trăm của bảy triệu hàng tháng thúc bách anh. Tại một trường phổ thông trung học, khi anh nhờ mua giúp hai chục cuốn, ông hiệu trưởng lật xem qua rồi bảo :" Chúng tôi sẽ vận động các em mua". Ba tuần sau, anh trở lại, ông hiệu trưởng khả kính mang ra chồng sách phủ dầy bụi, nói như người có lỗi :" Ông thông cảm, học sinh bây giờ không thích thơ
10 Tháng Tám 20195:45 CH(Xem: 900)
em thích như cây hoa jun / khép mi đêm hè mộng tưởng / một chiều trăng phơi buồm nắng / đơm đầy một vốc xanh hương
09 Tháng Tám 201910:17 CH(Xem: 742)
Nghe tiếng cót két dưới sân, tôi biết ngay thằng bạn trời đánh vừa tới. Chiếc xe đạp khô dầu, nói bao nhiêu lần là chỉ cần xịt vào đó chút dầu hoặc không có dầu thì quết lên sợi dây xích chút mỡ bò là trơn tru, mà cái thằng nhất định không nghe. Tiếng cót két cứ như tiếng nghiến răng của bà hàng xóm lúc ngủ mê, nghe đến nổi cả gai ốc.
08 Tháng Tám 20191:02 SA(Xem: 788)
hãy quên những tháng ngày trần ai ái nhiễm như vòng tròn của toán, cho dù méo mó cũng không biết đâu là đầu, đâu là cuối vô thủy, vô chung…
08 Tháng Tám 201912:02 SA(Xem: 939)
Tiếng bánh sắt siết trên thiết lộ đêm khuya hay không gian yên tĩnh của sân ga luôn có một sức hút lôi cuốn, thỉnh thoảng không có cơ hội cho một chuyến đi nào, tôi thường ra sân ga chỉ để ngồi thu lu một góc nào đó mà cảm nhận sự đoàn tụ và chia ly. Chẳng vì lý do gì hoặc có thể trong cuộc đời mình mát mát quá nhiều, đưa tiễn quá nhiều mà người ở lại luôn là người buồn hơn.
06 Tháng Tám 201912:28 SA(Xem: 3705)
- Tôi có thể ngồi chung bàn với chị được không? Quán hôm nay đông quá! Hắn bưng dĩa cơm chay trong chiếc đĩa nhựa xanh rẻ tiền khom lưng đứng trước mặt người đàn bà. Người đàn bà nhẹ nhàng ngước lên, đôi mắt đầy thảng thốt : - Không được. Tôi đang chờ một người quen. Hắn quay lưng bước đi, miệng lầm rầm cáu kỉnh: - Ăn chay mà cũng giành chỗ!
05 Tháng Tám 201911:46 CH(Xem: 1053)
thềm rêu ấy bàn chân mai có mỏi / rủ nhau về lối sót chút ngày dư / nắng loang chiều may sót chút hồ như / hồ như đến hồ như đi đời ngỡ
03 Tháng Tám 201910:33 CH(Xem: 829)
Tháp Po Klong Garai / gié lúa trổ bông đúng vụ / có phải tiếng trống pa-ra-nưng dồn thúc mạch nước ngầm / mùi cỏ khô quyện mồ hôi đêm trước / vương vai người đi đường